Welcome Guest [Log In] [Register]
..::Thế giới của Tác giả là tôi-HHT, một thế giới không riêng biệt::..

Username:   Password:
Add Reply
[Emmerald] Trẻ con
Topic Started: Apr 12 2010, 11:34 AM (167 Views)
Ozhi
Member Avatar
Administrator
Tên Fic: Trẻ con

Thể loại: À, ko có tình củm , có nói thể nói là tâm lý chăng

Tình trạng: complete

Rating: Người biết chữ +

Author: Emme

note: ko biết có phải là oneshot khó hiểu nữa ko

-----------------------------------------------------------------------------------------------
Beta: Ozhi, Med, Khánh (mình được ưu ái quá )


-Ê, con Bún đến kìa, đi chỗ khác đi tụi bây – con nhỏ đầu tổ quạ nói to như ra lệnh

Đám nhóc năm bảy đứa vừa tụm lại lập tức biến mất. Đằng xa độ chừng ba, bốn thước, một con nhóc thấp tủn, đầu bù xù lững thững đi lại, thấy bọn nhóc dang ra dè chừng, nó khựng lại một lúc rồi cúi mặt đi thật nhanh

Chờ nó đi qua hẳn đám nhóc mới tụ họp lại, một đứa trong bọn lên tiếng

-Con nhỏ đó bị gì mà tụi bây né nó dữ vậy

-Nó hôi lắm

-Tao có ngửi thấy gì đâu

-Ờ thì…mày cứ nhìn nó thì biết, dơ dáy như vậy mà không hôi mới lạ, còn bị điên điên nữa. Nói chung tụi tao không ưa nó

-Điên là sao?

-Thì là…

-Là nó không được bình thường đó – con nhỏ thủ lĩnh cắt ngang - suốt ngày ru rú trong nhà ngồi thơ thẩn nhìn lên trời, ra đường chẳng thèm chơi với ai, xấu mà chảnh như …, Chả riêng gì tụi tao, cả anh em họ hàng nó cũng ghét nó nữa. Nãy chắc nó qua nhà em họ nó ăn cắp đó. Tao cá sau khi nó về thế nào nhà đó cũng mất đồ cho coi

-Sao mày biết

-Con Sứa nó nói tao chứ đâu, lần trước nó vừa về là mất ngay 100 ngàn, không nó lấy thì ai

Cả đám nhóc nhao nhao lên

“Ừ, phải ha”

“Cứ tưởng nó hiền ai dè cũng ghê gớm quá”

Những tiếng xầm xì bám rịt vào lưng người đi trước mãi đến khi bóng người nhỏ bé đó khuất vào một ngôi nhà nhỏ

---------------------------------------------------------------------------------------------

-Cháu chào cô ạ

-Ừ, Bún đấy hả? Vào đi cháu

Người phụ nữ trung niên xinh đẹp, nét mặt phúc hậu cười với nó. Bà đưa tay vẫy nó vào

Nó rụt rè nhón gót đặt chân lên sàn nhà, đảo mắt nhìn quanh một vòng như đang tìm kiếm gì đó. Thật lạ, rõ ràng nó đã đến đây không biết bao nhiêu lần, vậy mà cảm giác rờn rợn của nó với ngôi nhà này vẫn không biến mất

-Sao vậy Bún? – Cô nó hỏi, nhìn lo lắng, thái độ của nó có gì đó khác thường ngày

Chậm chạp, nó từ từ quay sang nhìn thẳng vào mắt bà, vẻ mặt không biểu lộ tí cảm xúc nào

-Dạ không, có Sứa ở nhà không cô

-Có, nó ở sau nhà đó

-Dạ, cảm ơn cô

------------------------------------------------------------------------------------------------

Sau nhà, hai bé gái đang chơi đồ hàng với nhau dừng lại khi nhìn thấy nó. Cô nhóc tóc dài, khuôn mặt mũm mĩm lườm nó một cái khó chịu rồi cả hai quay lại tiếp tục

-Tớ chơi với được không? – nó hỏi, giọng đều đều

-Không

Một cậu hỏi quen thuộc và một câu trả lời quen thuộc, nó không nài nỉ thêm mà tìm một góc nhỏ sát tường và ngồi đó, nhìn

Cô nhóc da đen, tóc ngắn thì thầm gì đó với bạn rồi cà hai đứng lên, thu dọn đồ và ra khỏi nhà. Nó đứng dậy, đi theo

Ngoài đường, đám nhóc đang cười nói rộn rã, ồn ào cả một góc xóm nhỏ, hai cô bé vẫy tay chào, những tiếng chào đáp lại rộ lên, nó thận trọng đứng khuất sau một thân cây ổi


GẤU GẤU GẤU


Con chó giữ nhà xồ ra vồ lấy kẻ đang đứng quá gần nhà chủ. Nó hoảng hồn lùi lại vấp phải một hòn đá.

BỊCH

Đằng xa, những tiếng cười vang thật to như cố ý để nó nghe thấy, thật xấu hổ. Nó gượng mình đứng dậy, phủi cát trên áo, cắn răng ôm cánh tay trầy xước, tiếp tục đi

Nó ngước mặt tìm kiếm, hai cô bé kia đang đi vào ngôi nhà có cánh cổng sắt, cánh cổng khép lại trước mặt nó, tiếng khóa cửa lạch cạch và hai cô bé vui vẻ nắm tay nhau bước vào nhà. Đằng sau lưng, những tiếng cười chưa dứt tiếp tục phá lên như một dàn kèn hợp xướng. Nó cắn chặt môi, quay trở về

--------------------------------------------------------------------------------------------

Ngôi nhà có cánh cổng gỗ xanh dương và giàn hoa thiên lý nhìn thơ mộng không thể tả chẳng ấn tượng, ảnh hưởng gì đến nó, nhà của nó mà, có gì khác lạ đâu. Nó đẩy nhẹ cổng lách vào, đưa cánh tay trầy xước đầy máu vào chiếc vòi gần đó, vết thương sưng tấy bị nước chạm vào làm mặt nó nhăn lại. Xong xuôi, nó tự băng vết thương bằng cuộn gạc quen thuộc đã vơi quá nửa một cách thành thạo. Trên lầu, những tiếng hò hét trẻ con vọng xuống

----------------------------------------------------------------------------------------

Cạch

Tiếng cửa mở, bốn thằng con trai đang chơi trò trận giả dừng khựng lại nhìn nó

-Cho em chơi với – nó nói đều đều từng chữ

-Không

Lại câu hỏi quen thuộc và một câu trả lời quen thuộc. Nó không nài nỉ thêm mà tìm một góc và ngồi đó, nhìn

Bọn con trai lại quay về trò chơi cũ, tảng lờ sự tồn tại của nó. Một đứa con trai, trông có vẻ hiền lành nhất, lại nói với nó

-Ra chỗ khác đi, ngồi đây coi chừng lát bị thương đó

Nó lắc đầu, bướng bỉnh. Cuối cùng, thằng con trai cũng mặc kệ nó và quay trở lại với bạn mình

Những lời cảnh báo chẳng bao giờ thừa, vài phút sau đó, một cây chổi phủi bụi mà một thằng gọi là gậy phép bay thẳng vào mặt nó. Nó đau, có lẽ, nó giận, chắc là không, khuôn mặt nó vẫn bình thản, vô cảm tựa như được nặn từ một khối thủy tinh. Nó đưa trả lại cây gậy, không nói một lời, thằng con trai giật phắt cây gậy từ tay nó, cũng không nói một lời, cuộc chơi lại tiếp tục, vài tiếng thì thầm chen lẫn trong tiếng hò hét

-Sao mày không xin lỗi nó

-Sao tao phải xin lỗi

-Mày chọi trúng nó mà

-Thì sao? Ai bảo nó ngồi đó

-Nhưng mà mày cũng phải xin lỗi chứ

-Mày khỏi lo, nó im im vậy chứ thế nào nó cũng mách lại cho coi, kệ xác nó đi

-Ủa, có chuyện đó hả?

-Có chứ sao không? Mày tưởng nó hiền lắm chắc

-Tao đâu biết đâu

Nó ngồi lặng lẽ nhìn bọn con trai chạy qua, nhảy lại, chọi ném lung tung, không dưới mười lần những món đồ chơi bay thẳng vào nó, vô tình, cố ý, nó chẳng biết, nó cứ chỉ ngồi đó thôi

----------------------------------------------------------------------------------------------------

Chiều xuống, cuộc chơi tan dần, ai về nhà nấy, chỉ còn nó và đứa chọi gậy vào mặt nó – anh nó, ở lại

Tiếng then cửa mở, một thiếu nữ và một người đàn bà bước vào, đứa con trai reo lên

-A, mẹ và chị Táo đã về. Mẹ có mua gì cho con không?

-Thằng này, chưa hỏi thăm gì mẹ đã vòi quà

Táo vỗ nhẹ vào đầu em trách trong khi bà mẹ chỉ cười hiền

-Có, mẹ mua cho con kẹo này, nhưng để sau bữa hãy ăn. Ba con đâu rồi?

-Ba ở trên lầu, ba đang sửa máy, cho con ăn bây giờ được không mẹ?

-Không được, để lát nữa

Bà nghiêm giọng rồi đứng dậy, đưa mắt tìm tiếm rồi dừng lại, mỉm cười ở chỗ nó

-Chào con gái, sao không ra đón mẹ mà đứng đấy làm gì?

Nó vẫn đứng xa xa nhìn từ nãy, cảnh sum họp đó có gì không hợp với nó. Mẹ nó gọi nó, vẫy nó lại cũng chẳng ăn thua. Rốt cuộc, bà đành phải đi lại chỗ nó, cầm tay nó ân cần, dịu dàng hỏi

-Tay con sao thế này, chạy dữ quá nên té phải không? Con gái phải cẩn thận chứ, lỡ để lại sẹo thì sao

Bà dịu dàng, âu yếm bao nhiêu thì nó lại càng e dè, rụt rè bấy nhiêu, nó không quen với điều đó. Đột ngột, tay bà chạm nhẹ vào chỗ đau trên mặt nó, nó vội giật lại, lùi ra xa, bà sửng sốt

-Trán con bị làm sao vậy, bị đánh à

Cái đầu nhỏ xíu của nó lắc ngoầy ngoậy, nó cúi mặt lí nhí

-Con…bị té

Lời nói dối tệ hại của một đứa bé dở nói dối gây ra một phản ứng ngược kì lạ, bà quay sang đứa con trai

-Cam, con lại đánh em phải không?

-Không có

-Con đừng nói dối mẹ, chứ sao em nó lại bị như vậy

-Sao con biết được, nó trượt ngã hay vấp té chỗ nào đó thôi

-Con đừng có quanh co, con không đánh em thì sao nó phải giấu diếm

-Con đã nói là con không biết

-CAM

-CON NÓI LÀ CON KHÔNG CÓ ĐÁNH NÓ

Thằng bé gào muốn vỡ tung lồng ngực, đôi mắt ngân ngấn nước.

Khuôn mặt sau một chút ngỡ ngàng của bà mẹ trở lại điềm tĩnh, bà nói giọng nghèn nghẹn

-Thôi được rồi, con không trung thực, mẹ phạt con không được ăn kẹo nữa

Thằng bé không nói gì, đưa tay quệt hai giọt nước đang chực rơi xuống rồi hằm hằm bỏ đi, không quên ném về phía đứa em gái một ánh mắt căm ghét

Nó đứng đó, nhìn cuộc đối thoại âm độ cao dần của mẹ và anh mà thấy lòng chết lặng, nó chẳng xen vào được câu nào, mà toàn bộ là do lỗi của nó nữa. Nó thở dài, uể oải mở cổng bước đi.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bên ngoài trời đã sập tối, bọn trẻ trong xóm í ới rủ nhau ra ngoài chơi, thôi thì đủ trò được bày: đá lon, trốn tìm,chọi cầu, nhảy dây…Chúng cười với nhau, đùa với nhau.

Vui, thật sự rất vui

Nhưng nó thì chỉ dám đứng lặng lẽ ở một góc mà nhìn, thứ ở ngoài kia thật xa vời đối với nó, nó buồn

Bỗng

Một bé gái đang chơi chạy lại chỗ nó, cầm tay nó kéo đi

-Đi, ra kia chơi, vui lắm – cô bé cười vui vẻ

Nó ngỡ ngàng, nó bàng hoàng, nó vui sướng, đủ thứ cảm xúc xộc vào lòng nó cùng lúc. Nhưng, lỡ như nó lại bị đem ra làm trò cười nữa thì sao, lỡ như con bé kia rủ nó chơi chỉ để ăn hiếp nó, lỡ như…

Bốp

Cô bé kia ngã dúi xuống đất, một bên má đỏ ửng

-Không, cảm ơn

Giọng nó vẫn đều đều



The end
Offline Profile Quote Post
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · One-shot · Next Topic »
Add Reply

HeHe.InFo.Tm -Sân chơi đích thực.Thư viện giao diện cho ZB Chúc bạn thư giãn vui vẻ.