Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Người bố tuyệt vời trong tôi.
Topic Started: Oct 10 2013, 04:21 PM (1,316 Views)
May chuyen hoa
No Avatar

Lúc bé, mọi người thường hỏi tôi :”Giữa bố và mẹ, tôi thương ai hơn?” Tôi vô tư trả lời “con thương bố hơn”. Vì lúc tôi được 3 tuổi, mẹ đã phải xa bố con tôi đi làm việc ở nước ngoài. Tôi ở với bố từ đó.Mọi người thường trách tôi là phải thương mẹ hơn vì công lao của mẹ quá lớn.Nhưng đối với một đứa bé còn ngây thơ như tôi thì tình cảm mà hàng ngày bố dành cho tôi là đáng quý và thiêng liêng hơn cả.

Những năm tháng sống trong vòng tay của bố, vì là con gái rượu và xa mẹ từ bé nên tôi được bố chiều chuộng và dạy dỗ đặc biệt nhất trong nhà. Gia đình tôi đông anh em nên hồi đó, anh cả và chị gái đầu phải ở nhà ngoại.Còn tôi và anh ba theo bố vào Nam lập nghiệp chỉ sau mấy năm mẹ đi.Trước những khó khăn của cảnh gà trống nuôi con, trước những vất vả hàng ngày mà bố phải trải qua, tình thương của tôi dành cho bố càng nhiều hơn.

Từ quê vào nam, giữa cảnh thành phố nhộn nhịp, đông đúc không bằng cấp, bố tôi đành theo người ta phụ hồ cho các công trình xây dựng.Đi theo công trình xa nên 1 tháng bố mới về nhà 1 lần. Gần đến ngày bố về là tôi và anh ba lại háo hức ra ngõ ngóng trông bố. Mừng lắm khi từ xa đã thấy dáng bố gầy còm đen nhẹm trên chiếc wave mà cố gắng lắm bố mới mua được. 2 anh em chạy ùa vào lòng bố mà reo hò, mặc cho bộ áo quần lao động đang bám đầy bụi bẩn. Dù mệt nhọc đến đâu nhưng nụ cười và ánh mắt bố dành cho chúng tôi luôn trìu mến và yêu thương đến lạ.Chắc lúc đó bố thấy 2 anh em tôi rắc rối lắm nhỉ? Khi 2 anh em cứ tranh dành nằm trong lòng bố,tôi chỉ biết khóc nức nở khi thua anh ba. Bố cười hiền xoa đầu tôi rồi kéo cả hai nằm trên 2 tay bố.Khi đó tôi thích lắm, lúc đặt tay bố lên má của tôi, bàn tay thô ráp vì làm việc vất vả, nhưng tôi cảm nhận được hơi ấm tình thương mà bố dành cho chúng tôi.
Sau 1 thời gian buôn ba ở xứ người, gia đình tôi lại chuyển về Vinh sinh sống theo mong muốn của mẹ tôi. Tôi vui lắm khi nghĩ tới cảnh gia đình mình sắp được sum họp sau 11 năm mẹ xa nhà.Khung cảnh bữa ăn đầyđủ tiếng cười, tiếng nói chuyện của đầy đủ các thành viên làm lòng tôi hân hoan. Nhưng niềm vui đó chưa được tồn tại bao lâu thì tôi chết lặng trước tin bố bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Tôi như không tin sự thật trước mắt. Tôi khăng khăng đòi mẹ đưa bố đi kiểm tra lại. Mẹ không trả lời mà chỉ kéo tôi vào lòng,2 mẹ con con ôm nhau khóc trong buổi chiều hôm ấy.Cũng từ ngày hôm đó, bố bắt đầu ra Hà Nội để thực hiện các cuộc xạ trị. Tôi muốn theo cùng mà cả nhà không cho tôi đi vì còn đang bận học. Cả ngày tôi chẳng làm được việc gì ngoài nghĩ bố giờ như thế nào?

Lúc trước khỏe mạnh, bố bao giờ cũng phong độ cho dù dáng người gầy và đen. Tôi luôn đòi đi theo bố mỗi lúc bố đi chơi, đi đám cưới vì tôi sợ sự phong độ và đào hoa của bố sẽ bị mấy cô kia lấy đi mất bố của tôi. Thế nhưng từ khi căn bệnh quái ác ập đến, vẻ đẹp ấy dường như đổi thay. Thay vì mái tóc dày mượt, giờ đây chỉ còn lơ phơ ít sợi, thay vì làn da rám nắng săn chắc thì giờ đây là làn da trắng bạch và xanh xao. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao hiện lên giữa khuôn mặt nhợt nhạt của bố.

Tuy bệnh tật là vậy nhưng không làm mất đi tính cách bên trong của bố. Bố luôn là người đầy nghị lực, giàu lòng tự tin và yêu thương gia đình. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố luôn cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình. Sau những cơn xạ trị, sức khỏe của bố lại yếu dần nhưng bố luôn muốn về nhà với tôi. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng.Hai cánh tay bố đã không còn chỗ cho các vết tiêm, các mũi morphin càng tăng dần theo ngày.Lúc đó, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn bố như vậy, lòng tôi lại quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Giá mà tôi có thể chịu những nỗi đau đó cho bố. Nếu làm được gì cho bố vào lúc ấy để bố vui hơn, bớt đau hơn thì tôi cũng sẽ làm tất cả. Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố thật chặt,tôi vùi vào lòng bố để giấu đi những giọt nước mắt cứ trực tuôn ra.

Hồi đó, mặc dù việc đi lại rất khó khăn nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc các chậu cây trước nhà rất cẩn thận và chu đáo.Bố và tôi đều thích màu xanh của lá, là màu của hi vọng và sự sống. Cuộc đời bố tôi luôn đầy đau khổ, khi mẹ trở về, anh tôi cũng ra trường có thể lo cho gia đình thì bố lại bỏ anh chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình ra đi về một thế giới khác. Bố có biết cảm giác của tôi lúcđó không?tôi như chết lặng đi!tim như ngừng thở khi tay bố lạnh ngắt trên tay tôi. Lúc đó,hình như tôi không có đủ sức để nước mắt chảy ra mà nó đã chảy ngược vào tim tôi !!!

Và thế là Bố đã đi về một nơi rất xa không bao giờ được gặp lại.

Từ ngày bố đi, mẹ tôi và tôi ngày nào cũng quỳ lạy trước bàn thờ phật cầu cho linh hồn bố được siêu thoát về miền tây phương cực lạc. Cũng kể từ đó tôi biết ăn chay niệm phật cầu nguyện cho bố tôi ở nơi đó sẽ không còn bệnh tật, chỉ còn thế giới tràn ngập mùi hương, đầy hoa trời, nhạc trời và châu báu. Nhờ có đức phật mà tôi luôn có cảm giác được nương tựa, được bình an trong những lúc khó khắn như thế.

Bây giờ, cứ có thời gian rãnh rỗi là tôi đến gia đình mây thực tập ngồi thiền, nghe chuông,tụng kinh…tôi bắt đầu tìm tòi đọc sách của sư ông như đường xưa mây trắng, bước tới thảnh thơi, tình người….và tôi dần dần cảm nhận được bố tôi luôn có trong tôi như chưa bao giờ 2 bố con tôi cách xa cả. Lòng tin của tôi nơi tam bảo cũng lớn mạnh dần lên. Tâm bồ đề của tôi cũng lên cao hơn. Giờ đây ,tôi tin rằng” tôi ở đâu thì bố ở đấy” nên “Bố à! từ giờ bố hãy luôn hạnh phúc và an lạc nhé! Con, mẹ và anh chị cũng sẽ luôn hạnh phúc. Vì con biết tình yêu thương của bố luôn sống mãi bên con. Con yêu bố nhiều lắm .” h1

Offline Profile Quote Post Goto Top
 
May Gio
No Avatar

Bài viết hay và cảm động quá.
Cảm ơn May chuyen hoa :)
Chúng ta và các mây cũng có trong nhau.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
May hoa hop
No Avatar

mhh thấy thích bài viết này quá May chuyen hoa ơi? *thanks*
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mayanhtrang
No Avatar

Bài viết hay quá. Em hãy luôn giữ đươc tình thương như thế nhé.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maychuaxua
No Avatar

Bố là tàu lửa, bố là xe hơi, bố là con ngựa, con cưỡi con chơi...
Bố là thuyền nan cho con vượt sóng...
Bố là Bụt, là pháp, là tăng thân mà chúng ta đang có, phải không Mây?


Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors