Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Không còn ngăn cách
Topic Started: Aug 30 2014, 04:52 PM (679 Views)
mayhoian
No Avatar

Không còn ngăn cách
Làng chúng tôi có một sư chú nhỏ tuổi nhất chùa, chỉ mới mười bốn tuổi thôi mà đã làm được biết bao là công việc: nào là quét dọn thiền đường, phụ giúp các sư anh nấu ăn, rửa dọn,.....ai ai cũng tin tưởng khi giao việc cho sư chú. Sư chú còn thuộc kinh kệ rất mau, tiếp nhận giáo lý rất nhanh. Sư chú thích hát và hát rất hay nên cả Làng đều thích nghe chú hát . Sư chú hồn nhiên tập từng bước một đi vào nhịp sống xuất sĩ do sự hướng dẫn của quý thầy lớn và các sư anh của mình.

Một hôm nọ, sư chú đến hỏi tôi: Sư cô đi máy bay bao nhiêu lần rồi ạ? Với đôi mắt hồn nhiên và đầy tò mò của chú tôi chỉ có thể mỉm cười, và hỏi lại: Vậy sư chú có bao giờ được đi máy bay chưa? Chú trả lời: Dạ thưa chưa. Và tôi hiểu ngay rằng sư chú rất ước ao được đi máy bay.

Ở Làng, sư chú và các sư chú, sư cô nhỏ tuổi rất thích thả diều, ngoài giờ công phu thiền hành, thiền tọa, tụng kinh, thiền làm việc, học kinh điển....còn có giờ thả diều hay thể thao vào mỗi chiều. Vì thế chiều chiều là có vài cánh diều bay lượn trên bầu trời xanh biếc ở miền Nam nước Thái, pakchong. Nơi đây là một trong 7 nơi có khí hậu tốt nhất thế giới, không gian bao la bát ngát để con diều bay lượn và để ta thỏa thích chạy chơi cùng cánh diều. Tuổi thơ của tôi không có cơ hội để thả diều. Tôi lớn lên trong phố cổ, tuổi thơ của tôi là những chiếc đèn lồng, phố cổ rêu phong, hoa đăng trên sông Bạch Đằng, ....êm đềm, an lành mỗi lần đạp xe qua lại trên đường phố, hay rảo bộ ta dễ dàng nếm được hương vị nhẹ nhàng, lặng lẽ của phố xưa mà đến hôm nay vẫn còn hoài dư âm ấy.
Posted Image
Trở lại với cánh diều, vào một chiều nọ, có một sư cô nhỏ tuổi đến kéo tay tôi. Sư em bảo: Chị ơi, đi thả diều với em. Tôi ngần ngại một chút, nhưng tay em kéo mạnh tay tôi quá, khiến tôi cũng phải chạy theo em và cánh diều. Sư em đưa cánh diều cho tôi giữ tay lái. Tôi phải chạy thì cánh diều mới đủ sức bay cao lên được ( có sử dụng thiền chạy, vừa chạy vừa theo dõi hơi thở nên không mệt). Một lát sau, cánh diều đã bay lên cao ngút trên bầu trời, tôi không cần chạy nữa chỉ cần giữ tay lái diều cho vững thôi_ đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được thả diều. Tôi trở thành đứa trẻ; cảm thấy thích thú, dễ chịu, sao không gian mỗi lúc mỗi rộng lớn hơn, đất trời như hòa nhập. Đầu tôi ngửa ra, hai mắt vẫn cứ nhìn chăm chăm về cánh diều và bầu trời, mắt tôi như thấy hết toàn cảnh; tôi trở thành lá, thành gió, thành mây, và những chú chim đang bay lượn qua lại.

Đi máy bay thì sướng lắm nhưng mình chỉ nhìn trời xanh và không gian qua một ô cửa; còn hôm nay nhờ cánh diều tôi tiếp xúc được hết thảy không gian thật với hàng vạn sự mầu nhiệm của đất trời. Tôi hiểu rồi: con diều chẳng phải chỉ là con diều để trẻ con chơi đùa, mà khi ta thả diều ta tập trung vào một điểm đó là cánh diều, bao nhiêu suy tư tan biến để ta chú tâm vào một điểm ấy. Vì vậy khi diều bay thì đồng lúc ta cũng được bay, ta được lên khung trời cao xa y như cánh diều, không còn ngăn cách, và ta tiếp xúc tất cả những mầu nhiệm trong không trung. Đó là một chiếc máy bay của tâm hồn ta với tâm hồn vũ trụ, của mạch sống thiêng liêng. Đó cũng chính là lúc ta thư giãn, ta tự do, ta là một với mọi thứ chung quanh.
Lần thả diều ấy cho đến hôm nay vẫn còn thấy tròn đầy. Nó hơn hẳn những chuyến bay mà tôi được đi qua. Có thể cánh diều là giấc mơ của trẻ thơ có một lần được bay cao lên bầu trời bao la, nhưng quan trọng vẫn là bạn và bầu trời bao la ấy có còn khoảng cách hay không, nếu không còn khoảng cách thì bạn thật sự đã ôm được bầu trời rồi!

Xin tặng bạn một bài thơ tôi viết sau buổi thả diều hôm ấy

CÁNH DIỀU ƠI RẠNG NGỜI
Ngày nào cũng tuổi thơ
Ta đâu cần mua vé
Tuổi thơ là huynh đệ
Thả diều ta bay cao

Bay cao trên khung trời
Chạy chơi không biết chán
Bát ngát hồn thanh thản
Tháng ngày ta thênh thang

Ta ôm mộng tuổi thơ
Suốt chuyến đò cuộc đời
Trong cánh diều mơ ước
Tăng thân là lời mời

Tăng thân là lời mời
Cho ta được đi chơi
Cho ta về thảnh thơi
Cánh diều ơi rạng ngời.


Bạn trẻ thân mến! Cánh diều mơ ước luôn luôn có đó cho bạn, bầu trời xanh, mây, hoa, lá, trăngsao,…..mãi có đó cho bạn:

Nhìn sâu bạn sẽ thấy bạn là một với tất cả, hay tất cả là những điều kiện đang làm nên bạn. Bạn là vũ trụ bạn có thấy không? Nếu có được cái thấy bất nhị ấy bạn sẽ trở nên rộng lớn, rộng lớn hạnh phúc, rộng lớn trái tim, rộng lớn lòng thành. Nhưng điểm khởi đầu vẫn là sự rèn luyện tập khí mới : nếp sống tỉnh thức. Trước hết là nhớ đến hơi thở_ vì hơi thở là cầu nối của thân và tâm, nhớ đến bước chân mầu nhiệm mỗi khi được bước trên đất mẹ; đó một trong những phương pháp hữu hiệu nhất nuôi dưỡng chánh niệm, chánh định và chánh tuệ. Tuệ giác sẽ giúp ta vượt thoát và có thể đối trị được với những gập ghềnh trong cuộc sống. Nếu bạn có một Tăng Thân tu học chung thì là hay nhất để được rèn luyện chính mình dưới sự nâng đỡ của những bạn đồng tu, đồng chí hướng. Tuổi trẻ chúng ta đẹp như trái mơ chín, chúng ta cần cùng nhau xây dựng tuổi trẻ lành mạnh, có hạnh phúc, có lý tưởng, để chúng ta không tiếc nuối, không hổ thẹn. Tất cả mọi người đang chờ đợi cánh tay của bạn.

Tạng nghiêm
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors