Welcome Guest [Log In] [Register]
..::Thế giới của Tác giả là tôi-HHT, một thế giới không riêng biệt::..

Username:   Password:
Add Reply
[Emmerald] Bé à, chị....
Topic Started: Apr 12 2010, 11:42 AM (214 Views)
Ozhi
Member Avatar
Administrator
Fic đầu tiên và viết khá vội nên xin đừng giết tớ =="

Rating: 11+
Category: Shoujo - ai
Status:Complete
Note: lan man lắm nhiều người kêu khó hiểu rồi =="
Author:Emme

--------------------------------------------------------------------------------------------

-Còn đến những tám ngày nữa mà

Bé nói, mắt mơ hồ nhìn vào khoảng không, tách cà phê trước mặt cạn đáy

Quen biết nhau đã hơn mười năm, lần đầu tiên tôi thấy bé lặng yên như vậy. hơn mười năm, nhìn từ ngoài vào ai cũng nghĩ tôi và bé là chị em, nhưng không, giữa tôi và bé chỉ là…một thứ gì đó trên tình bạn

Và dưới tình yêu

Ít ra với bé là như thế, còn tôi thì…

Tôi nhìn bé, định nói gì đó nhưng lại thôi.

Tám

Là số ngày còn lại của chúng tôi

Phải rồi, “còn đến những” tám ngày

Tôi mỉm cười, lòng chua chát. Bé sắp đi xa, sắp đi mất khỏi đời tôi, vậy mà bé vẫn bình thản như không, chắc chỉ có mình tôi buồn thôi

-Đi qua đó rồi bé sẽ nhớ chị lắm đấy – Tôi cười cười, nửa đùa nửa thật

-À, cũng có thể lắm

Bé trả lời, mắt vẫn nhìn vào khoảng ko vô định, vẻ mặt bình thản làm tôi thấy hụt hẫng, một nỗi buồn man mác len lỏi

Tôi khuấy khuấy chiếc muỗng trong tách cà phê vài lần rồi dốc hết tất cả vào miệng

Đắng nghét

-Thôi mình về đi – Tôi đẩy ghế đứng dậy

--------------------------------------------------------------------------------------------


Liếc nhìn đồng hồ

0 giờ 30 phút

Con đường dài nhá nhem tối nhập nhoạng một vài ánh đèn khiến tôi thấy lạnh sống lưng, bé đi cạnh tôi, ko nói một lời, vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng như một con búp bê người sống.Làn da tái của bé nhàn nhạt trong ánh đèn đường, mái tóc buộc cao lúc lắc, đung đưa trên chiếc áo khoác như nghịch ngợm, vài sợi tóc mai lưa thưa rơi xuống hai bên gò má ôm lấy khuôn mặt dài và góc cạnh của bé, thật sự là đẹp chứ chẳng hề “xấu xí” như bé vẫn nói

Tôi nghiêng đầu nhìn bé, cố khắc sâu vào mắt mình hình ảnh của bé lúc này

Bé khựng lại, ngước đôi mắt trong veo nhìn tôi như một dấu chấm hỏi

Bị phát hiện sao?

Ý nghĩ đó khiến tôi bối rối

Nhưng chẳng mấy chốc tôi biết là mình đã sai. Vấn đề thật sự nằm ở đoạn đường tối om, u ám trước mặt kìa

Đoạn đường đó, tôi đã đi qua trên dưới cả ngàn lần vào ban ngày, chẳng có gì phải e ngại

Nhưng còn lúc này đây, tôi thật sự có thể thấy rõ ràng tấm biển “Nếu vào sẽ ko có lối ra” chễm chệ trước mặt

Tôi nhìn như thôi miên vào khoảng tối tù mù đó, còn bé thì đã thôi nhìn tôi tự hồi nào mà xăm xăm hăm hở đi trước. Tôi hoảng hồn chạy theo bé, níu lại định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi

Chúng tôi sánh bước bên nhau, gió thổi vù vù bên tai, lá cây kêu lạo xạo dưới chân, không gian lành lạnh, u ám này giá có là một cái nghĩa địa chắc cũng ko thể tệ hơn

Rùng mình

Cảm giác như điện xẹt giật qua người. Tôi quay lại đưa mắt dò dẫm trong bóng tối. Thập thò trong một bụi rậm ko xa phía sau lấp ló bóng ba, bốn tên, ngồi im lìm, chờ đợi như sói rình mồi

Chúng chờ cái gì?

Bé níu tay tôi, ánh mắt sáng lên trong bóng tối, hoảng loạn

Bé sợ

Bé dợm bước chạy đi

Tôi nắm chặt tay bé kéo về phía mình khiến bé ngã dúi vào lòng mình

Loạng choạng

BỊCH

Tiếng động ko lớn nhưng đủ để vang trong không gian tĩnh mịch này

Những con sói động đậy

Tôi cúi xuống nhìn bé, khuôn mặt bé thật gần, đôi mắt bé ươn ướt, tay bé run run, tôi nhìn…

Và tôi nhận ra

Bất giác…

Không suy nghĩ

Tôi cúi xuống…

------------------------------------------------------------------------------------------

-LẸ LÊN, CHẠY MAU LÊN BÉ

Tôi hét lên trong khi guồng chân chạy hết tốc lực, ko quên để tai nghe ngóng phía sau. Bé cũng chẳng kém gì, mặt bé đỏ bừng, chân tay vận động hết cỡ

Chúng tôi cứ vắt kiệt sức ra mà chạy mãi. Đến khi về tới nhà bé, tôi đổ rầm ra đất như bao cát, còn bé thì nhảy cẫng lên

-YAY, em thắng rồi

Rồi quay lại nhìn tôi, bé le lưỡi

-Chị chạy chậm quá đó, lớn đầu mà còn ham hố đòi thi chạy, tám chầu kem của em đấy nhé

-A…haha..

Tôi cười ko ra hơi, bé thật là…chẳng biết gì hết.

Đứng phủi phủi mấy chiếc lá bám trên tay áo tôi nghe giọng bé ngúng ngoẩy

-Nhưng thôi, tha cho chị, coi như để trả ơn cho chị đấy. Huề nghe

-Ừ, sao cũng được – tôi đáp, tay vẫn giũ giũ áo

Bé vẫn huyên thuyên

-Thiệt tình, con gián đó bò lên chân làm em sợ chết được. Chị mà ko bắt nó sóm chắc em la ầm cái xóm đó rồi

-A, thế àh

Tôi lơ đãng cười, bé chẳng biết gì thật

-Thôi em vào nhà đi, chị về đây – Tôi quay đi

-KHOAN ĐÃ - Bé nắm tay áo tôi giật lại

-Hả? Cái gì ? – Tôi ngơ ngác

-Chị chưa nói cho em nghe

-Nói....? - Mắt tôi mở to hết cỡ

-Câu mà ngày chị cũng nói cho em nghe ấy. Chưa nghe nó thì một ngày của em chưa kết thúc đâu – bé khúc khích

Tôi đớ người ra một lúc rồi cũng tự nhiên phì cười, cười ra nước mắt, nhìn bé, ko thể nhịn được cười

-Bé à, chị …

Tay tôi quàng qua vai bé

-CHỊ YÊU BÉ

Tôi nói to như hét

Lời nói chân thật nhất trong ngày của tôi

The end
Offline Profile Quote Post
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · One-shot · Next Topic »
Add Reply

HeHe.InFo.Tm -Sân chơi đích thực.Thư viện giao diện cho ZB Chúc bạn thư giãn vui vẻ.