| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| TƯƠNG TỨC | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Sep 28 2014, 02:50 AM (687 Views) | |
|
|
Sep 28 2014, 02:50 AM Post #1 |
![]()
|
Có những kỷ niệm đến rồi đi qua trong tâm hồn của ta nhưng cũng có những kỷ niệm đọng lại trong kí ức của mỗi người . Tôi cũng vậy , có những niềm vui hay nỗi khổ đến rồi lưu lại trong tâm thức tôi , để tôi có cơ hội tận hưởng , nuôi dưỡng mỗi khi nó đi lên làm tôi cảm thấy ấm lòng và ôm ấp , nhận diện nỗi khổ khi nó phát khởi . Cả hai tâm hành đó có lúc cùng song song nhau nhưng đôi lúc nó lại lòng vòng trong lòng tôi , thường thường , tôi thực tập để nó trở về hạt giống trong tàng thức của tôi , cũng có lúc tôi thực tập để nó đi ra khỏi tâm thức của tôi mà không trở thành hạt giống vì tôi không muốn cái gì cũng phải lưu giữ . Không biết tôi hành xử như vậy có ngược dòng không bởi cái này được làm bằng cái kia , cái đau khổ được làm bằng cái hạnh phúc , có đau khổ mới thấy được hạnh phúc chân thật là quý giá chừng nào và cần nâng giữ để không mất đi . Có khi tôi nghĩ đau khổ hay hạnh phúc cũng đều do tôi làm ra cả , tôi khổ vì tôi nghĩ tôi là một hình hài riêng biệt , tôi tôn vinh và xem nó như hình tượng của mình , nhưng khi cái tôi của mình không được chấp nhận và tôi không hài lòng về điều đó , tôi không thoả mãn những gì đang đến với mình trong hiện tại . Đôi lúc , tôi cố gắng điểm tô cho cái tôi hào nhoáng ấy không chút tỳ vết , nhưng đâu có gì là hoàn hảo , phải không ? Khi những điều đó không thực hiện được thì chính lúc đó đau khổ ngự trị , tôi không chịu buông bỏ , cứ mãi nắm giữ ý niệm vì không thể chấp nhận sự thật đang diễn ra . Tôi luôn chối bỏ điều kiện hạnh phúc hiện tại vì tôi chấp nhận quá khứ của mình , tôi không hài lòng những gì đang đến và không chấp nhận mọi hoàn cảnh . Cứ như thế , tôi đang hiện hữu trong hiện tại mà cứ như trở về quá khứ để tìm kiếm cái trừu tượng luôn hiện diện trong tâm tôi . Rồi khi không đạt được , tâm hồn tôi đơn độc , rũ rượi , từ đó tôi đâm ra oán hận tất cả kể cả hạnh phúc đang có xung quanh . Nếu suy nghĩ đó không đi ra khỏi tâm thức tôi , tôi sẽ cuồng loạn không tìm ra lối thoát , khi muốn thể hiện được cái tôi đó nên càng lúc tôi càng mạnh mẽ , tôi bất chấp tất cả để đạt được cái muốn của bản thân , vô tình tạo thành nghiệp bất thiện >"< . Tại sao tôi chia sẻ điều đó với bạn ? Đơn giản là tôi mong bạn hiểu , chấp nhận và thông cảm cho tôi , tôi biết trong quá khứ , hành động vô thức của tôi đã làm bạn tổn thương và cũng như chính tôi .*Thiền ôm bạn* Có khi tôi ôm một mớ lý thuyết , đó là trở ngại lớn trong cuộc đời của mỗi người bởi vì từ lý thuyết đi đến thực tế là cả một chặng đường dài để thực tập , chiêm nghiệm . Lý thuyết chỉ là ngôn ngữ để diễn tả thôi , cái thực là tôi phải sờ , phải chạm cho được cái tính chất của nó . Cũng như tôi nói “ Tôi và bạn không một mà cũng không hai “ nhưng tôi để hiểu được cái “ không một và không hai “ đó như thế nào ? Tính chất của “ một và hai “ dựa vào cái gì để ví như vậy ? Bạn có thể từ từ thưởng thức cái “một” và cái “hai” đó bằng thực chất mà không dựa vào lí thuyết , cũng như tôi nói “ Tôi có trong cha Mẹ và Cha Mẹ có trong tôi “ thì tôi phải thực tập để thấy rằng hình hài này không phải của tôi mà được làm bằng gen và máu huyết của Cha Mẹ và tất cả điều kiện có xung quanh tôi . Tôi là sự tiếp nối của Ông Bà Tổ Tiên của tôi nữa . Tôi có “nếm” được mùi vị đó hay không thì tôi phải thực tập quán chiếu mỗi ngày . Khi một ai đó nói rằng tôi không biết mà cứ luôn muốn tổ chức , câu nói này đã trở thành kỷ niệm đối với tôi . Bạn có từng đặt câu hỏi rằng tại sao tôi muốn tổ chức chưa ? Có lẽ đáp án đã có trong bạn . Bởi con người khi mới biểu hiện xuất phát điểm giống nhau , đều phải trải qua từng giai đoạn mới dẫn đến sự trưởng thành , tất cả đều giống nhau , không hơn không kém . “ Cái trứng có trước hay con gà có trước ? ” Không ai giỏi mà cũng không ai không thông minh , mà có giỏi hay không thông minh gì đều phải trải qua bốn quy luật tự nhiên cả . Chỉ có cái tình thương thì sống mãi thôi , đó là công trình ngàn đời mà chúng ta mãi xây dựng và luôn hướng đến . Tôi chia sẻ điều này để bạn hiền hiểu rằng “Bạn có trong tôi và tôi có trong bạn” nên mong bạn trước khi nói hãy nhận diện tâm hành và lời nói của mình bởi hơn hết , chính bạn sẽ là người khổ trước , cái “khổ” này rất vi tế nhưng dài lâu . Rồi sau đó xem đối tượng tiếp nhận lời nói có bị tổn thương không , bạn sẽ nhận ra điều đó bởi chúng ta tương tức mà . Tôi không tiếc nuối những niềm vui đã đi qua , sự hiện hữu trên đời này là một niềm vui rồi , tôi vui vì tôi đã làm cho người khác vui , chỉ thế thôi . Bạn hiền hãy cùng tôi nuôi dưỡng và vun đắp nó nhé ^_^ Edited by maydaunui, Sep 29 2014, 09:15 PM.
|
![]() |
|
|
|
Sep 28 2014, 12:00 PM Post #2 |
![]()
Administrator
|
Sáng nay, con đi thiền hành, bước chân con chưa an trú được trên mặt đất. Con mời hình ảnh năm xưa lên và thực tập. Những hình ảnh đẹp đã giúp cho đôi chân con trở về với hiện tại, cảm nhận mình đang bước đi trong tình thương và sự hiểu biết. Con tự hỏi mình có mơ tưởng quá khứ khi hiện tại mình chưa thực tập tốt được? Con thấy mình đôi khi còn vướng vào hình thức bên ngoài, sợ người khác thấy điểm xấu của mình, muốn mình là hoàn hảo, chính vì sự cầu toàn đó nên có lúc con thấy mình đánh mất mình trong suy nghĩ vẫn vơ. Để sống với chính bản thân mình thì phải can đảm lắm. |
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |








3:26 AM Jul 12
