Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Nhận diện khó khăn
Topic Started: Mar 27 2014, 12:40 PM (661 Views)
maythuong
Member Avatar
Administrator
Hôm qua, thầy y chỉ sư đi vắng. Các anh em con cùng đưa ra ý kiến tìm một chổ ngồi để sinh hoạt cùng nhau. Một số anh em đề nghị sẽ lên đồi ngồi chơi, một số anh em đề nghị ra nhà trà, một số anh em đề nghị ra sân bóng... Con thì thấy ngồi đâu cũng được miễn sao có mặt các anh em cho đông đủ. Có một em đề nghị mình ngồi xung quanh đây cho gần, đừng có đi xa. Lúc đó, con thấy trong mình hơi khó chịu vì cái ý trong mình không giống với ý kiến của em nhưng con nghĩ lại, nếu chọn chổ khác thì có thể em không được vui và không đi mà điều quan trọng không phải là chổ ngồi mà là sự có mặt của tất cả anh em. Nghĩ đến đó, con quyết định chọn cốc Ôn Thủ Tọa theo ý của em. Ra cốc của Ôn, may mắn thay, hôm nay Ôn đủ khỏe để ra ngồi chơi cùng các anh em và nghe các anh em chia sẻ hạnh phúc cũng như khó khăn trong sự thực tập. Con nhận ra rằng mình may mắn. Con nhìn lại ý kiến của mình lúc nãy, nếu con hành xử theo ý của mình thì có lẽ chúng con không có được sự may mắn là được Ôn tham dự. Ôn dạy mình tu tập làm sao để có hạnh phúc trong mọi hoàn cảnh. Trong cái tiêu cực vẫn có thể tìm được niềm vui, có như vậy thì sự thực tập có được sự nuôi dưỡng và đi lên. Con thấy rằng, một mình con chắc sẽ không làm được gì nếu không có các anh em yểm trợ. Đôi lúc, con thấy những ý kiến khác nhau lại bổ túc cho nhau và tự nhiên mình có thể thấy được một ý kiến chung có lợi nhất và sáng suốt nhất. Bản thân con thấy rằng trong những vấn đề chung, mình cũng phải có ý kiến của riêng mình nhưng khi đưa ra ý kiến thì mình không cần mọi người phải công nhận và làm theo ý kiến của mình, tìm được cái chung thì mọi người đều vui. Sự hòa hợp giữa các anh em quan trọng hơn ý kiến, con cảm nhận vậy. Đôi khi con tự hỏi làm như vậy mình có trở thành nhu nhược, yếu đuối không? Con nhận thấy rằng, con cảm thấy vui trong tình huynh đệ, có lẽ như vậy là đủ.

Con xin kể một câu chuyện về việc đi tắt hành lang. Hành lang của 4 góc tăng xá có một khoảng trống ở phía ngoài cái trụ. Khi đi qua đó, mình thấy rằng nếu bước tắt qua thì nhanh hơn, con cũng bị tập khí hấp tấp vội vã, đôi khi muốn đi cho nhanh nên đi tắt. Có một lần, sư em con có chia sẻ rằng, có lần em bước tắt qua thì Ôn Thủ Tọa nhắc: “Coi chừng té con!”. Từ lúc đó, em ý thức hơn. Em nhắc con, con cũng đồng ý, nhưng khi đi qua, tập khí cũ lại trở về, con lại quên lời nhắc đó. Sư em cầm tay con kéo lại và nói : “Ôn dặn rồi đó anh”. Sau đó kéo con trở về vị trí cũ và đi lại đường chính. Lúc đó con cũng hơi xấu hổ với sư em, mình thất niệm nên quên mất, con cảm thấy biết ơn sư em rất nhiều. Cũng khoảng 2, 3 lần nữa con lại quên. Khi quên, con lại bước trở lui trở lại và đi đường chính, mặc dù có thể mọi người nhìn vào cũng mắc cười lắm. Kể từ đó, mỗi khi đi qua đó, con ý thức rõ ràng và không còn quên nữa. Có những lúc nhìn mọi người đi tắt, con cũng mong sao cho mọi người ý thức hơn nhưng trong lòng con thì không có khó chịu hay bực bội.

Có những lúc thân và tâm con không được an, con trở về với hơi thở kết hợp với câu kệ mà mình thích. Thở một lúc thì tình trạng trở nên tốt hơn.
Thở vào, khỏe
Thở ra, nhẹ.

Những bài thực tập tuy đơn giản nhưng có khả năng trị liệu lớn, con trở lại trạng thái khỏe khoắn sau khi thực tập vài chục phút. Trong khi đi thiền hành cùng đại chúng, đôi lúc con bị hoàn cảnh bên ngoài kéo theo, bước đi cùng đại chúng nhưng chân mình chỉ làm như một cái máy biết đi, đi cho có đi, đi cho kịp với thời khóa. Nhận diện được những gì đang diễn ra, con nghĩ phải làm cách nào để trở về với hơi thở và bước chân của mình. Con tác ý tâm mình trở về với giây phút hiện tại.
Thở vào, hiện tại
Thở ra, tuyệt vời.

Câu thi kệ đơn giản làm con trở về ý thức bước chân đang đi, ý thức được sự hiện diện của tăng thân và cỏ cây xung quanh.

Đôi lúc, tâm hành mệt mỏi, bực bội đi lên, sự thực tập của con đi xuống. Những lúc đó con thực tập viết thư hoặc đến với Ôn để chia sẻ, hoặc con viết vào nhật ký của con. Con nhận thấy rằng khó khăn này không phải chỉ của riêng con. Khi có một sự đồng cảm nào đó với tăng thân và huynh đệ, con cảm thấy khó khăn dịu đi rất nhiều và trở nên không quan trọng nữa. Sự lên xuống cũng bình thường. Thầy dạy: “ Có bùn mới có sen”, tiêu cực luôn có đó, không bao giờ chấm dứt tiêu cực. Mình phải thực tập thế nào để chế tác hỷ lạc trong mọi hoàn cảnh, dù là thuận ý hay nghịch ý. Ôn dạy: “ Khi khó khăn thì mình biết đó là khó khăn, không cần thêm hay bớt, chỉ nhận diện thôi (Kinh tứ niệm xứ). Và mình biết rằng khó khăn là do mình chưa biết thực tập đủ để chuyển hóa nó và mình thực tập thôi.” Nghe Ôn chia sẻ tự nhiên con thấy trong lòng bớt đi sự lo lắng rất nhiều.

Hôm qua, ngồi nghe chia sẻ của các anh em, con nhận ra rằng, mỗi anh em đều có khó khăn trong sự thực tập nhưng hầu hết mọi người lại cảm thấy vui và bình an khi đến với nhau trong gia đình cây Đoàn. Đó cũng là một điều mà con cảm thấy nhiều nuôi dưỡng.
Vài sự thực tập còn vụng về của con xin chia sẻ cùng mọi người. Chúc ace có nhiều niềm vui.

Con
Trời Đạt Nguyện

Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maychuaxua
No Avatar


c1

Hồi con mới thực tập, con chưa biết làm chủ tâm ý, con chưa biết lắng dịu thân tâm, cho nên khi một niệm khổ đau, hay một niệm trách buồn khởi lên trong tâm ý con. Con ngay lập tức trở thành nạn nhân của "bạn tập khí" đó ngay liền hà. Con thấy người con gồng lên. Con thấy con nhanh hơn bình thường. Con thấy con căng thẳng hơn. Con thấy con muốn "làm cho rõ" hơn. Nhưng mà càng làm gì thì con càng...hic hic hic. Sau vài năm thực tập dừng lại, con thấy con may mắn quá chừng!

Con thấy vì sao con có tập khí đó. Từ đâu mà con lo lắng. Từ đâu mà con sợ hãi. Ngay lúc đó, con đã lạy xuống với lòng biết ơn sâu sắc. Nếu không có pháp môn, nếu không có Thầy, nếu không con tăng thân, con vẫn còn chạy như chú ngựa phi ...hết tốc lực trong cơn cảm xúc mà cứ tưởng mình đang đi tới, té ra là mình đang chạy vòng tròn với tốc độ...chóng mặt, rùi mất thăng bằng và mất đi vài người con đã từng thương yêu.

Vào tu viện, mỗi chị em đều có mỗi nhận định khác nhau về một sự việc gì đó. Vì vậy, khi làm chung thì các ý kiến bắt đầu được đưa ra....và vấn đề bắt đầu...xuất hiện. Con may mắn là kẻ không thích lắm việc "Kéo căng dây"...nên ít nhiều con cũng đỡ khổ. Nhưng bây giờ nhìn lại, con thấy đó cũng chính là phước đức của ba má cho con. Hồi còn nhỏ xíu, mỗi lần quýnh lộn với hàng xóm thì y như rằng má con sẽ đem con về nhà và dạy: "Nếu con không có lỗi, sao người ta quýnh con...nếu con chơi ở nhà đây, nếu con dễ thương...thì ai mà gây lộn với con". Hồi đó con thấy ấm ức lắm. Có những chuyện rõ rành rành là con bị oan, nhưng sao má chẳng binh chút nào. Nhưng bây giờ thì con biết ơn má vô cùng. Vì khi con lớn lên, con đã nhờ sự dạy dỗ của má mà luôn nhìn lại mình mỗi khi có xung đột. Vì má đã dạy, mình có sao thì chuyện mới dzậy. Và con nhờ đó mà có tập khí dừng lại. Xuất gia, Thầy dạy con tập thở. Đó là bước thứ hai làm toàn vẹn cho con. Con đã có sẳn tập khí từ má trao truyền. Con lại có thêm phương pháp Thầy dạy. Con im lặng, con thở, con ôm ấp nội kết trong lòng. Và càng thở, con càng thấy khỏe. Và bỗng đâu tình thương xuất hiện, lòng từ bi tràn lên, làm con hiểu người kia, con hiểu con. Con buông ra sự nắm bắt của con. Con không kéo căng đầu dây bên mình, và con để cho người kia có thời gian để buông tay sợ dây bên kia. Con bày tỏ lòng thành của con. Con khiêm cung. Con cúi đầu. Và đó là chiến thắng một lần cho cả hai phía.

Mây Thong Dong thương thật nhiều. Sứ mệnh của chúng ta là làm cho trái tim mình thật rộng lớn. Mình có mặt để ôm lấy nỗi khổ niềm đau của mình, của những người mình đang có cơ hội cận bên. Mây thì thật thong dong. Phong ba cũng không nản lòng. Một đời người như....mây! s7

Edited by maychuaxua, Mar 29 2014, 03:39 PM.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors