Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Vô ngã và nuôi dưỡng - Lá thư tu học tháng 12
Topic Started: Dec 19 2013, 11:26 AM (818 Views)
May Gio
No Avatar

* Vô Ngã:
"Chúng tôi giảng kinh chẳng khác nào như đá sỏi không có giá trị, còn Ngài giảng kinh thì giống như vàng ròng quí báu!" Con bất giác rung động nhớ đến câu nói của Pháp sư Ấn Tông với Lục tổ Huệ Năng khi được nghe Sư Bá thuyết pháp ở Wake Up. Vàng ròng quí báu là đây!! Quả là bài thuyết pháp sâu sắc vời vợi của một bậc tu chứng.
Nhớ mãi chuyện Sư Bá kể mình mang vở đi học lớp Duy Thức của thầy Pháp Anh, người Sư em trẻ tuổi lúc trước mình bảo hộ. Sư Bá làm bài sai nhưng không dấu dù không Sư em nào dám kiểm tra. Đẹp thay hình ảnh Sư Bá bước lên "chịu phạt" và tự quán xem mặt mình có đỏ, miệng mình có rung, chân mình có rinh không. Thực tinh thần vô ngã cao cả!

* Nuôi dưỡng:
Hôm qua con đi dạo ở KDL Đại Nam, thấy khu 18 tầng địa ngục thì nghĩ: À liên quan đến đạo Bụt đây, mình vào xem sao.
Bước vào cửa địa ngục số 1, rùng mình, bất an khi xung quanh một mình bỗng chốc tối đen, khắp nơi trưng bày những mô hình rùng rợn kèm theo các tiếng gào thét khủng khiếp, lâu lâu lại có vật gì giật thò ra. Đáng sợ quá! Nhớ lời dạy của Sư cô Hoa Nghiêm ở Wake Up: "không nên xem các phim kinh dị, ma quái vì nó không nuôi dưỡng gì cho thân tâm mình". Đến cửa ngục số 2, may quá có cửa thoát, chắc để cho những ai không chịu nỗi như mình. Chợt lại nghĩ "thì ra khi đối diện những cảnh ma quái này thì mình phản ứng như vậy sao, vậy khi đối diện nhiều vấn đề khác trong cuộc sống thì mình sẽ phản ứng như thế nào?". Thế là tĩnh tâm, quán chiếu lại. Bụt dạy Vạn pháp do tâm sinh. Cảnh đáng sợ là do mình cho nó đáng sợ. Nó vốn không có tự tính. Vậy là ráng bước tiếp, bình tĩnh hơn, quan sát xung quanh kỹ hơn. Những cửa thoát tiếp theo không cần để ý đến nữa. Sự bất an giảm dần. Cửa số 3, 4, 5, rồi 6. Đến cửa ngục số 11, bỗng thấy lòng nhẹ nhõm an tịnh, chẳng còn gì phải sợ nữa, xung quanh chỉ là những mô hình chuyển động, tiếng gào thét chỉ là những âm thanh mà thôi.
Phải chăng mình vừa được "nuôi dưỡng" bởi chính sự rùng rợn để bớt đi những nỗi kinh sợ tiềm ẩn bên trong? Nhớ ngày xưa Bụt dạy các Thầy quán xác chết để thấy thân này vô thường; nhớ cây cỏ được nuôi dưỡng từ phân thuốc hôi thối; lại nhớ câu nói trong kinh Kim Cương mà Lục Tổ khai ngộ: "Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm"...
Vậy từ NUÔI DƯỠNG theo lời dạy Sư Ông cũng không nên hiểu rập khuôn chỉ gồm những gì có vẻ tươi xinh, dễ chịu. Sen cần ánh mặt trời nhưng cũng cần bùn hôi tanh. Người cần thức ăn tươi ngon nhưng cũng cần thuốc đắng trị bệnh. Mà có ai trong chúng ta không mắc phải căn bệnh si mê? Thuốc ở đây phải chăng vừa là lời dạy của Bụt Tổ Thầy vừa là những điều nghịch tai mắt trong cuộc sống để ta có cơ hội tự quán chiếu và thực hành. Hãy cảm ơn những người làm ta khổ :)

_()_
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors