Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Lá thư thu học tháng 5 - Về Diệu Trạm
Topic Started: Jun 21 2014, 12:58 PM (763 Views)
maydaunui
Member Avatar

Tôi rảo bước trong khuôn viên chùa tổ với cảm giác đang trở về cội nguồn.Những thân cây xù xì quen thuộc vẫn sừng sững, to cao, mãnh liệt, nó như là chứng nhân cho một lịch sử đã từng tồn tại. Cây me đã bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? “Me ơi, me đứng nhìn như thế thôi sao? Me có buồn không? Khi thế sự có quá nhiều đổi thay. Mộc lan ơi? Mộc lan có buồn không? Có nói gì không, hay Mộc Lan chấp nhận tất cả như số phận đã an bài. Sỏi đá ư, sỏi đá có buồn không? Có nuối tiếc điều gì không? Sao các bạn không trả lời nhỉ? Chỉ có sự yên lặng cùng nỗi buồn của rong rêu phủ kín.
Tôi bước chầm chậm với tâm trạng trĩu nặng, bùi ngùi, thổn thức nghe tim đau nhói. Không phải hòn vọng phu đứng trông chồng mà, như đang trông vào một điều gì đó. Điều gì nhỉ? Tôi đi đến tháp Sư Thúc đảnh lể, lòng dặn lòng không được khóc, nhưng tôi vẫn thấy cay cay, ngèn ngẹn. Tôi lạy Sư Thúc vì biết rằng Sư Thúc cũng buồn lắm. Sư Thúc ơi lúc trước con về Chùa Tổ với những bước chân màu nhiệm, với hơi thở lung linh nhiều kỳ diệu, với đôi mắt chứa nhiều sắc màu của sự sống. Con được nuôi dưỡng bởi năng lượng của mảnh đất thiên liêng này. Một cảm giác hòa mình cùng với vũ trụ lao la. Một sinh khí hùng thiêng mà những vị tổ đã để lại. Bao nhiêu đời đi qua như một dòng sông tỉnh thức. Ấy vậy mà bây giờ tất cả đã đổi thay cái gì rồi cũng qua đi phải không Sư Thúc. Kính lạy Sư Thúc.
Tôi đến hỏi những bụi tre, bụi trúc nhưng tre trúc không trả lời, chỉ buồn buồn rồi rơi lệ. Tôi hỏi những chú cá đang bơi qua lại trong hồ Bán Nguyệt, nhưng cá lặng xuống không trả lời. Tôi hỏi những cây thông đang đứng yên không còn reo khi gió lùa qua. Cây tre vẫn đứng đó, Mộc Lan vẫn đó… Tất cả vẫn đó, nhưng tôi không thấy vui như ngày xưa nửa. Tất cả trở nên cằn cỗi vì nhiều nổi đau đi qua. Tôi lặng lẽ rời chùa với những bước chân nặng nề. Chợt tôi nhớ lại hai câu đối của thầy
“ Năm mới ta cũng mới
Người vui cảnh sẽ vui”
Tôi trở về với hơi thở vào, ra và điểm một nụ cười nhẹ. Khi đặt chân vào ni xá Diệu Trạm.
Nụ cười hồn nhiên trên những gương mặt tươi mát của quý sư cô làm lòng tôi nhẹ nhàng. Cái cảm giác suy tư ở Chùa Tổ như phần nào rũ bỏ lại bên kia để đến chốn tịnh nhàn hiếm có. Sự tu học tinh tấn cộng thêm nếp sống tri túc đã tỏa sáng trên gương mặt quý sư cô. Thật xứng đáng làm đệ tử của Bụt, của tổ và của thầy. Những năng lượng lành được tỏa sáng qua nếp sống giản dị, thanh cao của người xuất gia. Những ngày ở ni xá cho tôi nhiều năng lượng bình an. Tôi được nuôi dưỡng bởi cuộc sống tươi mát, trẻ trung, sống động của quý sư cô. Ở đây tôi cảm nhận được tình thương đùm bọc của quý sư cô lớn với sư em của em qua từng câu nhắc nhở. Những buổi sinh hoạt trong ni xá thật sâu lắng, đầy ắp những tiếng cười rộn rã và trong sáng. Tôi không học giáo lý nhiều nên cũng không hiểu hết ngôn từ của phật pháp. Nhưng tôi thích được ngồi đây, cảm nhận không gian vui vẻ và tươi mát với những câu hỏi và câu trả lời ngộ nghĩnh, dễ thương.

Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors