| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Tâm thư gởi các mây em - Lá thư tu học tháng một | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Dec 20 2013, 05:15 PM (799 Views) | |
|
|
Dec 20 2013, 05:15 PM Post #1 |
Tâm Nguyệt Anh
|
Con nói với em con là mình nghĩ mình chỉ là một thành viên nhỏ bé, vắng mình sẽ có các ace khác góp mặt. Và cứ vậy, các em xin phép vắng mặt một thời gian ngày càng nhiều và không biết đến khi nào các em có thể sắp xếp thời gian để quay về. Đến thời điểm này, nhà mình giờ còn được mấy người đâu. Cứ từng chiếc lá rụng dần rồi đến ngày cái cây trơ trọi, lúc lá muốn qua về nghỉ mát giữa trưa hè oi bức thì cây đã chết rồi. Lúc đó biết tìm bóng mát ở đâu? Chị em mình phải cùng nương nhau thì mây mới được biểu hiện và tồn tại. Các em còn trẻ, nên mong muốn được lập nghiêp khẳng định sức trẻ là việc hiển nhiên, ngày xưa con cũng vậy. Muốn kiếm được nhiều tiền để lo cái này, lo cái kia. Lớn dần đi, hay đúng hơn già thêm một chút, cái thấy mới thay đổi. Có nhiều tiền thì mình sắm sửa nhiều chút, ăn ngon chút và mua đồ dung cá nhân xin chút. Có ít tiền hơn thì con lại dè dặt chi tiêu. Bù lại, thì không phải bon chen với cuộc sống. Với lại, phước đức là một số tiền cố định được gởi trong ngân hàng. Mình rút nhiều, tiêu nhiều thì nó mau vơi. Mình đã ít tiêu lại đầu tư thời gian vào tu học thì cái phước đã không vơi lại càng nở to ra. Biết tri túc thì thiếu chút cũng thành đủ, không biết thì có dư cũng thành thiếu. Tất nhiên là con không nói đến những trường hợp quá thiếu. Ngoài việc kiếm tiền để đảm bảo nhu yếu của cuộc sống thì mình cũng phải đầu tư chút vốn cho tâm linh. Nhỡ có đang đi mà rớt xuống vực thì còn biết đường mà tìm ra lối thoát, chứ quanh quẩn, chằng chịt với ma trận của cuộc đời lúc rơi xuống hố biết gọi ai cứu mình lên. Con biết daọ này gia đình sinh hoạt rời rạc, không còn sự gắn kết của ngày xưa nên đó cũng là một phần lý do để các em cảm thấy không muốn quay về. Nhưng quán chiếu kỹ thì mỗi cá nhân đều có một chút liên đới đến việc này. Mình đừng thấy một tảng đá đang rơi xuống đáy vực và nghĩ có liên quan gì đến mình đâu. Nó tự rơi xuống, sức mình nhỏ bé sao kéo lên được. Mỗi người một tay và khôn khéo dùng phương tiện tấm lưới của tình thương để phủ lên tảng đá mình sẽ kéo nó lên được mà. Con nghĩ mỗi tuần một ngày, dành khoảng 2 tiếng đồng hồ cho tăng thân đâu phải là quá khó đâu phải không ace? Mình yểm trợ tăng thân cũng chính là bảo hộ thân tâm mình. Xây dựng và bảo hộ tăng thân là việc làm cúng dường chư Bụt. Bốn mươi chín năm hoằng pháp Bụt đã cố gắng làm việc này. Con mong tâm thư vụng về này sẽ là tiếng chuông tỉnh thức nhắc nhở các em quay về với mây... Edited by mayanlac, Dec 20 2013, 05:21 PM.
|
| Cư trần lạc đạo hãy tùy duyên:) | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic » |






10:13 PM Jul 11
