Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Lá thư tu học Tháng 12 - Một năm nhìn lại
Topic Started: Dec 10 2014, 06:52 PM (593 Views)
maythuong
Member Avatar
Administrator
Trải qua một năm tu học cùng tăng thân, con xin chia sẻ những sự thực tập của con.

Đầu tiên, con thấy mình thật may mắn vì trở thành một người xuất sĩ và tham dự các sinh hoạt của tăng thân. Vừa qua, tăng thân có tổ chức 1 khóa tu Wake up tại Chiêng Đao. Con cũng được tham dự khóa tu này, nhưng sau đó con xin ở nhà vì có lễ thôi nôi của cây. Con nhìn thấy một tâm trạng tiếc nuối đi lên. Đi khóa tu thì tiếc ở nhà thôi nôi, mà ở nhà thì tiếc việc đi khóa tu, được học hỏi và xây dựng tình anh chị em trong Wake up.

Con ở nhà thực tập, con đã tìm được niềm vui và vượt qua được tâm trạng tiếc nuối đó. Con thấy ở đâu có niềm vui thì mình không có gì phải tiếc nuối, con làm bài thơ “Người đi Chiêng Đao đang ở nhà”, con đọc cho ace nghe:

Bây giờ đang ở Chiêng Đao
Bây giờ cũng đang ở nhà
Người ở Chiêng Đao đang tận hưởng 2 tuần ở nhà
Người ở Chiêng Đao đang ăn cùng đại chúng,
Trên bàn thờ Bụt phảng phất khói hương, cảm giác ấm cúng lạ.
Bàn thờ không có Bụt, chỉ có câu “Hiện tại tuyệt vời” và ngoài trời đang có nắng đẹp.
Người ở Chiêng Đao đang chăm sóc cây, tập thể dục, chơi với các anh em tập sự, tình thân có mặt và hiểu nhau hơn.
Và cũng đang trò chuyện cùng Sư Bá, thầy y chỉ sư
Và cũng đang ngồi nghe pháp thoại Sư Bá, trong một buổi trưa không ngủ.
Vậy là “Người đi Chiêng Đao cũng được đi miền Tây, Từ Đức qua những câu chuyện của người trở về.
Và cũng đang nhìn trời xanh, những đám mây chiều ửng nắng, nghe cả tiếng dế kêu thâu đêm.
Và cũng đang chuẩn bị cho lễ thôi nôi trong tình anh chi em khắng khít.
Và đang nấu ăn, cùng đi chơi với huynh đệ
Người ở Chiêng Đao không tiêc nuối vì đang ở nhà
Vì tâm ở đay an thì tâm ở kia cũng an
Ở hay đi sao cho an vui lợi lạc
Người ở sẽ ở dùm người đi
Người đi sẽ đi dùm người ở
Ta đang có nhau
Dung thông.


Mỗi lần con nghĩ đến việc đi Chiêng Đao, con lai thấy những gì đang xảy ra ở nhà là một sự mầu nhiệm, sự có mặt của con và các anh chị em cùng đại chúng. Những buổi tối chúng con thực tập địa xúc cùng nhau, mỗi cái lạy, chúng con dừng lâu hơn bình thường, để tiếp xúc với Đất Mẹ, với ông bà tổ tiên có trong mình, và những gì mình đã thọ nhận. Con thấy những bát cơm cũng làm ra con, nhưng ngụm nước, ánh mặt trời và Đất mẹ... Mỗi buổi tối, sau giờ im lặng hùng tráng, vài anh chị em chúng con lại đi gọi nhau ra thiền đường thực tập, thực tập chung các anh em con thấy mình được nâng đỡ nhiều. Có những lúc con mệt hay làm biếng một chút, khi nghĩ đến anh em thì con bật dậy và khoát áo đi ra thiền đường.

Gần đây, nghe tin Sư Ông bị bệnh nặng, anh em chúng con thực tập lạy địa xúc và gởi năng lượng bình an cho Sư Ông. Con không thấy rằng vì Sư Ông bị bệnh mà mình xuống tinh thần. Có những lúc con nghĩ rằng mình trở về tìm Sư Ông trong mình, trong sự an lạc và thảnh thơi bởi vì bản thân mình không có bình an thì Sư Ông bên ngoài còn sống cũng không thể thực tập giúp cho mình được.

Con có tập khí ỷ lại, nương tựa vào người khác. Khi làm một việc gì đó, con luôn cần những ý kiến sáng suốt để quyết định một cách hiệu quả nhất. Con không biết tập khí này tốt hay xấu. Nhìn lại, con thấy tốt hay xấu cũng do sự thực tập của mình. Ôn dạy: “Có xin phép là người biết tu tập”. Sự bàn bạc, trao đổi giúp mình có truyền thông hơn. Sư Ông dạy: “Khi mình thấy rằng mình không thể nào sống mà thiếu tăng thân thì lúc đó mình bắt đầu vững chai”. Con nghe câu này cảm thấy phấn chấn trong người. Ban đầu, con cứ nghĩ rằng đó là sự nhu nhược, yếu đuối bởi vì người nhu nhược, thiếu bản lĩnh mới cần người khác giúp đỡ. Ôn dạy: “Cầu cứu tăng thân cũng là sự thực tập vô ngã”.

Một năm qua, nhìn lại sự thực tập của con, con thấy mình may mắn vì vẫn giữ được niềm tin vào tăng thân, vào sự thực tập. Niềm tin cũng là chất liệu tạo nên hạnh phúc. Mặc dù con biết sự thực tập của mình chưa có sâu sắc lắm, còn nhiều vụng về và thiếu sót, tính cẩn thận còn kém. Nhưng con biết mình cũng làm hết những gì trong khả năng của mình, nhưng điều vụng dại, sai sót, yếu kém, con xin được Ôn, quý thầy và đại chúng chỉ dạy thêm.

Vẫn còn nhiều điều con muốn viết nhưng con để dịp khác, con xin dừng ở đây.

Con, Trời Đạt Nguyện. h1
Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors