| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Lời tâm sự của ốc sên | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Nov 16 2014, 12:16 PM (625 Views) | |
|
|
Nov 16 2014, 12:16 PM Post #1 |
![]()
Administrator
|
Tôi sẽ kể bạn nghe một câu chuyện bi hài trong cuộc sống của tôi. Một buổi sáng nọ, trời rất mát mẻ vì tối hôm qua có những trận mưa lớn. Tôi là con ốc sên đang vui vẻ đi dạo trên con đường trải đá vụn. Tôi cảm thấy hạnh phúc vì trời hôm nay nhiều mây và mưa. Tôi đang bò chậm rãi để thưởng thức từng dấu chân, không có gì phải vội vàng. A! Đằng kia có bãi cỏ non, thật là hấp dẫn, tôi đang đói đây, nhưng mà không sao, tôi không có gì phải gấp gáp, cứ từ từ rồi cũng tới. Xa xa, có các baby ốc cũng mới sinh ra đời, chúng cũng đang tập đi những bước thảnh thơi như ba má của nó. Chúng tôi không có gì phải hối hả, bởi vì chúng tôi đang ở Làng Mai, trung tâm tu học quốc tế Thái Lan, International!![]() Tôi kể tiếp cho bạn nghe, cứ từ từ, đừng có nôn nóng. Chuyện là thế này, cũng buổi sáng đó, đang bò trong hạnh phúc, tôi bỗng nghe tiếng bước chân rào rạo, không phải của một người mà là một đoàn người. Tôi nghe tiếng thì thầm từ trái tim:” Cẩn thận! Có 1 chú ốc dưới chân kìa!” Tôi tự hỏi:”Không biết ai mà thương tưởng đến những bọn ốc sên như chúng tôi”. Thật ra chúng tôi không muốn đi trên con đường này bởi vì nhiều người bạn tôi đã tử nạn. Có đứa nằm bẹp dí giữa lòng đường, nó không còn sức để bò nữa vì nhà nó đã vỡ toang thành nhiều mảnh, nó nằm đó để chờ chết. Đã nhiều kẻ chỉ vì muốn băng qua đường để kiếm ăn nhưng số phận của chúng nó cũng thật ngắn ngủi. Tôi là một trong những đứa may mắn nhất vì những bước chân ý thức của đoàn người. Có đứa bạn của tôi cách tôi 2 mét, nó được người ta nhặt lên nhẹ nhàng. Tôi để ý thấy gương mặt của nó thật hớn hở như vừa thoát khỏi vòng tay tử thần. Người ta liệng nó vào khu vực an toàn, nhưng không may cho nó là bị văng trúng cục đá kêu cái “cộp”, thế là nó đã qua đời trong lúc tâm trạng còn hân hoan. Tôi nghĩ đó cũng là chuyện hy hữu bởi vì người ta chỉ có ý muốn cứu nó thôi, ai dè số phận của nó cũng kết thúc thật đau thương. Lại có 1 đứa bị người ta hất một phát, văng ra 1,5 mét, mặc dù mình mẩy ê ẩm nhưng bù lại nó được thoát chết. Cuộc sống thế đấy bạn ạ, trong cái may lại có cái rủi, trong cái xui lại có cái hên. Tôi thì cũng thuộc dạng may mắn chẳng phải vì tôi lanh lẹ, tài năng gì mà chẳng qua vì người ta tỉnh thức trong những bước chân. Tỉnh thức đã cứu tôi đấy bạn ạ. Tôi thoát chết là nhờ sự tỉnh thức tập thể không phải của một mình tôi mà là của tất cả mọi người. Những bước chân tỉnh thức đã bảo hộ cho những người bạn của tôi. Nhưng có những người bạn tôi hy sinh không phải là vô ích. Bạn có nghe nó kêu gì trước khi chúng nó lìa trần không? Chúng nó rống lên một tiếng “Á” và kế đó là một cái “Rộp” đủ để báo cho người ta biết là anh (chị) đang thất niệm rồi, lần sau nhớ cẩn thận nhé, đừng lo nói chuyện nhiều quá!. Tôi đã từng nghe:” Sự chết làm bằng sự sống”. Và chúng tôi tình nguyện chết để khơi dậy tình thương và sự tỉnh thức. Bạn biết đấy, cái chết đã trở thành tình thương nên chúng tôi vẫn còn đây, trong bạn. Này bạn, bạn nghe tôi nói như vậy có đúng không? Nếu đúng thì hãy nhớ lời tôi chia sẻ với bạn nhé. |
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |








3:26 AM Jul 12
