| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Con có nhiều niềm vui - Lá thư Tu học Tháng 11 | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Nov 16 2013, 07:09 PM (980 Views) | |
|
|
Nov 16 2013, 07:09 PM Post #1 |
|
Gởi gia đình thân thương và yêu quý của con ! Hiện tại, thời tiết rất là nóng bức , con mới ngồi suy nghĩ có một tí thôi nhưng mồ hôi đã ướt đẫm áo rồi . Nóng quá ! Chắc cũng không cần phải giới thiệu gì cho dài dòng đâu nhỉ ?! Con nghĩ khi mấy ace Mây đọc bài thì chắc sẽ biết con là Mây em nào rồi hì? Con mới nge chị Mây Ánh Trăng thông báo là có ace nào muốn viết Lá Thư Tu Học Tháng 11 không ? Con nhìn thấy vậy thôi chứ không nghĩ là mình sẽ viết. Nhưng a Mây An khuyến khích con viết vì thấy con có nhiều cảm nhận từ sau chuyến từ thiện ở Đại Lộc vừa rồi . Mà con cũng thiệt tình, con đâu có biết viết gì đâu ~.~ Con từ chối liền. Sau mấy ngày suy nghĩ thì con lại viết, con cũng chẳng biết nữa nhưng con muốn chia sẻ cho ace cái niềm vui “to đùng ” mà con đang giữ trong người.Trong thời gian cuối tháng 10 và đầu tháng 11 vừa rồi, con có nhiều cảm xúc khó tả lắm! Buồn cũng có, vui thì quá là nhiều, tức giận và còn có cả cảm thông nữa chứ. Và có điều làm con vui nhất là con đã tuyền thông được với người mà con tưởng chừng như là không thể truyền thông và trong ý nghĩ con lúc đó là buông xuôi rồi. Nhưng …. “chuyện đó đâu ai ngờ ”.. phải không ace ? !! Quá là nhiều chuyện vui luôn áh , vừa viết con phải vừa sắp xếp lại mọi chuyện nữa vì nhiều chuyện quá , mà chuyện nào con cũng muốn kể trước hết. Nếu ace mình đọc xong mà thấy hơi… gọi là không ăn rơ với nhau ấy thì hoan hỉ cho con nhé vì cảm xúc con giờ …. không biết phải mô tả như thế nào Ace mình cùng thở với con một chút nhé rồi mình sẽ tiếp tục câu chuyện dài dai và... con không dám nói dở vì sợ ace không đọc nữa. Thở vào , Thở ra Thở vào , con thấy mình thật là hạnh phúc Thở ra , mở mắt ra con thấy ly sinh tố mama con mới đặt ở trên bàn của con và con mỉm cười đón nhận ly sinh tố. Vào - con thật hạnh phúc, Ra - con rất biết ơn mama con. Yeah, vậy là con có động lực để viết tiếp rồi . Đầu tiên là con được sư Thầy dẫn theo trong chuyến đi từ thiện ở Quảng Trị - Quảng Bình – Hà Tĩnh. Mới nghe thôi con đã thấy rất ư là háo hức rồi (vì được đi chơi mà hehehehe). Con đến rồi mới biết người dân ở đó khổ như thế nào. Người ta đã khổ lắm rồi mà Thiên Tai thì cứ dồn dập làm cho người dân càng khốn đốn thêm. Quà tụi con mang theo thì chẳng là bao: một thùng mì, một cục xà phòng và thêm một phong bì, mà sao con thấy ai nấy cũng thật là vui lắm nhé, miệng cười tươi roi rói ấy làm con đang mệt lắm luôn nhưng thấy mọi người cười con thích quá cười tít mắt theo luôn. Mọi người trong nhóm cứ chọc con hoài: “ cười phải mở mắt ra chớ răn mà nhắm tít mắt rứa thì làm sao thấy ai đang cười với mình được ^^”. Lúc phát quà , con thuộc khu vực phát “mì tôm ” . Mỗi lần đi qua chỗ con ai cũng muốn “bắt tay” với con hết làm con cứ thấy người mình “lâng lâng”, cứ giống như là diễn viên “hô-li-hút” ấy. Sau đó tụi con đi về lại Đà Nẵng. Chuyến đi hai ngày với bao nhiêu niềm vui và hứng khởi đã làm động lực cho con rất nhiều để ngày hôm sau con đi học tiếp và ngay trong buổi chiều hôm đó con lại phải đi thi đá bóng cho lớp. Con làm thủ môn luôn đấy nhé. Mặc dù con đã cố gắng rất nhiều lần để đẩy bóng ra ngoài bằng những pha rất ư là đẹp mắt nhưng… cuối cùng đội con vẫn thua T_T. Thua nhưng ai nấy đều vui vẻ cả vì chỉ có những lúc như vậy mới thấy tình đoàn kết của lớp mình là sao?! Lúc mà mấy trái banh sắp vô lưới áh, mấy bạn cứ hò hét tên con, làm con ngại dễ sợ. Nhưng mà thấy vui quá trời đất. Tiếp đó là “tác dụng phụ ” sau khi đá banh là ….. căng cơ và trầy xước tùm lum luôn (do con nhiệt tình quá mà, với lại do lâu ngày không tập thể dục nữa). Sau đó thì con đã bị căng cơ và mình mẩy hết sức là nhức nhối, không ngủ được “con thức nguyên bốn con mắt cá luôn” Qua sáng hôm sau thì gia đình mình lại có chuyến đi từ thiện ở Quảng Nam. Sáng sớm hôm đó, phần thì đau chân , phần thì nửa muốn đi nửa không muốn đi, nên sự lựa chọn của con lúc ấy là .. ở nhà … Nói là làm, con gọi ngay cho anh Mây An đừng qua chở con và sau đó là con ngủ tiếp. Nhưng nằm không được lâu thì chị con - Mây Vô Tư gọi con dậy và rủ con đi. Sau một hồi trăn trở và suy nghĩ thì con quyết định đi vì cũng lâu rồi hai chị em mới đi chung với nhau, do chị con đi làm miết ít có thời gian qua gia đình. Thế là con nói baba chở qua nhà chị Mây Đầu Núi để tập trung với mấy ace. Lúc đi xe do quá mệt (do dư âm của trận đá banh chứ không phải là con say xe đâu) nên con ít nói chuyện với mấy ace, con cắm đầu vào chơi game. Khi mấy ace sinh hoạt cũng vậy, kêu con hát con cũng không chịu hát mà tiếp tục chơi game. Nhân tiện đây con cũng sám hối với mấy ace luôn “mấy ace hoan hỉ cho Mây em nhé, không phải Mây em muốn vậy đâu mà là do Mây em mệt quá thôi”. Khi đến nơi thì con xuống xe và cùng với mấy ace và mấy em phật tử ở đó sắp xếp nào là: nước mắm, hạt nêm, vở, mì tôm, muối đường…. Cho vào túi ni lông thật gọn gàng. Xong đâu vào đấy hết rồi tụi con tập trung lại để phát quà cho người dân ở đấy. Lúc đó có một suy nghĩ thoáng qua trong đầu con là : “cảnh tượng này sao mà thân quen quá vậy nè!?! ” Àh đúng rồi đó là nụ cười của người dân khi được phát quà. con thật thích khi nhìn thấy như vậy và con còn giúp đỡ cho mấy cụ già mang quà xuống dưới mấy bậc thềm nữa . Đơn giản chỉ là vậy nhưng sao con thấy trong lòng vui sướng biết bao nhiêu ^____^ Phát quà xong xuôi hết rồi, ace nào cũng mệt vì nắng quá mà Sư cô ở chùa tâm lí ghê luôn, biết ace giang nắng mệt nên gọi ace con vào rửa tay, rửa mặt rồi vào dùng bữa trưa . Yeah, thích quá luôn. Sư cô chiêu đãi ace con món “mỳ quảng” ngon hết sẩy luôn. Con ăn có hai tô rưỡi chớ mấy mà sao con nhìn quanh đi quẩn lại chỉ còn mình con ngồi ăn thôi T_T ( nhiệt tình tập 2 ) “Căng da bụng thì cũng chùng da mắt… Và thế là ace mình cùng buông thư nào”. Chắc do mệt quá nên không có ace nào làm thiền buông thư hết, Mây chị liền nảy ra ý kiến là mở thiền buông thư bằng USB cho ace nghe. Thật là một ý kiến quá là hay! Vì việc phát quà xong sớm nên các ace bàn nhau đi suối chơi. Sau một hồi ý kiến này, kia, tê, nọ, thì cuối cùng cũng quyết định là đi chơi “Khe Lim” vì không có vắt. Do chưa đi lần nào nên con không biết đường đi ở đó như thế nào!?! Khi tới nơi nhìn thấy cái dốc mà con nản luôn. Biết là vậy nhưng thôi cũng kệ chứ sao, giờ mà không đi thì ngồi trên xe chơi một mình thôi hức hức . Buồn toàn tập, thế là ngậm ngùi bước đi, lần đầu tiên đi chơi mà con không cảm thấy hào hứng chút nào. Đúng là cái tên sao người con y như vậy. Buồn chưa được bao lâu thì con hớn hở theo mấy ace chụp hình, làm cho con thấy rất ư là vui vì được người mẫu hihihi. Lên được một đoạn thì ace nghỉ chân và … nhìn xem khung cảnh xung quanh thiệt là: Tuyệt vời ông Mặt Trời luôn ^____^ ngồi nghỉ được một tí thì mấy ace leo lên mấy mỏm đá phía trên kia chơi, chỉ còn lại chị Mây Đầu Núi, 2 cô đi theo gia đình con để làm từ thiện, chị Mây Vô Tư, bạn của chị Mây Vô Tư, anh Mây Gió, và con … ngồi ở dưới đây thôi. Lần đầu tiên con cảm nhận được rằng ngồi ở đó cũng cảm thấy vui và tràn đầy năng lượng rồi. Không biết phải gọi là hên hay xui đây nữa vì mỗi lần mà đi suối là con không ngồi yên một chỗ được mà leo lên chinh phục mấy chỗ thượng nguồn ấy. Thế mà hôm ấy con lại ngồi yên một chỗ và … cảm nhận cuộc sống … Khoảng 3h hơn thì mấy ace ở “ trên núi ” xuống và tiếp đó là hành trình đi bộ cùng nhau trước khi leo lên xe. Lúc chơi vui biết bao nhiêu thì lúc xuống đúng là một cực hình đối với con T_T , khoảnh khắc ấy con chỉ muốn .. lăn xuống .. cho khoẻ chứ đi kiểu ni tối về khỏi ngủ luôn ấy. Thế là con quay qua làm nũng với chị Mây Vô Tư, con nói rằng : tối về chị phải mát-xa cho em đó nghen ai biểu chị rủ em đi chi! Nhìn chị cười cười mà con thấy có lỗi quá, do con thôi, chị rủ mà ai biểu con đi làm chi giờ bắt chị phải mát-xa cho mình hihihi. Kết thúc chuyến hành trình dài 4 ngày, hậu quả là .. chân con giống như không phải của con nữa ấy hu hu hu… Nhức quá trời luôn T_T Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhờ vậy mà con thật sự vui và hạnh phúc trong những ngày đó - Những ngày con không phải suy nghĩ gì về học tập hay thi cử … Con thấy mình thảnh thơi lạ thường! Con cảm ơn ace nhiều lắm lắm luôn. Thôi con viết vậy là quá dài rồi, con xin ngừng tại đây vì mắt con mở không ra nữa rồi ~.~ Chúc cho ace mình chuyển hoá những giận hờn, buồn hay lo lắng thành những hạt giống hạnh phúc và vui vẻ . Những chứ không phải tất cả vì khi có những cảm xúc như vậy thì mình mới biết rằng mình đang được yêu thương như thế nào và qua đó biết trân trọng hiện tại hơn Thân thương ♥♥♥ Một buổi chiều sau ngày siêu bão HAPPY - FUNNY - LOVELY |
![]() |
|
|
|
Nov 19 2013, 10:51 AM Post #2 |
|
mây vui vẻ mất truyền thông với ai?mà muốn buông suông rứa?nghe có vẻ nghiêm trọng quá ta!(^ ^) |
![]() |
|
|
|
Nov 28 2013, 05:57 PM Post #3 |
|
vua dai,vua hay |
![]() |
|
|
|
Nov 28 2013, 05:57 PM Post #4 |
|
nhug choi cung hoi bi nhieu day a |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic » |



Chắc cũng không cần phải giới thiệu gì cho dài dòng đâu nhỉ ?! Con nghĩ khi mấy ace Mây đọc bài thì chắc sẽ biết con là Mây em nào rồi hì? Con mới nge chị Mây Ánh Trăng thông báo là có ace nào muốn viết Lá Thư Tu Học Tháng 11 không ? Con nhìn thấy vậy thôi chứ không nghĩ là mình sẽ viết. Nhưng a Mây An khuyến khích con viết vì thấy con có nhiều cảm nhận từ sau chuyến từ thiện ở Đại Lộc vừa rồi . Mà con cũng thiệt tình, con đâu có biết viết gì đâu ~.~ Con từ chối liền. Sau mấy ngày suy nghĩ thì con lại viết, con cũng chẳng biết nữa nhưng con muốn chia sẻ cho ace cái niềm vui “to đùng ” mà con đang giữ trong người.



10:13 PM Jul 11
