| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| ParkChong thật đẹp | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 4 2015, 04:59 PM (409 Views) | |
|
|
Aug 4 2015, 04:59 PM Post #1 |
![]()
|
Parkong bây giờ thật đẹp. Những con đường mới mở. Hai bên lối đi có thật nhiều tần đá to dựng lên làm đường viền. Con đường rộng mà đẹp làm nôi bật những tản đá màu cam cam xen lẫn màu lam lam vào nhau với những đường gân màu trắng nổi lên mang nhiều hình thù lạ lẫm. Có thật nhiều loài hoa mà tôi không biết tên được trồng trên lối đi trông thật hài hòa. Bây giờ có thật nhiều công trình đang xây dựng trông khang trang. Lối kiến trúc thật nhẹ, đẹpbởi có bàn tay và khối óc của sư chú Linh Thứu. Sư chú làm việc thầm lặng, góp phần nào chuyên môn mà mình có cho đại chúng. Trước khi xuất gia Sư chú đã làm trong ngành xây dựng. Tôi cảm phục đức hạnh của Sư chú. Để cho kịp sử dụng trong khóa tu người Việt đang gần đến nên Sư chú làm việc rất nhiều đôi khi không nghĩ trưa. Tôi thật cảm phục và thấy mắt mình cay cay. Cái cảm giác trân trọng đang đi lên trong tôi. Chắc là sư chú hạnh phúc lắm khi có cơ hội đóng góp công sức của mình cho đại chúng. Đẹp, khang trang, nhưng tôi vẫn thích vẽ đẹp hoang sơ của ngày xưa, như vẫn còn đâu đó trong tôi. Khuya nay tôi chờ chị bạn nên qua thiền đường bị trể. Thế là tôi có cơ hội thiền đứng để ngắm trăng. Trăng vẫn còn treo lơ lửng trên bầu trời thật sáng, hiền hòa với vũ trụ, êm ả với những cơn gió nhẹ của buổi ban mai rồi từ từ đi vào lòng đất để báo hiệu một ngày mới. Sáng nay bầu trời thật trong, gió mát nhè nhẹ dễ chịu lùa qua tai tôi khi ngồi thiền ngoài trời. Tôi ngồi thật yên bởi chung quanh tôi năng lượng tự tại của gần 200 vị xuất sĩ đang lan tỏa như ngày xưa tăng đoàn Bụt ngồi thiền ở núi Thứu. Còn gì hơn thế khi buông bỏ tất cả để tận hưởng hơi thở vào ra trong không gian tịch tỉnh của cái thủa hồng hoang vẫn còn đó, cái tinh khôi của vũ trụ. Trong lòng tôi rỗng rang, yên tỉnh lạ thường tôi đã đưa vũ trụ vào lòng tôi và giữ lại sự màu nhiệm đó trong tàng thức của tôi. Những bước chân chầm chậm nhẹ nhàng trên nền đất vừa được rãi sỏi. Con đường rộng thanh thang với tâm độ lượng, không mong cầu, bình an trãi dài trong sự sống. Khổ đau hay hạnh phúc đều nuôi tôi lớn lên, cho tôi nhiều trãi nghiệm sâu sắc. Ông mặt trời vừa nhô lên đỉnh núi, những tia nắng phát ra sức nóng khắc nghiệt. Bây giờ tôi thấy ông mặt trời giận giỗi nên không có đẹp trong lòng tôi. Có lẽ con người đã làm ôi nhiễm bầu không khí trong lành , ông đã từng sống hài hòa và ban tặng sự sống cho mọi loài kể cả loài người. Vậy là con người chúng ta phải trả giá cho việc làm thiếu ý thức của mình. Lòng tham của con người đã hủy diệt trái đất tươi mát này. Cỏ cây cũng đang cùng số phận nó khô héo nếu không có nước. Nó chỉ cố gắng tồn tại mà không thể sinh sản được. Hôm nay tôi cùng chị ra chơi ngoài vườn xoài vì là ngày làm biếng nên không có thời khóa. Mình có thể đi leo núi mang theo thức ăn trưa hoặc đi vào hang dơi để xem dơi. Ở đây dơi nhiều lắm chiều lại nó có thể bay vào phòng nếu nó nghe có mùi thức ăn. Nó vào rồi không thấy lối ra như bị mù nếu ta bật đèn sáng lên nó sẽ va vào tường gây thương tích tội lắm. Những quả xoài treo lơ lững thật dễ thương. Tôi có thể với tay lên là hái được. Nó xinh lắm tôi chỉ thích sờ vào nó. Da nó mịn màng và bóng loáng. Những quả chuyển qua màu vàng báo hiệu tuổi già đã đến. Vườn xoài nhiều quả đến nổi quý thầy, quý cô không thể nào dung hết được. Thế là nó rụng xuống để đất mẹ ôm và chuyển hóa cho nó ở một dạng khác trong không gian đầy tình thương yêu này. Tôi thương nó nên đi lượm về nhà ăn cho đại chúng dùngVì nó sinh ra để hiến tặng mùi vị ngọt ngào và chất bổ dưỡng cho mọi người. Nhưng nếu nó không làm được hạnh nguyện đó chắc nó buồn lắm nhỉ. Tôi nghĩ vậy nên thương nó nhiều lắm. Nếu tôi cũng như nó chắc tôi cũng buồn vậy thôi. Khóa tu người Việt sắp tới đăng kí nhiều hơn dự định của ban tổ chức mà tu viện chỉ có thể sắp xếp chổ ở khoản 300 người. Nhưng vì thương mọi người và cũng muốn mọi người có cơ hội đến để học hiểu, học thương nên quý thầy quý sư cô đi thuê trại hè cho mọi người ở. Vậy là phải sắm thêm rất nhiều dụng cụ, từ chăn gối mùng nệm để mọi người nằm cho khỏi đau lưng và còn nhiều vật dụng khác nữa. Tu viên ở gần núi nên nguồn nước bị nhiễm vôi. Vì vậy nước cũng phải tiết kiệm. Quý thầy quý sư cô tất bật làm việc tuy ở đây có đến 200 vị suất sĩ nhưng công việc thật nhiều, từ việc tiếp nhận thiền sinh và gởi danh sách đến chính quyền, đến việc ăn ở, chương trình tu học cho mọi người, sao cho khi về đây mọi người nếm được mùi vị an lạc và thảnh thơi. Buông bỏ mọi lo toan tính toán trong cuộc sống. Ở đây mọi người nhận được năng lượng tươi mát từ quý thầy quý sư cô. Những cảm giác gần gủi thân thương đó giúp cho tôi thấy dễ chịu khi về đây. Những ngày gần đến khóa tu quý thầy cô chia nhau ra sân bay hoặc cửa khẩu để đón thiền sinh về tu viện. Từ sân bay hay cửa khẩu đều phải đi về đến 8,9 tiếng, thật là vất vã nhưng trên gương mặt lúc nào tôi cũng thấy nụ cười tươi, không mệt mõi. Tôi thật kính trọng và tri ân quý thầy, quý sư cô. Tôi vẫn thường nghe đâu đó nói rằng “ mình phải tu cho được 10 năm hay 20 năm hoặc có thể lâu hơn để trở thành bặc alahan rồi mới độ cho người”. Nhưng ở đây quý thầy , quý sư cô còn rất trẻ có vị chỉ mới suất gia vài ba năm nhưng đã nương nhau để giúp người, đưa người đến con đường giải thoát, giác ngộ. Quý thầy, quý sư cô rất vững chãi, đâu cần phải chờ đến chứng được cái gì đó thì mới độ người. Khi làm việc cũng là tu học. Những trãi nghiệm là giá trị là thành trì vững chắc trong đời sống của người suất gia. Nếp sống thiểu dục tri túc là chất liệu để độ đời. |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |







3:26 AM Jul 12
