Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
HÃY LÀ TUỔI TRẺ
Topic Started: Mar 29 2015, 09:20 PM (608 Views)
may xa xa
No Avatar

HÃY LÀ TUỔI TRẺ
Thích Nhuận Thọ
Đi tìm chính mình cũng là đi tìm tuổi trẻ. Ta có thể đánh mất tuổi trẻ vì những vụng dại, khổ đau. Ta cũng có thể đánh mất tuổi trẻ vì những ước mơ, tham vọng hay ảo tưởng về chính ta và cuộc đời. Tuổi trẻ cũng vô thường, vô ngã. Hôm qua khổ đau, chán chường, ta đánh mất tuổi trẻ. Hôm nay ta biết cười, đó là tuổi trẻ. Hành trình đi tìm lại nụ cười có thể rất gian nan, thử thách nhưng nó chắc chắn làm cho con người và nụ cười của chúng ta trở nên sâu sắc và quý giá hơn.

Cột Mốc Trong Đời
Ngày Biểu Hiện thứ 21 (sinh nhật) cũng là ngày tôi rời quê hương Đà Nẵng, ra đi để bắt đầu cho một cuộc trở về, học hỏi và cống hiến. Tôi ra đi trong tâm trạng háo hức lẫn tiếc nuối. Tôi háo hức vì sắp được ở trong một môi trường mới với nhiều người trẻ cùng chí hướng, một môi trường mà tôi có thể học hỏi và cống hiến sức trẻ của mình cho lý tưởng của người xuất sĩ. Tôi tiếc nuối vì không còn dịp thưởng thức những buổi sáng mát dịu ven bờ sông Hàn, những bãi biển, cảnh đẹp, có mặt cho những người thân, vui chơi với những người bạn trẻ năng động, vui tươi. Nhưng tôi ý thức rằng để được lớn lên, trưởng thành, tôi phải tự quăng mình vào một môi trường tốt có nhiều hạnh phúc, nuôi dưỡng, trị liệu và cũng không ít những khó khăn, thử thách để bản thân được lớn lên và môi trường đó là Tăng thân Làng Mai Thái Lan. Tôi cũng biết rằng, đến với Làng Mai Thái Lan, đi cũng là để trở về, trở về với một ngôi nhà tâm linh đích thực, trở về với bản thân để làm lớn chí nguyện, hạnh phúc và mang tặng những hoa trái của sự tu học đó cho những người thương, những người xung quanh mình. Tôi cũng ra đi trong sự mong chờ và kỳ vọng của mọi người.

Không có khổ thì không có lạc
Thay đổi môi trường sống là một trải nghiệm rất mới và quý giá với tôi. Những khó khăn đến với tôi nhanh và nhiều hơn tôi nghĩ. Khí hậu, sức khỏe, sinh hoạt, ăn uống… mọi thứ đều mới lạ với tôi. Những tập khí, khổ đau trong thân và chiều sâu thâm thức cùng một lúc biểu hiện mạnh mẽ sau bao nhiêu năm tôi cố đè nén và cô đơn. Những hơn thua, so sánh, xét đoán, cách tư duy hành xử cá nhân cứ ôm lấy tôi trong một thời gian khá dài. Nhưng may mắn là trong tôi vẫn còn nguyện vẹn ý chí tu học và thay đổi. Tôi tập thở trở lại, tập đi trở lại, đi những bước chân thiền hành bình an, chậm rãi, lắm lúc cũng vụng về nghiêng ngả như một em bé mới bắt đầu tập đi. Tôi trở về ôm ấp chính mình như ôm lấy một em bé 5 tuổi đang có nhiều thương tích. Tôi cũng tìm tòi, học hỏi các phương pháp chăm sóc sức khỏe. Tôi tập dừng lại để không lãng phí những khoảnh khắc của sự sống đang biểu hiện xung quanh tôi, trời trăng, mây gió, thiên nhiên, cây rừng. Vì tôi biết, sự sống luôn có mặt cho tôi và nuôi dưỡng tôi, miễn là tôi biết trở về để tiếp xúc.
Posted Image
Nhưng hạnh phúc, niềm vui, nụ cười cũng đồng hành có mặt nuôi dưỡng tôi bất cứ lúc nào tôi sống. Làng Mai là một gia đình tâm lình tuyệt vời. Chúng tôi có các sư cha, sư mẹ, sư anh, sư chị, sư em cùng tu, học, vui chơi và làm việc với nhau. Mọi người có mặt chia sẻ, vui chơi, ca hát, làm việc, học hành, tu tập cùng nhau. Tôi làm sao quên được niềm sung sướng, hạnh phúc mỗi khi đi thiền hành sáng với khoảng khắc hai vần nhật nguyệt trên trời cùng biểu hiện một lúc như muốn thiền hành cùng chúng tôi. Đố ai mà không hạnh phúc khi huynh đệ cùng nhau đá bóng dưới mưa, cùng nhau ăn cơm, mỳ gói sau mỗi trận bóng mà không còn so đo người lớn hay kẻ nhỏ. Những lớp học ngoại điển, nội điển, các giờ pháp thoại, pháp đàm, các khóa tu anh chị em cùng nhau nỗ lực, thức đêm thức hôm để đón khách, cùng nhau làm việc nhằm tạo điều kiện ăn ở, thiết lập các thời khóa cho các thiền sinh từ mọi nơi về tu học. Những ngày thứ 2 làm biếng mọi người có cơ hội cùng nhau đi leo núi, uống trà, ngắm mặt trời lên, thưởng thức tiếng đàn tiếng hát của nhau. Tôi như đứa trẻ thích thú trước những điều tuyệt vời ở đây. Tôi chỉ việc thả mình vào Tăng thân, để Tăng thân che chở ôm ấp, thậm chí Tăng thân còn lắng nghe những vụng về, khổ đau của tôi như là một sự thực tập, một trách nhiệm của tình thương.

Đủ Khổ Đau Để Trở Thành Người Hạnh Phúc
Những khổ đau từ từ hóa thành mây, biến thành hạt mưa nuôi lớn tâm bồ đề, lý tưởng của người xuất gia trong tôi. Những ám ảnh, mặc cảm, cô đơn trở thành cảm hứng để tôi biết còn nhiều người khổ đau như tôi và hơn tôi nữa mà chuyên tâm thực tập, chế tác nhiều niềm vui hạnh phúc. Những sợ hãi, mặc cảm và thậm chí sự tự hào về những khổ đau được “thả cho nó bay bay tịt mù” dưới những bước thiền hành, những hơi thở nhẹ nhàng, những nụ cười khi anh chị em ngồi chơi, ca hát và chia sẻ cùng nhau. Tôi trở về tận hưởng hơi thở, sự sống xung quanh, quyết đoán sẽ không lãng phí sự giàu có của tự nhiên đang có mặt xung quanh.

Khi đi ra khỏi khổ đau, tôi mới nhận ra khổ đau của mình chẳng là gì so với những khổ đau đang biểu hiện mỗi ngày trên khắp mọi nơi. Mỗi khi nghe thiền sinh chia sẻ về khó khăn của họ, tôi đều ý thức rằng đó cũng chính là khổ đau, khó khăn của mình. Tôi phải có trách nhiệm với những khổ đau của những người đến với tôi. Tôi phải thực tập như thế nào để có thể chia sẻ, giúp đỡ được họ, hoặc không thì tôi phải biểu hiện, có mặt với sự bình an, thảnh thơi, đóng góp vào năng lượng chung của Tăng thân để giúp họ được chuyển hóa và trị liệu. Mỗi khi nghe khó khăn của gia đình, người thân, bạn bè, tôi đều ý thức rằng có nhiều trái tim, nhiều tâm hồn rất cần một bàn tay, cần một nụ cười bình an, cần một lời chia sẻ để giúp họ đối diện được với khổ đau. Sư Ông Làng Mai có dạy mỗi người chúng ta đã có đủ khổ đau để trở thành một người hạnh phúc và tôi biết những khổ đau trong tôi và xung quanh tôi đã quá đủ và đã đến lúc tôi phải thực tập chế tác nhiều tuệ giác, hạnh phúc, bình an hơn nữa.

Hiện Tại Tuyệt Vời
Ngày cuối cùng của tuổi 21, trời đang nắng bỗng mưa nặng hạt. Tôi nhận trách nhiệm chăm sóc lều khỏi mưa khỏi gió cho các em thanh thiếu niên và các thiền sinh đến tu học. Dù đội mưa nhưng nhìn vẻ sung sướng thích thú của các em, tôi không giấu nỗi niềm sung sướng và cảm thấy công việc tri khách là một cơ hội của tình thương, hạnh phúc cho tôi và cho các em.

Trời mưa đủ để không khí không còn oi bức và trở nên mát dịu, tôi ưa khí trời như thế; đủ nắng để tôi cảm nhận cái ấm áp của không khí và đủ lạnh để tôi tận hưởng hơi thở vào ra nhẹ nhàng. Tôi có cơ hội thấy được công năng thần kỳ của hơi thở như một máy điều hòa nhiệt độ trong thân. Những giờ ngồi thiền cùng đại chúng hoặc ngồi riêng, những khi đi thiền hành, tôi cảm nhận hơi thở một cách cẩn trọng và sâu sắc. Tôi như thu khí trời, thiên nhiên vào trong con người của mình. Hơi thở của những cây bằng lăng, những cọng lau, cây hoa gạo, cây keo, những hàng tre cũng là hơi thở của chính tôi. Hơi thở của Tăng thân, của anh chị em xung quanh cũng chính là hơi thở của chính tôi.

Ngày biểu hiện thứ 22 đến với tôi một cách nhẹ nhàng, êm ả. Tôi tận hưởng buổi ngồi thiền sáng sớm cho cả Tổ tiên của mình, tôi thở cho Bụt, cho Thầy, cho ba má, cho Tổ tiên tâm linh và Tổ tiên huyết thống. Giờ thiền hành, tôi quyết định để tâm đến những khóm cây, bông hoa, những anh chị em xung quanh như một lời tri ân và trân quý vì tất cả đã giúp tôi đi qua khó khăn, khổ đau một cách nhẹ nhàng và sâu sắc. Tôi đi thiền hành về sớm hơn đại chúng vì một cơn đau trong bụng. Tôi không lấy đó làm hối hả mà vẫn đi nhẹ nhàng thong thả và không quên mỉm cười đón ngày biểu hiện thứ 22 trong niềm vui, biết ơn và hạnh phúc.

Đến dãy bàn đá gần nhà bếp, có ba anh em bày bàn trà và yên lặng thưởng thức khí trời. Cơn đau bụng bỗng nhiên đi theo theo mây theo gió. Tôi ngồi xuống và thưởng thức trà, im lặng mỉm cười lắng nghe sự sống biểu hiện nơi huynh đệ, nơi ly trà và không khí xung quanh. Lác đác những khóm me rơi. Khí thu đi về giữa mùa xuân. Tôi mỉm cười hạnh phúc khi đây là ngày đầu tiên đón mừng ngày biểu hiện trong một ngày mùa thu giữa mùa xuân như vậy. Tôi không cần làm gì hết. Đời của một người tu đâu cần phải nhọc công nhiều; biết nhìn hoa nở, lá rơi, biết trân quý huynh đệ, tách trà, biết mỉm cười tận hưởng khí trời ấm áp. Đó là công phu, đó là tu tập.
Đến trưa, sau giờ cơm, tôi được các thầy các sư cô Gia đình Quảng Nam – Đà Nẵng tổ chức ngày biểu hiện với một chiếc bánh kem nhỏ bằng bàn tay. Vậy mà chúng tôi vẫn chia nhau ra hơn mười người, mỗi người ăn một miếng. Được ngồi lại với những người đồng hương, chúng tôi tha hồ vừa nói tiếng “Quảng Nôm – Đòa Nẽng” vừa mỉm cười thích thú trước sự thắc mắc của các anh chị em huynh đệ vùng miền khác không hiểu chúng tôi đang nói chuyện gì. Tôi như gần khóc với hạnh phúc mà mình đang có trong ngày biểu hiện này. Tối đến, tôi có cơ hội ngồi chơi ăn bánh mỳ, uống trà, uống nước ngọt với anh em. Không có bánh kem to, tiệc linh đình nhưng tôi biết ngày biểu hiện thứ 22 của tôi là ngày biểu hiện trọn vẹn nhất mà tôi từng có.

Sự trọn vẹn đó còn được bồi đắp thêm khi ngày hôm sau, ngày làm biếng, tôi được gia đình các anh chị em sinh năm con Gà (tuổi Dậu – 1993) tổ chức ngồi chơi trên đồi phượng, uống trà, cùng nhau ăn sáng và nhìn mặt trời lên chào mừng 3 “con Gà” biểu hiện trong tháng. Chúng tôi chia sẻ với nhau về lý tưởng của người xuất sĩ, về những khó khăn của người tu và cách đi ra khỏi những khó khăn đó, đặc biệt chúng tôi cũng đã mạnh dạn chia sẻ rất nhiều về vấn đề tình cảm trong cuộc đời của người xuất sĩ. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi được mừng ngày biểu hiện chung với những người bạn xuất sĩ cùng tuổi. Tôi không cảm thấy đơn độc như xưa nữa. Lắm lúc tôi ngồi yên, thở nhẹ lắng nghe và ý thức sự của mặt của mọi người xung quanh. Tôi được nuôi dưỡng bởi đất trời thiên nhiên mà cũng được nuôi dưỡng bởi cả những anh chị em xuất sĩ nữa.

Hãy Là Tuổi Trẻ
Tôi có niềm vui, có tuổi trẻ, có cơ hội được học hỏi, tu tập, được làm việc và cống hiến. Tôi cũng đã đi qua những khổ đau đủ để ý thức rằng vẫn còn nhiều khổ đau, uất ức, đau thương trong tôi và xung quanh tôi. Tôi không được quyền lãng phí tuổi trẻ, lý tưởng và sức lực mà tôi đang có. Tôi cũng có may mắn được học hỏi những pháp môn để nhìn lại chính mình, để không bị cuốn vào những cái thấy ảo tưởng và bi quan về tôi và cuộc đời. Tôi phải tu, phải học, phải vui chơi và làm việc để có thể cống hiến niềm vui, sức trẻ cho cuộc đời. Cuộc sống xuất sĩ trong Tăng thân, đối với tôi, đích thực là một cuộc sống của một người trẻ. Và tuổi trẻ là gì nếu không phải là biết thưởng thức hạnh phúc, biết nhìn nhận khổ đau, tràn đầy năng lượng để học hỏi, tu tập, cống hiến cũng như đủ tự tin đối diện với thử thách, khó khăn để lớn lên nhiều hơn nữa?

Sẽ không bao giờ là quá trễ để tôi và các bạn sống lại đời sống đích thực của một người trẻ tuổi. Không cần biết chúng ta bao nhiêu tuổi, chỉ cần ta có thể mỉm cười, thở nhẹ nhàng, biết thưởng thức sự sống, biết cho mình cơ hội để nhìn lại khổ đau và chế tác niềm vui là tuổi trẻ đã đi về trong mỗi tế bào trong con người chúng ta. Những đau thương sẽ trở thành động lực, nấc thang để cho chúng bước tới nếu chúng ta biết nhìn sâu, hiểu rõ. Và hạnh phúc sẽ trở nên một món ăn quý giá không thể thiếu trong cuộc đời của một người trẻ.
Xin đừng mất niềm tin đối với tuổi trẻ mà chúng ta đang có.





Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maytrongsang
Member Avatar

Bài viết nhẹ nhàng và nuôi dưỡng quá ạ ^_^ . Con mong rằng sẽ có nhiều bài viết với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau để anh chị em con cùng nhau nuôi dưỡng .
_(())_
v*
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors