Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Giữ gìn mỗi bước chân
Topic Started: May 24 2014, 12:29 PM (736 Views)
maythuong
Member Avatar
Administrator
Gởi ba mẹ và anh chị em,
Một số đoạn con viết lại gởi đến ba mẹ và anh chị em đọc cho vui.
Giữ gìn mỗi bước chân
Ngày thứ 3 của khóa tu gia đình cho người thái. Con cảm nhận không khí nhẹ hơn, có lẽ thiền sinh có nhiều sự chuyển hóa và con cũng cảm thấy quen dần với không khí khóa tu. Sáng nay đi thiền hành cùng đại chúng, con thực tập trở về an trú trên từng bước chân của mình. Con thực tập đi cho ba, cho mẹ, cho Bụt, cho Thầy, cho tổ và cho thế hệ tương lai. Mỗi bước chân con trở về an trú nơi sự tiếp xúc của bàn chân và mặt đất. Con đi cùng thiền sinh và thầy, cái khó là ở chổ làm sao để mỗi bước chân của mình không bị kéo theo bởi những người xung quanh, ban đầu con có cảm giác là mình bước hơi chậm nhưng nếu tác ý bước nhanh hơn thì mình dễ đánh mất chánh niệm hơn, nên làm thế nào để mỗi bước chân của mình có thể an trú được, giữ gìn được chánh niệm trong khi đi cùng đại chúng. Con thực tập:
Để ba thở, để ba đi. Mình khỏi thở, mình khỏi đi.
Để mẹ thở, để mẹ đi. Mình khỏi thở, mình khỏi đi.

...Bụt, tổ, sư ông và thế hệ tương lai.
Khi con thực tập như thế thì cảm thấy mình có một sự liên hệ với gia đình huyết thống và tâm linh, đôi khi mình thực tập không được thì lúc đó mình để cho mọi người thực tập dùm mình.

Chiều nay, PhukhaoNgam đón một cơn mưa khá lớn. Sợ không có ai đi pháp đàm nên con đội nón lên nhà ăn lớn tham dự, thiền sinh tham gia pháp đàm thật sôi nổi. Con tham gia nhóm pháp đàm Anh-Thái, khổ nổi tiếng nào cũng học chưa trọn vẹn nên nghe chữ được chữ mất, còn ngồi thông dịch cho Thầy Pháp Đàm nữa. Con nghĩ rằng học ngoại ngữ cách tốt nhất là cứ nghe thôi, nghe nhiều rồi mình mới quen cách phát âm được. Đi nghe pháp thoại, con đem theo một quyển vở, từ tiếng Thái nào chưa biết thì ghi lại. Vừa học vừa chơi, làm sao cho thảnh thơi là tốt rồi. Học cũng quan trọng, làm việc cũng quan trọng nhưng làm sao để đừng đánh mất bản thân trong khi học và làm việc, cả những lúc chơi nữa. Và như vậy thì học - chơi - làm việc cũng có sự thực tập trong đó.

Những hạt gạo tình thương
Sáng nay, ngồi thiền ngoài trời, con thấy một đàn chim bay ngang qua đại chúng, tự nhiên con nhớ đến biển, không gian bao la của biển, không khí trong lành của biển, cảnh người người đi biển trong một buổi sáng trong lành, hơi thở lại trở về với con. Con thích không gian bao la như biển và mình cũng thực tập sao cho trong mình cũng có không gian, để cho những suy nghĩ vẫn vơ trôi theo chiều gió.

Khóa tu gia đình cho người thái đợt này có nhiều hạnh phúc và niềm vui cho mọi người. Ngoài quý thầy và sư cô, tăng thân còn được sự yểm trợ rất lớn của các anh chị tình nguyện viên. Các anh chị đã yểm trợ rất nhiệt tình trong suốt thời gian khóa tu diễn ra, từ những việc thông dịch từ tiếng anh sang tiếng Thái và ngược lại, cho đến thông báo, hướng dẫn thời khóa cho mọi người. Hầu hết mọi người đi với gia đình, có ông bà, cha mẹ và con cái. Có nhiều nhóm tuổi được chia ra để dễ truyền thông với nhau hơn: nhóm em bé (Children), nhóm thiếu niên (teen), nhóm thanh niên (wake up) và nhóm ba mẹ, phu huynh. Không khí của khóa tu trở nên vui hơn theo từng ngày. Có 1 buổi văn nghệ dành cho các nhóm pháp đàm, mọi người tham gia sôi nổi, không khí buổi hôm đó thật vui, mọi người lên hát và múa. Có một kiểu múa truyền thống của người thái là múa tròn, lúc đó diễn viên trên sân khấu đi xuống và mời khán giả cùng múa. Con thấy vài quý thầy cô mắc cỡ nên không lên, có một cô đến mời con, con cũng không ngại đứng lên múa cùng mọi người luôn, kiểu cách múa giống như một vài vùng dân tộc hay múa. Tiết mục văn nghệ để nuôi dưỡng niềm vui là chính nên có những tiết mục bị trục trặc kỹ thuật hay bể dĩa là chuyện càng được khuyến khích, tiết mục nào càng bể dĩa là càng vui chừng đó miễn sao trong khi trình diễn mình ý thức được mình đang làm gì và tiết mục làm như thế nào để nuôi dưỡng được cho đại chúng. Có những em nhỏ lúc đầu đến khóa tu thì không thích lắm nhưng khi khóa tu gần kết thúc thì lại không muốn về. Các em được hướng dẫn pháp môn làm mới, tối đó, ba mẹ và các em cùng làm mới với nhau đến tận 11h tối mặc dù thời khóa kết thúc lúc 9h, quý sư cô nói rằng tuy hơi mệt nhưng rất vui.

Khóa tu diễn ra đúng vào dịp tết của người Thái. Sáng hôm đó, có 2 hàng quý thầy cô cầm nón lá, ôm bình bát đi khất thực trong khuôn viên resort. Mọi người được thông báo là có lễ khất thực nên đã chuẩn bị nào là sữa, bánh, kẹo, gạo, khăn... để cúng dường. Con là người nhỏ nhất nên đứng ở cuối cùng. Con bước chậm chậm theo quý thầy cô, để ý đến hơi thở và bước chân của mình để đừng bị xao lãng. Có người cầm một bát gạo cúng dường mỗi quý thầy cô một muỗng thôi nhưng con thấy được tấm lòng và niềm vui của mọi người. Những em bé nhỏ cũng được ba mẹ cho cầm phẩm vật để cúng dường, hành động đó có lẽ sẽ gieo vào trong em bé những hạt giống tốt. Nhìn vào những hạt gạo, con thấy được công sức của những người nông dân, sự lao tác để làm ra những hạt gạo trắng tinh, và biết bao điều kiện nhân duyên khác như mặt trời, đám mây, phân bón, mô hôi, người chuyên chở... những hạt gạo tuy nhỏ nhưng chứa đựng nhiều tình thương và sự trân quý. Chúng con thọ nhận những phẩm vật đó cũng tự nhắc mình thực tập sao cho có được niềm vui để chia sẻ với mọi người.

Tết ở Thái còn có một phong tục đặc biệt là lễ tạt nước. Họ múc nước vào những xô nhỏ đến từng người, đổ vào tay, vào chân, vào vai và chúc những lời tốt lành trong dịp năm mới, từ chúc mừng năm mới tiếng thái gọi là:” Sa wạch pi mày, khrấp!”. Có những em cầm súng nước bắn, cầm bong bóng nước quăng, cầm vòi nước phun... làm ai cũng ướt hết áo quần. Quý thầy cô cũng chơi hết mình, lấy nước tạt nhau, lấy xô nước đổ cả lên đầu. Năm mới nên con thấy ai cũng hoan hỷ. Lễ tạt nước diễn ra thật vui, những niềm vui đó cũng chỉ là một phần trong cuộc sống của mình thôi, nó cũng sẽ trôi qua, mình phải làm thế nào để tự chế tác được niềm vui trong những bước chân và hơi thở. Con đi về phòng tắm và thay áo quần, ở luôn trong nhà, không dám ra ngoài vì sợ bị tạt nước.

Từ từ rồi tính
Mỗi ngày quán niệm, đại chúng được đi thiền hành và ngồi thiền ngoài trời. Ngồi thiền ngoài trời thật thoáng mát trong không khí buổi sáng. Mỗi người cầm theo 1 chiếc chiếu nhỏ và 1 chiếc bồ đoàn. Nơi đại chúng ngồi đó là Cốc Nhìn Xa. Đứng ở Cốc Nhìn Xa, nhìn ra xa thì thấy những dãi núi khaoyai nhấp nhô xanh biếc. Thật may mắn vì con thấy mình được tiếp xúc với thiên nhiên, với không khí trong lành. Đi từng bước chân cùng đại chúng, phương pháp căn bản là làm thế nào để dừng lại những suy nghĩ đang vẫn vơ, những công chuyện còn gian dở hay những vấn đề chưa biết cách giải quyết, dù nó có quan trọng đến chừng nào cũng phải tập bỏ sang một bên. Thực tập lắng yên tâm tư của mình là điều mà con hay tự nhắc mình, khi tâm tư lắng yên thì mình khỏe và nhẹ hơn nhiều. Cảm thọ dễ chịu xuất hiện nếu mỗi bước chân mình đặt trọn vẹn ý thức sáng tỏ vào đó, mỗi hơi thở mình cũng thở cho thật thong thả, tự nhiên, không có gì phải gấp gáp, thở cho nhanh để đạt được một cái gì. Khi con thiết lập được một tư thế ngồi thiền an ổn, bước tiếp theo là điều phục hơi thở của mình. Nếu còn suy nghĩ lung tung thì trở về với sự phồng xẹp của bụng. Con nghĩ rằng nếu thực tập cho khá thì chỉ cần một hơi thở cho thong thả, tự nhiên thì tâm tư lắng yên một cách nhanh chóng. Chỉ cần một bước chân đặt hết tâm tư vào thì mọi suy nghĩ sẽ buông xuống. Một hơi thở, một bước chân làm được thì những hơi thở, những bước chân tiếp theo tiếp tục duy trì với ý thức đó. Chánh niệm từ một giây sẽ được kéo dài ra thành nhiều giây, nhiều phút.

Sư ông dạy ”Chuyện đâu còn có đó”, dù có một vấn đề chưa giải quyết được thì con tập bỏ nó nằm sang một bên. Con tập đi thời khóa của đại chúng để mình được nuôi dưỡng. Con nghĩ cái tập khí “từ từ rồi tính” đôi khi cũng có lợi, nhưng trong việc làm có thể nó không tốt cho lắm. Sự thảnh thơi của mình sẽ giải quyết được nhiều chuyện, trước nhất là cái tâm con được bình an, không có lo lắng, suy tư nhiều. Bụt dạy trong mình có ông bà cha mẹ tổ tiên, khi mình an thì ông bà cha mẹ cũng sẽ an. Cái nhìn bất nhị mà sư ông hay dạy con, con phải tập nhìn làm sao để ba mẹ có trong mình, anh chị em có trong mình. Khi mình thực tập có hạnh phúc thì ba mẹ, anh chị em cũng sẽ có hạnh phúc. Đi thiền hành, ngồi thiền là ngồi cho con, cũng là ngồi cho ba mẹ, anh chị em. Sư bá dạy “Khi tâm mình đen tối thì cả vũ trụ đen tối, trong đó có ảnh hưởng đến người thương của mình. Khi tâm mình sáng suốt thì cả vũ trụ đều sáng suốt, trong đó có ảnh hưởng đến cả người thương của mình. Mình là vũ trụ, mình là trăng sao. Vũ trụ là mình, trăng sao cũng là mình.”
Con
Đạt Nguyện

Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors