Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Lá thư tu học tháng tám; Trích doạn " Tọa đàm kinh kim cương"
Topic Started: Sep 4 2013, 09:38 PM (731 Views)
mayanlac
No Avatar
Tâm Nguyệt Anh

Bụt dạy ta phải cắt đứt phiền não và Bụt giao cho chúng đệ tử của người thanh gương kim cương. Gươm báu này được hun đúc từ công phu thiền tập và chất liệu chính để làm nên gươm báu là hơi thở. Ban đầu khi công phu thiền tập còn yếu gươm chỉ là một lưỡi dao nhỏ có công năng cắt đứt các nỗi buồn nho nhỏ và vu vơ. Khi công năng của gươm lớn dần lên, gươm trở nên sắc bén, có thế đoạn trừ những phiền não lớn nhất. Từ đó đưa hành giả thăng tiến trên đường tu học đạt đến quả vị giải thoát. Khi đoạn trừ được phiền não rồi hành giả sẽ được dạo chơi ở vườn hạnh phúc, sẽ được nếm hương vị ngọt ngào của quả hỷ lạc. Điều đó hành giả sẽ làm được khi chịu buông bỏ tất cả. Mình buông bỏ những cái suy nghĩ mông lung, những tài vật hiện có và trao tặng tình thương đến muôn loài. Tuy vậy lửa phiền muộn trong ta rất lớn, dưới đám tro tàn vẫn âm ỉ những viên than hồng. Chỉ cần ta không khéo léo thổi vào đó một chút luồng khí của giận hờn, lửa sẽ bùng cháy thiêu rụi mọi công đức mà ta vun bón bấy lâu. Chẳng những vậy, nó sẽ còn thiêu hủy các công đức của người khác. Bởi khi một ngọn lửa nhỏ cháy lên, nếu không khéo léo xử lý, nó sẽ lan qua các nhà bên cạnh và đốt cháy làng mạc xung quanh. Vì sức tàn phá của nó lớn như vậy nên Bụt dạy ta phải buông bỏ cái tôi, cái ngã như vậy mới làm được việc lớn. Vậy cái tôi là gì? Cái tôi chính là cái mặc cảm hơn người, thua người và bằng người. Nó là cái tự ái khi ai đó vô tình nói đụng đến mình hay quyền lợi của mình, lúc đó cảm xúc sẽ nhè nhẹ đi lên. Và nếu không biết nhận diện và chuyển hoá, nó sẽ chuyển từ dạng tâm ý qua hành xử để đi đến đổ vỡ truyền thông. Và từ đó nó dẫn mình tới đau khổ, đau khổ do tri giác sai lầm của tâm vẽ ra. Thật ra việc đổ vỡ truyền thông trong tăng thân có phải là việc quá lớn không? Vì tất cả chúng ta đều cùng pháp môn thì việc giải quyết nội kết đâu có phải là vấn đề quá lớn phải không. Nhìn vậy nhưng nó không phải vậy. Trước đây ông bà ta vẫn nói gương vỡ thì không bao giờ lành. Nhưng trong chúng ta có tăng thân thì mình dùng tình thương của tăng thân đó để làm chất keo gắn kết các mảnh vỡ. Vậy nhưng nếu ta nhìn kỹ lại thì những tấm gương sẽ có những vết rạn nhỏ nếu người gắn kết tấm gương chưa đủ tinh tế và khéo léo.

Vốn dĩ bản thể của nước vẫn là nước, nếu ta đổ vào đất thì đất sẽ hút và chuyển hóa vào rễ để nuôi cây, nhưng nếu ta đổ vào một miếng bông thì miếng bông sẽ giữ nược lại nguyên vẹn. Cũng vậy, sự sống là muôn ngàn giọt nước, tùy tâm của mỗi người cảm nhận mà sẽ cho ra kết quả khác nhau. Cứ đón vui buồn đến như một vị khách quý và đưa tiễn vui buồn đi như một người bạn thân. Quán chiếu được như vậy ta sẽ dần học được cách buông được cái tôi xa lìa bản ngã.

Mọi việc khác cũng như vậy, nó khắc đến rồi nó khắc đi.

Bụt lại dạy, chúng ta khi hành việc gì cũng phải buông bỏ. Đến bồ tát khi độ đời cũng không nghĩ mình là bồ tát đang cứu độ chúng sinh. Bởi một niệm phân biệt khởi lên, còn chúng sanh còn bồ tát thì vị đó chưa phải là bồ tát. Bụt nói kinh này cho các vị bồ tát thì cho thấy việc hành trì này rất khó, đòi hỏi phải dụng công nhiều mới thành. Tuy vậy việc khó đến mấy mà tâm muốn thì sẽ làm được. Bụt sẽ luôn yểm trợ người phát tâm tu học giúp đời.



Edited by mayanlac, Sep 4 2013, 09:43 PM.
Cư trần lạc đạo hãy tùy duyên:)
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors