Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Thư gởi Thầy
Topic Started: Jan 22 2015, 07:41 PM (406 Views)
maythuong
Member Avatar
Administrator
Đây là bài viết mới nhất của Sư Bá gởi cho LTLM, Sư Bá dạy con gởi cho ace mình đọc, nếu có cảm nghĩ gì thì gởi thư về cho Sư Bá nhé. Sắp tới con sẽ gởi ace nghe pháp thoại Sư Bá giảng gần đây, những bài giảng rất nuôi dưỡng và rất sát với tình hình tu học của các tăng thân. Mọi người đợi nhé.

Thư gởi Thầy
Thầy thương,
Chúng con, một nhóm huynh đệ từ Thái Lan về thăm chùa Từ Đức ngày 25.9.2014. Chùa nay sáng đẹp hơn nhiều. Ngày 04-05.10.2014 là quán niệm và giỗ thân mẫu chúng con.
Qua các pháp thoại, trước tiên chúng con nói sơ về mẹ. Ba và ba anh chị lớn mất trong vòng 3 tháng lúc mẹ khoảng 40 tuổi, con mới 7 tháng. Gia sản tiêu sạch. Vất vả và đảm đang lắm mẹ mới nuôi nổi hai con và dần dần dựng lại sự nghiệp. Có một lần lính Việt Pháp bắt mẹ đánh đập tra tấn một cách tàn nhẫn rồi giam cầm một thời gian không rõ lý do. Đi buôn, mỗi lần mẹ mua vài đôi dép để bán cho bất cứ ai, nhưng dép này mặt trận đánh đuổi Pháp thường dùng. Ít ai buôn nên mẹ buôn dễ có lời mà lại rất gọn nhẹ. Lúc được về tha nhà, mẹ đau ốm nặng và rất buồn một thời gian lâu. Năm 1966, học hết lớp 9, con đi tu. Trước đó, anh của con đi lính, mất năm 1974. Năm 1972 để tránh bom đạn, mẹ vào Nha Trang sống, cách nơi con tu học, PHV Hải Đức, khoảng 500 mét. Buổi sáng mẹ thường nấu cháo đậu đỏ và bí ngô cho con dùng để giảm đau đầu. Năm 1975, mẹ vào sống với con ở Chùa Từ Đức, Cam Ranh. Mẹ rất kính ngưỡng người tu và thích cúng dường, tinh chuyên niệm Phật, trường trai và chu đáo lo cho con ăn uống và cùng con trồng cây lương thực để sống. Mẹ sa tử cung độ 3, thiếu máu trầm trọng, mỗi tuần phải chuyền máu một lần. Khám chữa nhờ bác sĩ Luông và lành hẳn. Có lần mẹ té giếng bể đầu gối chăm sóc nhờ bác sĩ Kỳ, một thời gian đi lại được nhưng khó khăn hơn. Sau tai nạn một thời gian, 1988 mẹ mất, thọ 80 tuổi. 5h chiều 28.9 Mậu Thìn, mẹ không ăn uống. 8h tối ấy thì mất rất nhẹ nhàng an ổn, không thấy có một dấu hiệu đau đớn nào. Bên cạnh là con và khoảng 5 đạo hữu cư sĩ; yên tĩnh cho suốt cả đám tang, chỉ có thầy Tâm Minh và đạo hữu tụng kinh. Rạp lo đám được trang trí bằng kinh Pháp Cú, tượng Bồ Tát gánh mẹ và cha. Đêm trước, tối 29 tháng 9 Mậu Thìn, con nói pháp thoại báo ân như những đám tang khác ở đây. Sáng hôm sau, 01.10 di quan và mai táng, có 17 vị xuất sĩ và 1 linh mục bà con cùng đạo hữu xa gần đông đảo đến dự, dù ngày 27.9 bão lớn vườn cây điều cao khoảng 4m trong chùa nghiêng ngửa. Đám tang đi trong tiếng niệm Bụt phát từ loa lớn qua băng cattsette để trên xe tang đẩy bằng sức người. Mỗi người cầm 1 cây hương. Lần đầu tiên ở đây có một đám tang như vậy. Các ngày cúng và giỗ năm đầu cho đến bây giờ đều được thực tập như là ngày quán niệm. Mọi người tham dự mỗi năm mỗi đông. Giỗ ba con cũng vậy. Trước mộ, con ghi cách nhắc con thực tập mà Thầy bổn sư… và mẹ con, hai bậc sinh thành tâm linh và huyết thống đã chăm sóc chu đáo đầu đời của con đã cho con cảm hứng:
Trông xác vữa mẹ già chết để lại
Nhắc thân hèn trẻ mọn sống cho đi

Giỗ năm nay, huynh đệ chúng con ra thắp hương thăm mộ, một ngôi mộ giản đơn như khung cảnh miền quê, đã gây một ấn tượng đẹp trong lòng chúng con hôm ấy. 13 năm sống trong chùa, 2 mẹ con đầy đủ mọi thứ, trực tiếp là nhờ bạn tu cư sĩ phụ giúp trồng cây lương thực hơn 2 mẫu đất chùa và chăm sóc mẹ con nhất là lúc tai nạn, dù các vị rất khó khăn kinh tế và lao động vất vả suốt ngày thâu đêm.
Ba mẹ và anh chị con nay hằng năm lại được được giỗ chung một ngày với ba mẹ người thân của tăng thân xuất sĩ Làng Mai Thái Lan. Chị dâu con và con chị lại ở gần Từ Đức, ngoài quê nội ngoại làng xã bà con xa gần đều được hướng dẫn thực tập đạo Bụt dấn thân một cách cụ thể, nhiều người trẻ đã xuất gia với Thầy, có vị trên 10 năm.
Con thấy rằng con đang từng bước tu tập mà đã góp được một phần nhỏ vào việc nâng đỡ gia đình huyết thống và xã hội như thế, nên con rất trân quý sự nghiệp này và biết ơn Thầy bổn sư, các huynh đệ… của con và Thầy cũng như Tăng thân đã cho con rất nhiều cơ hội tốt để thực tập đạo Bụt dấn thân.
Sau đó, chúng con chia sẻ niềm vui và lòng biết ơn cái sáng đẹp của chùa về hình thức lẫn nội dung. Đó là nhờ sự tiếp nối đầy năng lượng của các sư em xuất sĩ trẻ và sự nuôi dưỡng của mọi bạn tu cư sĩ gần xa. Tất cả đều hết lòng miên mật hành trì nương tựa lẫn nhau thuận dòng để cùng về biển cả.
Nếu chùa không có năng lượng dựng tăng thuận dòng ấy thì khó mà được như thế, khó mà tiếp tục phát triển, trao truyền cho tới hôm nay.
Chúng con ôn lại vài nét của chùa Từ Đức trong 40 năm qua. Hồi ấy quý bạn tu xuất sĩ và cư sĩ chúng con còn trẻ như các bạn bây giờ nhưng niềm tin chưa sáng, hành xử còn vụng về; bao nhiêu khó khăn từ bên ngoài đến bên trong đều do sự hạn chế này đã nảy sinh liên tục. Nhưng nhờ sự nâng đỡ của nguồn tuệ giác tiền nhân, chúng con đã cùng nhau thực tập xây dựng với những gì có trong tầm tay, nên đạo tràng chuyển hóa giúp đời tuy còn non yếu song vẫn được nuôi dưỡng. May mắn nữa là giờ đây có lớp trẻ kế tục, thừa hưởng và nuôi lớn tuổi già chúng con.
Lớp già bây giờ không thể năng nỗ linh hoạt như xưa, song hành xử chín chắn hơn, cái nhìn sâu rộng hơn, đức kham nhẫn lớn hơn, lại được lớp trẻ tiếp sức dưỡng nuôi nên vẫn đến chùa, thấy cần đến chùa để được tắm mình trong năng lượng tin yêu thân kính ấy. Các vị chỉ cần có mặt, thường biết nhìn bằng cái nhìn chan chứa tin yêu đã là một đóng góp lớn lao rồi. Lớp trẻ cũng ý thức được, cảm nhận được, nên đã hết lòng tận hưởng, trân quý và nuôi dưỡng lớp già. Nhờ thế mà đại chúng có thêm sức đi xa, đi sâu vào lòng sự sống trong mỗi phút giây. Quả là “Măng vươn xanh lũy tre già”.
Ôn lại quá khứ, tuổi già chúng con càng trân quý, thương cảm tuổi trẻ sâu sắc như mình thuở ấy, lòng chợt cảm thấy lâng lâng, nhận được sức sống xuân thì trong ánh hoàng hôn của tuổi tác.
Sư chị CĐ, KN, ĐN, Sư em PL, PC, TK, ĐL và con, tất cả đều sinh hoạt với chùa, với huynh đệ nhịp nhàng mà vẫn rộng thời gian và đầy đủ năng lực. Đó là nhờ sự bảo hộ của Tăng thân trong sự vận hành của tăng nhãn.
Ngày 12.10 (19.9.Giáp Ngọ), vía đức Quan Âm, nhằm ngày quán niệm, thiền hành đến bảo tượng Bồ tát, mọi người thiền tọa có hướng dẫn nhờ Thầy Pháp Huân, khởi niệm danh hiệu do Thầy Pháp Côn, để làm lễ đặt đá cho việc xây cất tăng xá, chánh điện. Sau đó, đại chúng nghe pháp thoại ở thiền đường. Chúng con chia sẻ với nhau kinh nghiệm và giáo lý thực tập chánh niệm từ bi, chuyển hóa tà kiến để hiểu và thương biểu lộ trong các sinh hoạt hằng ngày, là sống cùng Đức Thế Tôn bây giờ ở đây qua hơi thở, việc làm…
Buổi lễ, ngày tu đơn giản nhưng cho nhau thấy, sống như vậy là chế tác năng lượng hộ quốc an dân cụ thể nhiệm mầu mà tiền bối chúng con đã sống qua các thời đại. Đặc biệt, Lý Trần là thời thuần từ nhất của nước Việt chính nhờ năng lượng hộ quốc an dân đầy tuệ giác này. Năng lượng ấy hiện tại vẫn được tiếp nối và lan rộng khắp năm châu. Cuối pháp thoại, chúng con cùng ôn lại chuyến về nước của Thầy và huynh đệ thế giới, đã đến vun bồi năng lượng thương hiểu ở Từ Đức vào chiều 13.04.2007 (26.02 Đinh Hợi). Chúng con cùng nghe bài thơ “Thầy thương” được làm vào dịp ấy:
Thầy thương
Bụt ở đó, Tăng muôn nơi
Ngàn sao lấp lánh thảnh thơi muôn lòng
Đường về mây bạc thong dong
Từng buông xả, lại rõ từng bên nhau
Bước chân huyền thoại ngàn sau
Dâu ngàn xanh, ngát hương mầu thường nhiên.
Cúi đầu thâm tạ triều lên
Suối ngàn trong mát mọi miền núi sông.
(Chùa Từ Đức kính dâng)

Chúng con đã cung đón Thầy và huynh đệ năm châu bằng tấm lòng trân quý đầy tình thâm của đại gia đình tâm linh có phẩm chất mà không phải là chủ nhà đón thượng khách. Năng lượng thuở ấy được làm sống dậy lại nuôi dưỡng chúng con hiện tại rất nhiều. Sự nuôi dưỡng ấy cho chúng con thêm khả năng thưởng thức hoa trái sau bảy năm đã hiện rõ ở đây và thêm sức vững chãi để tiếp tục phát triển sâu rộng hơn.
Trong những ngày tu ấy, các sư em ở Huế, Đồng Nai cùng các bạn tu cư sĩ các nơi về dự. Sự họp mặt ấy càng tạo thêm năng lượng cho nhau. Qua mấy ngày tu, các sư em, huynh đệ ở đây đàm đạo rất hạnh phúc. Các em trẻ ở Đà Nẵng, các bác ở Đà Lạt, Ninh Hòa, Bình Phước… chia sẻ về sự chuyển hóa rõ rệt của mình. Sự chuyển hóa ấy đã giúp các em ở Đà Nẵng nói ra được những khó khăn sâu thẳm đau thương rất khó tỏ lộ cùng ai từ trước tới nay. Nhờ vậy, các em ‘mới’ hẳn, lại phát khởi tâm nguyện thiết tha là nuôi dưỡng cái ‘mới’ ấy mỗi ngày ở tự thân, gia đình và xã hội để chuyển hóa tận gốc khổ đau và để có năng lượng hiến tặng an lạc cho người thương. Điều này đã nuôi dưỡng chúng con, làm tăng thêm niềm tin vào sức mạnh của pháp môn hiện pháp lạc trú trong dòng sức mạnh lành đẹp của Tăng thân, một dòng sức mạnh mà thân hữu khắp nơi đang thụ hưởng, tán dương và mở rộng.
Sau đó, 4 huynh đệ chúng con được phép đi biển nghỉ dưỡng và thuận lợi cho việc sống với nhau sao cho thêm tình huynh đệ mà nuôi được năng lượng tương tục tương tức, để cùng hòa nhập đại dương giải thoát, trong đó có sư em mới về nhập chúng. Chúng con có cơ hội để nhìn lại, thưởng thức những hạnh phúc đã có và nhận diện những yếu kém để cùng chung thẩm định lại thật hư, hầu dắt dìu nhau đi tới. Điều này giúp chúng con có thêm chiều sâu thời gian vui với biển rộng mây ngàn cho nhau, cho vài bạn đồng tu và các sư em thương kính ở Đồng Nai.
Lúc trở lại chùa, những ngày tiếp theo, chúng con lại có dịp chia sẻ một vài yếu kém đã được huynh đệ xác định, giúp nhau phương pháp vượt thoát đồng thời cho nhau không gian thông thoáng để mỗi người tự quán chiếu sâu hơn mà dễ dàng cùng nhau chuyển hóa. Ngày 30.10, chúng con mời nhau thiền trà, sư em KN chia sẻ hạnh phúc chuyển hóa của bà con miền Tây mộc mạc, cụ thể mà ích lợi quá nhiều qua chuyến đi của các sư em về thăm quê ở đó. Có thầy P.L, sư em H.Ph, sư chị KN cùng đi về thăm mấy tuần. Điều này giúp huynh đệ cùng nhau ôn lại rằng, mở khóa tu là để tu học, trưởng thành chứ không phải bị đuối sức. Trong buổi thiền trà, huynh đệ chia sẻ niềm vui trong thời gian sống với nhau và nói lên những nhu cầu cần quan tâm nâng đỡ đối với chùa trong các ngày tu đông người sắp tới.
Buổi ngồi bên nhau ấy, chúng con đều thấy rõ, tuổi trẻ giàu năng lượng là tài sản quý của nhau, cần được nâng niu nuôi lớn mỗi ngày, phần lớn nhờ vào sự thực tập luật nghi và sự dẫn đạo của tăng nhãn. Với thực tập căn bản này, Tăng thân mới đủ sức thực hiện sự nghiệp dấn thân khế lý, khế cơ trước sự thay đổi nhanh chóng, tinh xảo rất tiện ích, song chứa đựng nhiều cám dỗ của cuộc sống đa dạng toàn cầu. Cho nên, huynh đệ đều ý thức cần nương tựa nhau, rất cần có nhau mới đủ điều kiện tốt mà hiểu thương được bản thân, góp phần xây dựng nếp sống gia đình, xã hội một cách có trách nhiệm và tự do. Một điều kỳ diệu của Tăng thân là biết nương tựa tiêu cực như sen nương bùn. Vì chúng con đã có A-lại-gia thức tự do vượt thoát thời – không và lại có đủ điều kiện để giúp sáu thức phát khởi niệm định tuệ không những ở mỗi người mà còn được yểm trợ bởi mọi người, mọi lúc, mọi nơi, nên sự ‘biết nương tựa’ ấy được thực tập ít khó khăn, như Thầy dạy “không bùn là không sen”. Một ít khó khăn là bùn. Tình huynh đệ có thực là sen.
Ngày 02.11, chúng con về Thái nương tựa nghỉ ngơi trong lòng đại chúng giàu năng lượng tu tập. Hay tin Thầy yếu sức rồi bệnh nặng, chúng con cùng nhau thực tập chung hai xóm tăng lên, cùng hòa nhịp với tất cả các trung tâm khác, xuất sĩ cũng như cư sĩ, nên năng lượng nguyện cầu tỏa chiếu cụ thể qua các thời khóa mỗi ngày.
Năng lượng này đi vào nguồn chung, tạo nên nhiều thuận lợi trong việc Thầy đang điều trị nơi chốn gốc Làng Mai.
Xót xa, cảm xúc có đó, song chúng con vẫn thấy được rằng, bệnh theo nhân duyên thường nhiên của Thầy vẫn tạo ra nhiều năng lượng lớn lao, giúp chúng con tu tập tinh chuyên, nhẹ nhàng vượt qua các khó khăn, lại trân quý những gì đang có một cách cụ thể hơn.
Nhân duyên này lại đánh động rất nhiều người lưu tâm, nên hiểu sâu, rõ, sáng, thật và lành hơn về Thầy, về Tăng thân, về Tam bảo sinh động có thật bây giờ, ở đây và mỗi lúc mỗi lan tỏa gần xa khắp thế giới. Từ đó, mọi người có thêm hiểu biết thương yêu cho tu học đi tới vững chãi thảnh thơi trong các sinh hoạt hằng ngày.
Tối ngày 02.12.2014, chúng con ở đây lần đầu tiên được thăm Thầy qua mạng. Ai cũng lắng lòng theo dõi, nên thấy được Thầy bệnh như vậy, tiếp nhận sự nuôi dưỡng trong vòng cho phép hạn chế như vậy, qua một thời gian khá dài như vậy mà sắc diện Thầy không suy giảm như thường tình. Thầy đang thở theo tiếng tích tắc của đồng hồ, không thở bằng máy trợ lực oxy…Thầy đã vượt qua được thời gian đầy hiểm nghèo… và học trò thị giả đủ sáng suốt để thực tập giúp Thầy chữa trị cùng y bác sĩ mà không ảnh hưởng theo sức đẩy của tập quán đời thường…Tất cả đều từ nguồn tuệ giác tương tức tương tục biểu hiện, mà Thầy là bậc Thầy đã sống với tuệ giác ấy một cách nhuần nhuyễn từ lâu. Bệnh như vậy là lời kinh sinh động, một trao truyền quý hiếm cho tất cả chúng con và mọi giới. Thầy xuất huyết não mà các em Sồi Đỏ bụ bẫm ra đời vào ngày 18.12.2014 sung mãn với cả hình thức lẫn nội dung. Ở xóm Thượng, Sư Thúc Đà Nẵng và đại chúng, bên này chúng con cùng với một số huynh đệ lớn từ các nơi về, cùng thừa hưởng năng lượng Tam bảo qua Thầy, tĩnh lặng trao truyền giới pháp. Thập tử nhất sinh mà Thầy vẫn an nhàn đưa đàn con vào sự sống mới, 42 sư em được nâng niu mớm bằng sữa pháp từ đầu tới cuối như cùng tham dự một khóa tu, nên thân tâm sáng rỡ Thầy ơi! Đúng như Thầy đã dạy cặn kẽ, 5 uẩn là Niết bàn, Niết bàn không hữu dư, không vô dư. Chúng con có cảm nhận rằng, có niệm định tuệ, thì sinh, trẻ, khỏe, già, bệnh, phục hồi hay viên tịch đều là Niết bàn, là sự sống vượt thoát mọi ý niệm, đều là tự tính vô thường, vô ngã luôn vận hành biểu hiện qua đủ mọi tướng sinh động nhiệm mầu. Trong năng lượng tự do Niết bàn, cái nhìn về tướng không bị vướng mắc, qua tướng là thấy rõ tự do, sống là tự do. Các chuyển thức thì còn vướng mắc vào các tướng, nên thức thứ sáu cần được giúp đỡ để phát khởi, nuôi lớn niệm định tuệ liên tục mỗi phút giây, mới vận hành, biểu hiện năng lượng tự do này trong mọi thời gian, không gian. Điều này rất cần đến minh sư hướng dẫn, Tăng thân có phẩm chất bảo hộ thường xuyên và sự tinh chuyên thực tập của mình để sự sống là tự do. Sự sống ấy chuyên chở tự tính tương tục tương tức, vượt thoát ý niệm sinh diệt, có không, đoạn diệt hay vĩnh hằng. Đây là nội dung Thầy dạy chúng con sống làm sao để vượt thoát được cái nhìn nhị thủ qua ba nghiệp của mình ngay ở cuộc đời này.
Nhờ vậy, chúng con cùng thấy, lúc Thầy khỏe, Thầy nuôi chúng con tu tập giúp đời. Khi Thầy bệnh, Thầy phục hồi… vẫn liên tục nuôi dưỡng chúng con. Thời gian này, chúng con đã thực tập sâu sắc hơn rồi, thì mai đây giữa biển sóng nhấp nhô vô tận, chúng con đã có vốn quý hôm nay nâng đỡ duy trì, nuôi lớn định tuệ cho tự thân, Tăng thân và tất cả qua mọi tình huống. Giờ phút này đây, chúng con cùng nhau thắp sáng ý thức ấy mọi lúc, mọi nơi, để tương lai trở thành hiện thực. Đây cũng là điều mà mọi người trông vào và kỳ vọng, lại cùng hòa đồng nhịp thở thắp sáng ấy với chúng con. Chúng con giàu có vô cùng trong đại gia đình tâm linh bốn chúng.
Có một điều mà ai cũng đồng lòng cầu nguyện và mong cầu là Thầy được bình phục trở lại trong sinh hoạt bình thường. Đó là niềm vui thanh thản khôn lường, để tất cả đều được nương tựa. Trong sự bình phục này, Thầy lại tâm sự cho mọi người rõ, Thầy thực tập trong lúc bệnh, nhất là lúc hiểm nguy nhất giữa sống và chết một cách rất là con người mà lại rất là tự do ra sao, lại là một chấn động lớn, một thúc đẩy nương tựa tuệ giác tương tức sâu sắc không thể hình dung được, cho con người, cho muôn loại, cho đến cả đất đá trăng sao.
Cảm nhận này lại giúp chúng con thực tập ngay trong hiện tại một cách hết lòng và thảnh thơi. Năng lượng ấy là chúng con, là Thầy giữa ngôn từ sự tướng vô thường vô ngã mà chuyên chở tự tính, tuệ giác vô ngã, vô thường.
Thầy là bậc Thầy thương yêu chúng con và tất cả trọn đời. Chúng con là học trò, là sự tiếp nối năng lượng hiểu thương, là thương kính Thầy, cùng nhau mang Thầy về tương lai. Thầy trò và tất cả là Tăng thân. Thầy luôn trân quý và nương tựa Tăng thân. Chúng con thường được trao truyền năng lượng suốt đời trân quý nương tựa Tăng thân. Cốt lõi của Tăng thân là tình huynh đệ, là niệm định tuệ, là tăng nhãn.
Đặt mình vào sự dẫn đường của tăng nhãn, một cái nhìn tổng hợp mọi cái nhìn qua quyết định của chúng Khất sĩ về những việc quan trọng, thì chúng con được bảo hộ, nuôi lớn và đi xa; đó là uy đức của Tam bảo, là uy đức của luật nghi, đó là ý hòa và kiến hòa, uy đức của hiểu và thương. Tình thương và cái thấy vô thỉ vô chung, là Thầy của chúng con. Chúng con cùng dắt dìu nhau từng bước cẩn trọng hướng về trong sự bảo hộ của Tăng thân.
PakChong, 10.01.2015
Cẩn ghi:
Thích Giác Viên






1. Chúc Tết Ất Mùi – 2015

a. Dừng hẳn lốc xoáy
có nhau thân lạc tâm an
ngời đỉnh mây huyết thống
Vượt liền biển mê
thở cùng trời quang trăng tỏ
rạng đáy nước tâm linh.

b. Dừng hẳn lốc xoáy
Vượt liền biển mê


2. Kính dâng sư huynh mới viên tịch 03.12 Giáp Ngọ
Giác tánh vốn dung thông
thắm tươi từng nụ hoa chiếc lá

Quả y* vừa chứng đạt
thanh thản mỗi hơi thở bước chân
Sư đệ Thích Giác Viên 04.12 Giáp Ngọ

*Quả y: “Quả chuyển y hiển hiện”, trong 50 bài tụng Duy Biểu.

3. Về với Sư huynh
Giác nguyên sẳn từ xả
cốt lõi đất Bảo Kim
nhuần đẫm cả tơ sương tóc khói

Quang thức giàu hỷ bi
tinh anh trời Hương Ngự
rạng ngời cùng nẻo tối nguồn mê

Xuân Ất Mùi 2015 Sư đệ Thích Giác Viên


Mới sửa và bổ túc thêm vào chiều 28.01.2015, xin gởi bản này để các nơi nhận tùy nghi sử dụng cho hay hơn.
[/center]
Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors