Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Lá thư tu học tháng 4 - Dòng sông tâm thức
Topic Started: May 22 2014, 08:09 PM (697 Views)
maydaunui
Member Avatar

Vậy là mình đã đến cổng chùa Từ Đức rồi. Chưa vào hạ nhưng có thật nhiều chú ve sầu réo rắt. Ở thành phố nơi mình sống chỉ có tiếng xe cộ, tiếng nhạc dập dìu từ những cửa tiệm điện máy, thật ồn ào, náo nhiệt. Ở đây thật là yên... cảm xúc bình an đang ngự trị trong lòng mình. Năng lượng trong lành như xoa dịu những tổn thương trong tâm hồn. Mình trở về để trị liệu, ôm ấp những vết thương trong lòng. Thời gian và không gian ở đây cộng với sự thực tập sẽ giúp cho mình đi ra được những khó khăn của thời gian qua. Ở đây mình có cơ hội để sống cho chính mình, như đang ôm ấp em bé năm tuổi trong mình, rồi thủ thỉ, vỗ về em bé. Bây giờ mình lắng nghe dòng sông tâm thức đang trào chảy trong mình và mình gọi cho đúng tên nó, chầm chậm... chầm chậm thôi. Tôi đặt bàn chân trên mặt đất mềm mại, ẩm ướt sau những cơn mưa rào. Tâm có mặt với thân và tiếp xúc với đất dưới lòng bàn chân, cho mình cảm giác mát lạnh bình an đến lạ thường. Mình bước thật chậm để tận hưởng trọn vẹn niềm hỷ lạc đang dâng trào trong tâm hồn. Trong không gian mầu nhiệm của sự sống và chỉ trong sát na, mình như trở thành một kiếp khác rồi, không phải mộng mà là thực. Mình đang sống với chính mình, mình vẫn đang còn đôi bàn chân thật khỏe mạnh và an trú trên đôi bàn chân ấy. Lúc này mình không vướng bận hay toan tính chuyện tương lai. Mình thấy khỏe, nhẹ như con chim đang bay lượn trong khung trời tự do.
Tự Đức bây giờ có khác một chút được quý thầy đắp đất và chắn đá thành những lối đi nhỏ thật mềm mại và xinh xắn. Hai bên lối đi có đèn nên mỗi tối đi thiền hành thật sáng mà đẹp. Đứng xa xa thấy đèn sáng rọi qua mặt đất trông như mình đang ở trong những khu resort. Sáng nay cũng như những buổi sáng khác mình đều thức dậy khi đại hồng chuông vừa thỉnh lên. Tiếng chuông giữa đêm khuya nghe như tiếng thức tỉnh mọi loài. Khoảnh khắc giao thời như chỉ bằng một hơi thở vào ra. Mình thích ngồi thiền vào buổi khuya bởi vì vào lúc này sáu căn của mình vẫn đang trống rỗng, kể cả tâm mình cũng vắng lặng. Mình lắng nghe hơi thở vào ra thật đều và tròn trịa, trong không gian tĩnh mịch với mùi hương của hoa mộc lan hay mùi thơm của cây cỏ thoang thoảng qua tỉ giác, mình thưởng thức những màu nhiệm của sự sống trong mình lẫn mọi loài xung quanh.
Cái yên của buổi ban mai như đưa mình bay bổng lên không trung, uốn mình với những điều kỳ diệu đó. Sau giờ ngồi thiền là lạy địa xúc, giọng thầy vang lên trong không gian yên tĩnh mình nghe rõ từng chữ một và cái lạy của mình đầy chất lượng rồi mình tập quán như sư ông đã dạy : “Bụt ơi , con thấy rằng Bụt và con là hai thực trạng nhưng không riêng biệt. Con thấy rõ ràng Bụt có trong con và con cũng có trong Bụt tại vì Bụt và con đều có tính tương tức vì vậy sự cảm thông của con và Bụt sâu sắc”. Mình thực tập cho tinh tấn để khi mình có những ham muốn là mình biết mình đang ở cõi dục. Khi mình hiểu và thương là mình đang ở cõi tịnh độ. Mình có cơ hội sống thật sâu sắc những dây phút đời sống hàng ngày mà không bị vòng xoáy của cuộc đời quay đi.
Edited by maydaunui, May 22 2014, 08:10 PM.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors