Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Sư chú Pháp Đăng
Topic Started: Sep 22 2014, 09:10 PM (640 Views)
mayanlac
No Avatar
Tâm Nguyệt Anh
Hồi ấy, sư chú Pháp Đăng được làm thị giả cho Sư Ông Làng Mai. Sư Ông cưng sư chú lắm, đi đâu Sư Ông cũng cho sư chú đi theo.

Sư Ông thường ngồi yên trên võng ở trước cốc Ngồi Yên, và sư chú ngồi một bên trên cái sàng gổ đong đưa cái võng. Sư chú cảm được nguồn an lạc, thanh tịnh toả ra từ con người của Thầy mình. Sư chú cũng bắt chước Thầy mình ngồi yên, tuy hơi thở ý thức của sư chú còn mong manh nhưng sự tỉnh lặng từ Thầy luôn có đó giúp an tịnh lại tâm còn hoang vu của sư chú.



Lâu lâu, Sư Ông bảo:

- Con hát theo Thầy nhé.

Và Sư Ông dạy cho sư chú hát các bài hát như Ảo Hóa, Trái Trăng Vàng Ửng Chín... Sư chú hát không hay nhưng cũng ráng cổ hát thật to cho Sư Ông và rừng cây nghe.

Thời ấy, sư chú còn ngơ ngát, dại khờ mà ham chơi nữa. Sư Chú thường hay trốn Sư Ông để đi chơi. Trưa nào sư chú cũng leo cây lê ở ngay giữa đồng hoang để hái trái cây ăn. Cây lê này già lắm nên trái của nó rất bé, nhưng vị của trái cây ngọt lịm. Sư chú chỉ ăn vài trái, còn lại sư chú để dành ngày mai, và sư chú cứ ăn lê suốt cả mùa hè. Sư chú không có cô độc trên cây lê này đâu, bởi vì ngày nào cũng có vài con chim đến ăn lê với sư chú.

Sư chú thích qua ngọn đồi ở bên lối thỏ để ngắm hoàng hôn. Hoang hôn ở đây đẹp như cõi thiên đường. Sư chú ngồi yên ngắm ông mặt trời đỏ chói đi từ từ xuống rừng cây.

Sư chú đã được Thầy mình trao cho cách ngắm hoàng hôn nên sư chú có thể thưởng thức cảnh đẹp thật lâu. Có lúc sư chú ngồi chơi với ông mặt trời đó ối đến tối mới trở về với Sư Ông.

Làm thị giả thời gian ấy chỉ có một người nên công việc cũng khá nhiều. Ngoại trừ nấu ăn, thị giả làm tất cả công việc giúp cho Sư Ông có thì giờ nghiên cứu để giảng dạy. Mỗi tuần, Sư Ông giảng không biết bao nhiều bài, lại còn hướng dẫn các buổi lễ, các buổi thiền trà, các buổi tham vấn... bởi vì các vị xuất gia còn ít lắm, bên các sư cô chỉ có sư cô Chân Không, Chân Đức, Chân Vị, Thanh Lương, Đoan Nghiêm, Tu nghiêm, Bảo Nghiêm, bên các sư chú chỉ có sư chú Nguyện Hải, Hương Huệ, Pháp Đăng và Vô Ngại mà đa số chỉ mới tu tập nên Sư Ông phải gánh vác hết các công việc giảng dạy, hướng dẫn…

Sư chú không thể thức khuya được nên tới 11 giờ đêm là sư chú buồn ngủ lắm nhưng không dám xin Sư Ông đi ngủ. Mỗi lần, Sư Ông cho đi ngủ là sư chú sung sướng lạ. Sư chú ngủ nơi cái lều gần bên cốc Ngồi Yên. Đúng 5 giờ sáng, sư chú thức dậy mở của vào cốc. Sư Ông thức đã dậy lúc nào sư chú cũng không hay. Hình như Sư Ông thức dậy sớm lắm.



Vừa thấy sư chú, Sư Ông chào:

- Good morning Con! Con ngủ có ngon không?



Sư chú mỉm cười trả lời:

- Dạ! Con ngủ ngon lắm.

Thế nhưng, tới giờ pháp thoại là sư chú ngủ gà ngủ gục. Có lúc, sư chú trốn ra ngoài nằm ngủ giữa bốn cây tùng lọng ở giữa vườn Xóm Thượng. Giảng xong, không thấy thị giả đâu nên Sư Ông tự dọn kinh vào túi kinh và một mình đi về cốc Ngồi Yên. Từ thiền đường Chuyển Hóa đến cốc Ngồi Yên phải băng qua bốn cây tùng lọng, Sư Ông thấy thị giả đang nằm ngủ ngon lành giữa trời đất bao la.



Có lần, Sư Ông hỏi:

- Con có biết tên của con từ đâu mà có không?



Sư chú trả lời:

- Dạ vâng! Con biết. Tên con phát xuất từ trong cuốn sách Am Mây Ngủ.



Sư Ông cười hiền:

- Đúng vậy!

Thầy muốn cho sư chú Pháp Đăng, đệ tử của Ngài Trúc Lâm Đại Sĩ tái sinh trở lại. Thời ấy, sư chú Pháp Đăng cũng thường làm thị giả cho Thiền Sư Trúc Lâm. Mỗi khi công chúa Huyền Trân lên núi Yên Tử để thăm vua cha đều được nghe sư chú tụng Lăng nghiêm, tiếng trong vắt như tiếng chuông đồng.

Bây giờ hồi tưởng lại, sư chú Pháp Đăng cảm thấy mình thật may mắn. Sư chú tu tập được đến ngày hôm nay đều nhờ lòng từ bi, sự gia hộ, dạy dổ, thương yêu của Thầy mình. Thầy còn gửi gắm cho sư chú một phận sự rất lớn là làm cho ngọn đèn chánh pháp sáng tỏ và làm sống lại dòng thiền Trúc Lâm. Sao Sư Ông giống hóa thân của Trúc Lâm Đại Sĩ quá! Tuy Người không làm vua nhưng phong cách và cái nhìn của Người giống vị tu sĩ áo nâu ngày ấy lắm. Sư Ông cũng thương quê hương, đất nước, đồng bào như vua. Đạo Bụt nhập thế ngày xưa và đạo Bụt đi vào cuộc đời ngày nay chỉ là một.

Sư chú cúi đầu đảnh lễ Thầy mình. Cầu nguyện Tam Bảo gia hộ cho Thầy sống mãi trên đời này để làm lợi lạc cho chúng sinh.

Sư chú Pháp Đăng.
Cư trần lạc đạo hãy tùy duyên:)
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
May Gio
No Avatar

Đọc bài viết con thấy như đang uống dòng suối mát đượm hương thiền.
Cảm ơn Sư Chú ạ :)
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors