| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Quay về | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jan 4 2014, 08:22 PM (962 Views) | |
|
|
Jan 4 2014, 08:22 PM Post #1 |
![]()
|
Pakchong mùa này đẹp thật, thời tiết giống như ở Đà Lạt vậy. Càng về đêm trời càng lạnh nhiều hơn, vậy nên khi mặt trời nhô lên khỏi đỉnh núi mà vẫn còn thấy lạnh. Ban ngày tiết trời ấm dần lên, nhưng vẫn phải sử dụng áo ấm. Không gian ở đây trong và lành quá, cảm giác thật nhẹ nhàng khiến cho mình có thể buông bỏ tất cả mọi thứ một cách dễ dàng. Sáng nay mình đi thiền hành có nhiều hạnh phúc lắm. Vì trời lạnh quá, mình phải mặc thêm áo mới đủ ấm. Sương phủ dày trong màn đêm. Mình bước từng bước nhẹ nhàng lên trên nền đất vẫn còn ẩm ướt. Những hòn đá lô nhô trên lối đi thật nhiều, mình phải thật là chánh niệm để không bị vấp. Đá ở đây không to nhưng nó đã cắm sâu trong lòng đất mẹ nên quý thầy, quý sư cô không dời nó đi được. Thật sự thì mình không cảm thấy khó khăn khi nó ở trên lối đi thiền hành mà ngược lại mình cảm thấy biết ơn vì sự hiện hữu của những viên đá dễ thương này. Nhờ có nó mình cảm thấy lối đi đẹp hơn hẳn và nó còn nhắc nhỡ mình luôn phải sống trong chánh niệm, ý thức được sự hiện hữu của nó. Mình thấy nó không phải là chướng ngại mà thấy mình cũng là đá, cũng là bông lau, cũng là những đám cỏ ven đường. Mình đặt đôi bàn tay lên mặt cỏ phủ đầy sương, long lanh, trắng bạc. Hai tay mình chạm nhẹ lên mặt sương, tuy hơi lạnh nhưng cho mình cảm giác thật gần gũi. Một năng lượng đang đi vào từng tế bào trong cơ thể mình, mình cảm nhận được sự có mặt của mình trong lớp sương đó hàng triệu năm về trước. Mặt trời vừa ló dạng vòng cung trên đỉnh núi nhưng vẫn chưa đủ để xua tan màn sương đang bao phủ cả không gian trắng xóa. Mình ngắm ông mặt trời đang nhô lên dần dần. Ô hay! một sức sống mãnh liệt đang dâng trào trong mình: "Dang hai cánh tay ra, nhắm mắt lại mình tận hưởng màu nhiệm của sự sống bởi vì chút nữa thôi nó cũng thay đổi theo thời gian, theo tâm sinh lý của con người mình." Mình ngắm những bông lau đứng san sát nhau tạo thành một rừng lau. Mình nghĩ nếu nó chỉ đứng có một mình chắc sẽ yếu đuối lắm và sẽ không đẹp bằng lúc nó đứng cùng nhau. Bởi lẽ nó được công hưởng một năng lượng của nhiều cây khác tạo thành một vẻ đẹp mạnh mẽ và vững chãi. Mình dừng lại và trò chuyện với nó : "Bông lau hả? Có phải cậu đó không? Nhìn cậu thật dễ thương và hạnh phúc. Cậu đứng giữa vầng Nhật Nguyệt và cỏ cây đất đá. Xung quanh cậu có cả bầu khí quyển xanh tươi, không khí trong lành thật thanh bình mà không phải lo lắng điều gì cả. Chứ không phải như mình, luôn thay đổi lúc vui, lúc buồn, lúc giận, lúc hờn thật là phiền cậu nhỉ? Chắc có lẽ mình có năm uẩn, sáu căn, sáu trần, sáu thức tạo ra những cảm thọ đó. Cậu biết không? khi những cảm xúc vui, buồn xuất hiện tạo ra những tri giác đúng, sai. Lúc đó những phản ứng hay chỉ trích sẽ ngự trị trên ý thức của mình và mình sẽ mất bình an. Khi mình mất bình an tức là tâm của mình đã đi ra khỏi thân làm cho mình chơi vơi với tâm lý nặng nề trong thân tâm mình. Nó hiện hữu trên gương mặt, nhất là trong đôi mắt sẽ thay đổi theo cảm thọ suốt thời gian mà nó hiện hữu. Vì vậy mình luôn cố gắng tu tập chuyển hóa những tập khí xấu để mong được giống như cậu vậy. Lúc nào cũng tươi mát chẳng thấy cậu buồn bao giờ. Mình cảm ơn cậu nhiều lắm bông lau ạ. Vì sự có mặt của cậu đã tưới tẩm cho mình niềm hỷ lạc. Mình thấy có lúc cậu như tổ tiên nhiều đời, nhiều kiếp của mình vậy. Mình thấy tất cả từ hòn sỏi, màn sương, ngọn cỏ đã có trong mình và mình đã từng hiện hữu ở đây nhiều đời, nhiều kiếp." Xin cảm tạ tất cả, đã cho mình biểu hiện trong cuộc đời này. Những ngày ở đây,được sống trong tăng thân trên mảnh đất thần tiên này mình tận hưởng sự màu nhiệm của vũ trụ. Cuộc đời mình có quá nhiều rong ruổi như kẻ cùng tử, mình đã từng lang thang trong cõi sinh tử. Mình cứ tìm cách trốn chạy mà chưa bao giờ chịu dừng lại để nhận diện rõ gốc rễ của sinh tử. Mình cứ trốn tránh những nổi khổ niềm đau mà tự thân mình đã tạo ra rồi vung vãi lên trên những người thương của mình và làm cho đen tối cả vũ trụ quanh mình. Những buổi sáng dậy sớm để ngồi thiền, tụng kinh cùng quý sư cô, mình được cộng hưởng từ ngọn đèn trí tuệ, thắp sáng cả không gian và thời gian, soi rọi vào tâm thức của mình. Mình có cơ hội nhìn lại chính bản thân và quán chiếu cuộc sống trong quá khứ. Trong quá khứ mình đã tu tập để hôm nay mình hiện diện và tận hưởng những năng lượng này để rồi sẽ thắp sáng trong lương lai. Mình sẽ trân quý sự sống trong từng giây, từng phút để vô thường có đến cũng có thể rong chơi trong vô thường mà không phải sợ hãi hay lo lắng điều gì. Mình sẽ chết như đang sống và sẽ sống như đang chết, để vẫn luôn hiện hữu dù trong trạng thái nào. Mình kéo mũ áo len lên cột thật chặt để lạnh không lùa vào tai. Bỏ hai tay vào túi áo cho đỡ lạnh. Bây giờ, ông mặt trời đang đi lên khỏi đỉnh núi. Xa xa là những ngọn đồi nhấp nhô xen lẫn trong màn sương xanh xanh, bạc bạc quyện vào nhau. Quá khứ hiện hữu trong hiện tại và sẽ đi đến tương lai. Tâm mình thênh thang như đang mở toang cánh cửa sổ cho tia nắng soi rọi vào tâm hồn mình. Mình nở một nụ cười hạnh phúc mà không có ngôn từ nào diễn tả hết, chỉ có tâm hồn mình mới hiểu hết mà thôi. Mình bước chậm rãi theo dòng người đang thiền hành với một tâm thức rộng mở thênh thang..... |
![]() |
|
|
|
Jan 4 2014, 10:54 PM Post #2 |
|
Hay qua c Mây đầu núi ơi ^^ |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |







3:26 AM Jul 12
