| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Nhận diện - Thực tập - Tìm lại - Lá Thư Tu học tháng 8 | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Sep 4 2014, 01:11 AM (942 Views) | |
|
|
Sep 4 2014, 01:11 AM Post #1 |
![]()
|
Ngoài kia , tiếng trống múa lân rộn rã , trung thu đã về trên khắp nẻo đường , từng chiếc lồng đèn muôn hình vạn trạng được bày bán khắp nơi làm nức lòng trẻ nhỏ . Một ngày nữa lại trôi qua , con lại về lại bên chiếc máy tính và gõ từng dòng hồi tưởng của mình . Giờ này của những năm về trước , nhà mình còn đang cùng chơi với các em nhỏ tại chùa Quang Châu nhỉ ! " Nhấp ... Boong... " Tiếng chuông máy tính làm con sực tỉnh , cứ thế , 15 phút nó lại nhắc nhở con 1 lần , ngồi yên lặng thở , con thấy có một cái gì đó thật khó tả trong lòng ,...Đôi khi con thấy sự thực tập cũng như năng lượng trong con giống như những con sóng vậy , lúc lên cao lúc lại xuống thấp , lúc nhấp nhô nhưng cũng có lúc gần như biến mất , chắc vì con thực tập không thường xuyên nên mới vậy . Hơn 1 tháng trước , con phát hiện tập khí nói nhanh trở lại , con biết tập khí không phải tự nhiên mà có , nó nằm sâu trong tàng thức đợi có điều kiện thích hợp là nó thức tỉnh ,nó làm con mất năng lượng và thấy rất mệt , thế là con lập tức nhận diện "em nó" ngay. " À ! chị thấy được em rồi " và con gọi tên "em" . Không vội chuyển hoá vì như thế sẽ không được kết quả lâu dài , sau đó con ngồi nhìn lại nguyên nhân nào làm "em ấy" phát khởi , con ôm ấp vỗ về "em" và tưới tẩm tình thương của con bởi một khi đã hiểu rõ bản chất , mình không còn ghét bỏ hay trách cứ gì .Rồi từ từ nhẹ nhàng , con chuyển hoá "em ấy" thành năng lượng lành ( Cách này con áp dụng với tất cả tập khí không dễ thương mà con đang có )Trước đây , trong một bài viết , con đã thực tập nhận diện hạnh phúc luôn có mặt xung quanh ta dù là những điều bé nhỏ nhất và giờ đây , hoa trái mà con nhận được là lúc nào con cũng vui vẻ , hay cười , trong mắt con , cái gì cũng thật đẹp , thật dễ thương . Hạnh phúc là khi con biết trong con luôn tràn đầy lòng tri ân , mỗi sớm mai thức dậy , điều đầu tiên con làm là mỉm cười thật tươi và thầm cảm ơn Bố Mẹ đã cho biểu hiện , cảm ơn Trời cho con còn được thở , Cảm ơn Bụt , Tổ và Thầy đã cho con pháp môn và cảm ơn vạn vật vũ trụ vì nhờ vậy mà con có được cuộc sống muôn màu hôm nay . Mặt trời xanh rờn Một rổ rau tươi Vạn vật nương nhau Làm nên cuộc đời Vì sao Mặt Trời lại màu xanh mà không phải màu đỏ như bản chất vốn có ? Vì sao lại có 1 rổ rau tươi ở đây ? Cả Mặt Trời và rổ rau có liên quan gì với nhau ? đây là một điều thú vị mà khi lần đầu nghe , con thấy vô cùng hạnh phúc và thú vị Rồi hạnh phúc của con là khi biết rằng mình còn đầy đủ Bố Mẹ , còn nơi nương tựa vững chắc nhất . Con biết con có pháp môn để thực tập những điều kiện hạnh phúc trong khi ngoài kia , mọi người vẫn đang chới với , bon chen với dòng đời để tranh giành hơn thua mà đánh mất chính mình và quên đi giá trị tinh thần quý báu . Con thấy mình may mắn khi được Thầy Cô giáo , bạn bè yêu mến , tôn trọng và bảo vệ những lúc gặp trở ngại . Con biết mình may mắn vì con có một thân thể lành lặn , khoẻ mạnh và vì thế , con không bị tổn thương về mặt tinh thần nhiều như những số phận bất hạnh ngoài kia. Con vẫn duy trì thiền hành trong công viên và đó là nơi con yêu thích nhất để thực tập . Con được đi với "thiên nhiên" mặc dù đó là do bàn tay con người tạo ,nhưng không dễ gì một thành phố phát triển lại có một nơi không khí trong lành , sạch sẽ và thoáng mát .Ở đó có hoa , có cây , có hồ , có hươu , cả cá sấu nữa và còn nhiều loài động vật khác . Từng hơi thở bình an và từng bước chân vững chãi mà con đặt xuống có hình bóng của Bố Mẹ , Ông Bà Tổ Tiên nhiều đời , có Mây Mẹ , Mây anh , Mây chị ,..Năng lượng ấy vẫn nguyên vẹn như lần đầu tiên con được nghe Mây anh chia sẻ pháp môn thiền hành với tất cả sự mầu nhiệm như vậy. Con cũng rất thích ra biển thực tập ngồi thiền , một khoảng không rộng lớn đến vô cùng . Không chỉ hơi thở , ở đây bổ sung cho con thêm đối tượng để theo dõi nữa là tiếng sóng , tiếng gió và mùi của biển ,..Được ngồi cùng Mây anh , Mây chị , nghe nhưng chia sẻ chân thật nhất mà anh chị từng trải qua . Có khi ba chị em không nói gì , chỉ lặng lẽ nhìn những con sóng bạc đầu vỗ , bất chợt nhận ra điều gì đó hay hay, nhìn nhau cười , hạnh phúc đơn giản thế thôi .Dạo gần đây con thường xuyên đến Mây Mẹ thực tập , thấy Mây Mẹ mà con thương quá , những căn bệnh nan y cứ thế kéo đến làm khổ Mây Mẹ vậy mà mỗi khi thấy con đến , Mây Mẹ lại toe toét cười , bảo là : " Thấy con Mây Mẹ có thêm động lực " .Thế là Mây Mẹ , Mây con cùng nhau thực tập và thiền lạy hồng danh , tứ ân và sám pháp địa xúc. Ăn cơm chánh niệm là phép thực tập con ít áp dụng nhất , không phải vì không thích mà bởi tập khí thất niệm sâu dày làm con quên mất , ăn thìa đầu tiên mới nhớ là mình quên . Khoảng 1 tháng trở lại đây , con ý thức thực tập thường xuyên hơn , Thầy dạy trước khi ăn cơm , mình nên thực tập Năm Quán , không phải đọc để trên lí thuyết mà mình phải đọc sao cho có chất liệu , quán cho thật sâu sắc nguồn gốc của thức ăn , từ đó nhận diện tập khí xấu và đưa lời nguyện của bản thân đối với muôn loài . Năm Quán là một trong số nhưng lời dạy mà con rất yêu thích ( vậy mà cứ quên hoài à =.=" ) vì Thầy dạy quá đầy đủ và rõ ràng , hướng người con Bụt huân tập và nuôi dưỡng lòng tri ân của mình đến vạn vật và từ Năm Quán , mình có thể mở rộng ra các chủ để khác nhau.Thiền buông thư là phép thực tập mà con áp dụng đều đặn mỗi ngày , cứ mỗi lần thấy không khoẻ hay lo lắng , duỗi thẳng chân , hai tay đặt song song . Theo dõi hơi thở được một lúc , con lại thất niệm để suy nghĩ chiếm cứ , nó liên tiếp "tấn công" làm con rất đau đầu . Đây rồi ! Thở vào , tôi biết suy nghĩ đang có trong tôi Thở ra , tôi nhận diện , mỉm cười và chấp nhận nó Con biết Đất Mẹ là vị Bụt lớn với tình thương không giới hạn , Mẹ luôn tiếp nhận bất cứ cái gì dù đó là nhưng điều không dễ thương . Con thấy con đang được ôm ấp và xoa dịu những mệt mỏi , khó khăn đang gặp phải. Kính lạy Mẹ_Đức Bồ Tát Thanh Lương Đại Địa. Phần nào đó con áp dụng hơi thở một cách triệt để vào cuộc sống hằng ngày mặc dù chưa được xuyên suốt lắm . Con quét nhà và con ý thức con đang cầm cây chổi , đẩy những hạt bụi li ti , rác , con quét nhà nhưng con biết con không chỉ đơn giản là quét để nhà sạch mà còn quét những gì không lành , không dễ thương nơi tâm hồn con . Con rửa chén và con biết bàn tay con đang chạm vào từng cái đĩa , cái ly , đũa ,..con biết tay con đang tiếp xúc với nước xà phòng thơm thơm , từng động tác một , con đều cảm nhận được . Mỗi lần thực tập như vậy , con thấy việc gì mình làm cũng sạch , cũng trọn .( Tự thú là con dùng cách này để tìm niềm vui mỗi khi lười làm việc nhà ^^) Niềm vui của con là khi thấy Bố Mẹ con , Mây Mẹ , Mây anh , Mây chị , Mây bạn và mọi người có hạnh phúc con cũng được hưởng lây niềm vui đó , đặc biệt là Mây chị của con mỗi lần thiền trà là cứ cười suốt làm con cũng tít mắt theo , bạn Mây ngồi cạnh con nói : " Có bị chi không mà cười miết rứa ? " Ngắm trời xanh mây trắng đang thong dong bay , con nghĩ về về Mây Mẹ và các anh chị em , mình từng có khoảng thời gian hạnh phúc như thế nhỉ ! Từng cụm mây tự do bay đi không ràng buộc , hiên ngang như người lãng tử không chịu sống trong khuôn phép nhưng lại rất tình cảm khi luôn bay thành từng cụm lớn . Thỉnh thoảng bị tách bởi gió hay một tác nhân nào đó nhưng rồi cũng tụ lại thành cụm mây lớn , trở về vị trí ban đầu . Con gọi đó là mây của Tình Huynh Đệ . Đám Mây làm sao chết được Đó là câu thư pháp của Thầy mà con rất thích .Phải rồi , mây làm sao chết được , chỉ là em đang biểu hiện ở một hình tướng khác mà thôi . Mặt Trời chiếu vào mây làm mây tan chảy hoá mưa , mưa rơi xuống đất hay xuống sông suối ao hồ ,..lại bốc hơi và trở về làm chính mình . Cũng vậy , khó khăn được ví như Mặt Trời , khi nó làm mây bị tách riêng lẻ , bị biến thành một thực thể khác . Mây trời có thể là chính mình không , không phải tự nhiên mà thành được , đó còn là sự nỗ lực của từng cá nhân .Nhớ về khoảng thời gian huy hoàng hạnh phúc trước đó ,nhớ những lúc cả nhà nó bay lang thang khắp nơi hay đơn giản là cùng nhau hát ngêu ngao bất kể thời gian .Nhớ khi cả nhà quay quần lại mừng tuổi nó và gửi cho nó những lời chúc tốt đẹp nhất , nhớ sao em nó để phần cho nó một món ăn hay tặng nó nhưng món quà tuy nhỏ bé nhưng gửi trọn tình thương vào đó . Nhớ những lúc Mây Mẹ của nó , anh , chị , em của nó thương nó biết chừng nào mà chấp nhận xoá đi nhưng thiệt thòi , tự ái bản thân . Khi Mây Mẹ , anh , chị , em nó và cả chính nó có hạnh phúc đã tưới mát cho bao tâm hồn còn đau khổ . Có lẽ nó đã quên lời nguyện ban đầu và lời hứa sẽ cố gắng xây dựng một đoàn thể nhưng đám mây chỉ có tình thương và hạnh phúc để phụng sự cuộc đời như Thầy của nó từng làm . Nó đã quên nhưng lời khen tặng của tạo hoá dành cho nó , rằng tạo hoá thấy nhưng đám mây là một thực thể dễ thương nhất , hạnh phúc chân thật nhất . Đến cả Gió , Núi , Suối , Hoa cũng phải " ganh tị " , ngưỡng mộ và tấm tắc ngợi ca nó hết lời : " Út Mây dễ thương quá , ước gì các anh chị cũng được như vậy " ![]() Mây mà tách riêng lẻ thì nó không còn là chính nó nữa , không còn bản chất thong dong , trong sáng đúng nghĩa .Bởi khi trong một đại gia đình , Mây con có làm gì sai thì được Mây Mẹ , Mây anh , Mây chị nhắc nhở , khuyên bảo , chia sẻ và giúp đỡ , còn khi bị tách riêng biệt , nó chưa đủ trưởng thành trong một lĩnh vực nào đó , bị cuốn theo suy nghĩ , cảm xúc cá nhân mà nó cho là đúng . Dần dần mất đi tiêu chí ban đầu mà nó mà nó từng vui vẻ nhất trí với đại gia đình Mây của nó . Quy luật tự nhiên là vậy , Sinh , Trụ , Dị , Diệt . Có sinh rồi cũng trụ , có biến dạng rồi mới đến diệt vong nhưng diệt ở đây không bao giờ là mãi mãi . Nó sẽ hồi sinh , chỉ có điều không biết có được là chính nó hay trở thành thực thể khác nhưng Mây em của nó luôn hy vọng và tin tưởng nó sẽ luôn hạnh phúc dù có quyết định thế nào . Lịch sử hình thành của mây trời là tự nhiên quyết định còn lịch sử của Mây kia đã đi vào huyền thoại .Tất cả chia sẻ trên là những gì con thực tập và cảm nhận suốt thời gian qua . Còn rất rất nhiều cách thực tập hạnh phúc khác mà con áp dụng nhưng chỉ xin được chia sẻ đến đây , mong sao những đám Mây còn lang thang ở phương trời nào đó sẽ nhận ra rằng , đã bao giờ mình vô tình đánh mất một cái gì đó , Quan Trọng . Edited by maytrongsang, Oct 6 2014, 12:12 AM.
|
![]() |
|
|
|
Sep 5 2014, 09:30 AM Post #2 |
![]()
Administrator
|
Một niềm thương gởi lại cho em Hãy tiếp tục trên con đường đẹp Ta không bao giờ đánh mất nhau Trong từng bước chân và hơi thở Mỉm cười nhận ra tình huynh đệ Vẫn còn đó, biểu hiện ngay thôi |
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
|
|
Feb 4 2015, 04:20 PM Post #3 |
|
Tất cả chúng ta đều là một, Đều là sứ giả của vũ trụ, Nằm trong một đại gia đình lớn. Dù là ai,dù là gì? Vẫn mỉm cười khi có trong nhau. Edited by maychanhniem, Feb 4 2015, 04:23 PM.
|
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
![]() Our users say it best: "Zetaboards is the best forum service I have ever used." Learn More · Sign-up Now |
|
| « Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic » |




( Cách này con áp dụng với tất cả tập khí không dễ thương mà con đang có )
.
. Khoảng 1 tháng trở lại đây , con ý thức thực tập thường xuyên hơn , Thầy dạy trước khi ăn cơm , mình nên thực tập Năm Quán , không phải đọc để trên lí thuyết mà mình phải đọc sao cho có chất liệu , quán cho thật sâu sắc nguồn gốc của thức ăn , từ đó nhận diện tập khí xấu và đưa lời nguyện của bản thân đối với muôn loài . Năm Quán là một trong số nhưng lời dạy mà con rất yêu thích ( vậy mà cứ quên hoài à =.=" ) vì Thầy dạy quá đầy đủ và rõ ràng , hướng người con Bụt huân tập và nuôi dưỡng lòng tri ân của mình đến vạn vật và từ Năm Quán , mình có thể mở rộng ra các chủ để khác nhau.






10:13 PM Jul 11
