| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Hoài Niệm | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Sep 2 2013, 01:12 PM (636 Views) | |
|
|
Sep 2 2013, 01:12 PM Post #1 |
![]()
|
Đêm nay con đường quen thuộc hằng ngày, bỗng một mùi hương thoáng qua. Bất giác, kỉ niệm bé thơ lại theo dòng cảm xúc trỗi dậy. Phải chăng đã bắt đầu đến mùa của “em”, “em” đang lấp ló ẩn hiện trong làn gió đưa hương thoảng khắp, đợi chờ phút giây được biểu hiện cho lòng người bao nổi nhớ nhung. Hoa sữa-mùi hương kỉ niệm Có thể với nhiều người, mùi hoa sữa là mùi hương khó chịu, chính cái thơm nồng vô tình đã làm nhiều người có thành kiến không tốt với “em” nhưng đối với tôi, “em” là loài hoa gắn liền trong suốt chiều dài tuổi thơ tôi. “Em” còn nhớ không? Thời đó, nhà tôi nghèo lắm, cái nghèo khắc nghiệt bao trùm cuộc sống nhưng không vì nó mà làm ảnh hưởng đến cuộc sống hạnh phúc gia đình Tôi. Lúc nào, nhà tôi cũng đầy ấp tiếng cười, giòn tan nhưng song song với tiếng cười đó là biết bao lo lắng, khổ nhọc bởi cuộc sống mưu sinh mà Bố Mẹ đang gồng gánh. Mỗi buổi tối Bố Mẹ đi làm về, hai người trên hai chiếc xe đạp cọc cạch cùng với một đứa bé nhỏ chừng hai, ba tuổi vừa đạp vừa nói cười rôm rả, Đứa bé ngây thơ đó vẫn hồn nhiên nhìn Bố Mẹ và ngơ ngác theo sau, thương lắm ngày đó Bố Mẹ nhỉ! Dưới những tán cây của “em”, đặc biệt là tiết trời mùa đông buốt giá, mùa mà loài hoa của “em” ngự trị lại nở rực rỡ, những bông hoa trắng ngà kết từng chùm đua nhau khoe hương sắc. Con đường Tiểu La nơi mỗi đêm Tôi phải đi qua là nơi “em” được trồng nhiều nhất, nhiều đến nỗi mùi hương đậm đặc cả con phố in vào ký ức non dại của tôi thuở ấy! Có thể nói em là chứng nhân ghi nhận nhiều khoảnh khắc ấu thơ của tôi. Trong đêm, đứa bé gặp nhiều hình ảnh mà lưu dấu, để lại ấn tương không thể phai nhòa, hình ảnh những cô chú Lao Công đang dở dang công việc của mình, đó là làm đẹp thành phố. Trong cái suy nghĩ non nớt của đứa bé duy nhất hiện lên một câu : “ chắc cô chú ấy lạnh lắm” Vì đứa bé cũng đang lạnh nhưng được bố mẹ ôm ấp nên ấm hơn. Suy nghĩ của một đứa bé đó, có tin được không nhi? Rồi người người trong đêm vội vả về với gia đình, phần vì sau một ngày làm việc muốn quay về tổ ấm, phần kia muốn tránh rét, những cột đèn đường vẫn đứng sừng sững chiếu sáng những cơn mưa chợt đến rồi đi, những làn gió lạnh cứ thế thổi làm se thắt lòng người.Giờ đây, đứa bé đã lớn, đã biết yêu thương, đã biết sống trong sự Tri Ân, biết trân quý những điều kiện hạnh phúc hiện tại. Đứa bé biết rằng không nên rong ruổi về quá khứ hay suy nghĩ đến tương lai nhưng ngẫm lại, ở một góc độ nào đó hoài niệm về quá khứ đôi lúc lại có cái hay. Tất nhiên là với những kí ức nhẹ nhàng, êm đềm sẽ là một cách nuôi dưỡng tâm hồn và làm nền tản cho cuộc sống sau này. Có một suy nghĩ mà người bạn đứa bé viết như hiểu rõ, đứa bé rất thích câu nói này. “Hoài niệm về quá khứ không phải là để ngủ quên trong quá khứ mà là để có một cái nhìn chắc chắn hơn trong hiện tại và niềm tin bền vững hướng về tương lai” (cảm ơn tác giả của câu nói này). Đêm ngày 30-8-2013. |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |




Rồi người người trong đêm vội vả về với gia đình, phần vì sau một ngày làm việc muốn quay về tổ ấm, phần kia muốn tránh rét, những cột đèn đường vẫn đứng sừng sững chiếu sáng những cơn mưa chợt đến rồi đi, những làn gió lạnh cứ thế thổi làm se thắt lòng người.



3:26 AM Jul 12
