may hoa nang
|
Oct 29 2014, 11:58 PM
Post #1
|
|
- Posts:
- 18
- Group:
- Thành viên gia đình
- Member
- #129
- Joined:
- Jul 9, 2013
|
Hôm qua, con có xem một bộ phim hoạt hình nước ngoài có tên là “Epic”. Phim xoay quanh cuộc sống của nữa người dân tí hon sống trong một khu rừng phải chiến đấu với đội quân độc ác có mưu đồ xâm chiến khu rừng và biến nó thành khu rừng trong bóng tối. Người dân tí hon tối bụng trong khu rừng đã cùng nhau hợp sức chống lại kẻ ác, mặc dù đã có những lúc họ đã không có chung một ý chí, không đồng lòng. Nhưng tất cả mọi người đều sống theo câu nói: “ Trăm lá, một cội” và nhờ chân lý đó mà bộ phim đã có một cái kết hướng về phía chính nghĩa. Chính câu nói đó đã làm con suy nghĩ tới gia đình mình. Nhà Mây cũng giống như một cái cây vậy. ACE đều ý thức rằng, thiên nhiên vạn vật sẽ phải trải qua bốn mùa trong một năm, một cái cây cũng như vậy.Mùa xuân cây đâm chồi non, xanh mướt dự báo cho một tương lai xanh tốt, theo thời gian chồi trên cây càng nhiều, lá trên cây tỏa bóng mát cho chúng ta, rồi đến mùa thu cây chuyển dần trạng thái “ ngủ đông” lá bắt đầu vàng và rụng dần, để đến mùa đông cái cây chỉ còn lại cành cây xơ xát. Con biết cái cây vào mùa đông sẽ rất cô đơn vì thiếu đi những cái lá dễ thương ngày ngày vẫn hay đùa vui cùng cây, hấp thụ chất diệp lục cho cây nhưng con tin chắc rằng trong tâm thức cây luôn tự nhắc bản thân mình rằng mùa xuân năm sau, nó cũng sẽ có lại nhiều cái chồi và nhiều cái lá khác, và khi đó cây sẽ lại có được hạnh phúc như nó mong muốn. Con cũng đã từng rất buồn khi nhìn MTD không đúng nghĩa là MTD nhưng con tin mọi việc sẽ giống như lúc trước, như lúc con chưa vào Mây. Bây giờ, con chỉ có thể tiếp thêm niềm tin cho con và cho ACE nhiều hơn nữa để mình lại có thể gặp nhau và nở những nụ cười thật đẹp và dễ thương. Thú thật với ACE là lâu lắm rồi con không quay về, nếu nói không có thời gian là nói láo, cái chính là con thấy chưa sẵn sàng, con cũng ý thức được suy nghĩ và nỗi buồn trong con.Nhưng con không tìm cách tháo gỡ nó mà cứ để nó xâm chiếm con, ăn sâu vào suy nghĩ của con, đến lúc con muốn quay về thì con lại cảm thấy trước mặt là một bức tường vô hình rất đáng ghét mà con không biết làm sao để phá bỏ nó. Lúc trước khi đau khổ, con thường không có ý niệm làm sao để cảm xúc không đi lên, bây giờ dù con có đau khổ cách mấy con cũng có thể dùng hơi thở và ý thức để kiềm chế khổ đau. Con cảm thấy rất mừng vì điều đó, nhưng con cũng cần tt nhiều hơn để giữ thân tâm an lạc đúng không ACE ? Đã có lúc tâm con chìm đắm trong giận dữ, phán xét, trách móc và nói những điều không đúng, đó là tập khí sâu dày mà đang cố gắng buông bỏ. Hay tập khí thích mọi người biết mình như thế nào mình làm được gì con cũng đã từng có,lúc con học cấp ba con rất thích m.n hỏi về gđ mình nhưng rồi thời gian con cũng nhận ra làm như vậy chắc chắn người khác không hiểu hết những điều mình nói và co thể hiểu sai lệch. Con vẫn còn nhớ ngày thầy Pháp Côn về nhà SC và cùng uống trà với gđ, thầy từng nói : “ chúng ta không phải Làng Mai làng mốt gì hết, chúng ta chỉ là những con người đi tìm sự tỉnh thức trong hơi thở chánh niệm” đó là lúc cảm xúc của thầy đang đi lên, nhưng đó cũng thể hiện quan điểm của thầy. Nếu muốn người khác hiểu mình đang làm gì, mình phải hiểu mình đang làm gì trước. Từ đó con mới ý thức rõ ràng về sự thực tập cũng như con đường mà con đang đi và con vẫn thấy vui vì con đang đi trên con đường đó. Mọi người ơi Con muốn chia sẻ niềm vui nho nhỏ của con cho ACE, con 18 tuổi rồi đó, con thấy vui lắm hehe , con thấy mình lớn hơn một xíu, suy nghĩ nhiều hơn một xíu,….. nhiều lắm m.n Mọi người nếu có niềm vui thì kể cho con với, để con cũng được hưởng năng lượng dễ thương đó nữa nha.
|
May hoa hop
|
Oct 30 2014, 04:25 PM
Post #2
|