Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Đôi dòng tự sự
Topic Started: Aug 23 2013, 04:19 PM (975 Views)
maytuyet
No Avatar

Đã nhiều ngày trôi qua tôi không có đến gia đình để cùng thực tập, đôi khi trong tôi sự nhớ thương đến với thành viên trong gia đình lại đi lên, đôi khi lại có sự giận trong đó. Tôi thương những chị lớn lẫn các em nhỏ đã không ngại những khó khăn, những hạn chế trong sự thực tập đã cùng nhau xây dựng tổ chức những ngày thực tập đem lại cho mọi người những an lạc, những hạnh phúc … đôi lúc kết thúc một ngày cống hiến như vậy có vài chị lại mệt nhoài. Có đôi lần cái giận lại có trong tôi khi thấy các em nhỏ ham chơi nhiều, cười nói vô tư, không thấy đọc nghiên cứu kinh sách … nhưng nghĩ lại cái tuổi các em là như vậy, các em còn vui đùa một cách trong sáng như vậy rất là may mắn, các em chưa bị xã hội tác động đến mình nhiều nên mới có thể vô tư, đôi lúc tôi cũng muốn được như các em nhưng tôi lại không làm được, tôi là người trầm tính (đôi lúc còn khó tính), làm gì cũng suy nghĩ trước sau, hay lo nghĩ cho người khác, và luôn vạch ra kế hoạch chu đáo cho mọi chuyện … nên những điều đó làm tôi không thể “bùng nổ” được. Mong mọi người hãy bỏ qua vì những góp ý chưa đúng nhé. Có một chị tôi hay chỉnh sửa chắc chị cũng buồn tôi nhiều lắm (vì tôi thương chị nhiều nhưng chưa biết cách nên mới như vậy…)

Những ngày vừa qua mẹ bệnh nặng, ba phụ con cái chăm sóc vài ngày cũng đổ bệnh theo, tôi ngồi nhìn cha mẹ mà thấy lòng mình nặng trĩu, tuổi cha mẹ chưa cao mà đã như vậy rồi, mẹ cũng là người hằng ngày tụng kinh đi chùa nhưng đến lúc ngã bệnh lại không nhớ đến một chữ, phải chăng mẹ chưa xây dựng nền móng cho chính bản thân mình, nên bệnh tật đến mẹ chỉ biết buồn tủi. Ở nhà mẹ ngại dậy vận động, mọi người ở nhà thương nên cũng để vậy, còn tôi thì không tôi bắt mẹ phải đứng dậy đi, đi một vòng tôi lại nói đi thêm vòng nữa, khẩu phần ăn của mẹ tôi cũng khắc khe, tôi nói mọi người không được cho ăn nhiều nhưng khi không có tôi ở nhà thì mẹ xin gì mọi người cũng đưa cho ăn, nhiều lúc ăn nhiều quá nên bị mệt, cơ thể bị yếu thêm, những lúc đó tôi giận mọi người lắm, giận luôn cả mẹ, sao mẹ lại trở nên như vậy, mẹ tôi giờ như là một đứa trẻ nhưng mang tâm trạng u sầu.

Tôi thiết nghĩ mỗi một người như chúng ta nên tự xây dựng cho mình một nền móng vững chắc, hãy quay về hải đảo tự thân của mình, hãy siêng đọc sách, kinh điển rồi cùng nhau thảo luận trong những buổi pháp đàm chia sẻ, để những buổi pháp đàm có ý nghĩa hơn, để những lời dạy của chư Bụt, Thầy… mình hiểu rốt ráo hơn và áp dụng thực tiễn hơn để đem lại an lạc nhiều hơn, để mình không còn sợ hãi cho hiện tại hay là lo sợ cho tương lai.

Thương gởi đến gia đình nhiều niềm vui và một ngày rất gần con sẽ về lại với gia đình của mình.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mayanhtrang
No Avatar

Thương Mây tuyết quá. Mây tuyết cố gắng lên và tháng sau lại quay lại sinh hoạt với mọi người nhé :D (A, gởi MT cái ôm nữa)
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maytrongsang
Member Avatar

>.< C oi co gang nhe !
Edited by maytrongsang, Aug 23 2013, 08:22 PM.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors