| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Mẹ trong lòng con. | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 11 2013, 04:31 PM (968 Views) | |
|
|
Aug 11 2013, 04:31 PM Post #1 |
![]()
|
Mẹ ơi! Tiếng gọi ấy sao mà thân thương và ấm áp Hai mươi lăm năm có cơ hôi được gọi mẹ, được sống bên sự chở che và săn sóc ,được tận hưởng tình yêu thương ngọt ngào.Với mẹ,dù con có đến vài chục tuổi nhưng con vẫn luôn là một đứa trẻ nhỏ nhắn ,lúc nào cũng sẵn sàng dang rộng vòng tay ôm con vào lòng. Mẹ ơi! Con lớn lên nhờ dòng sữa mẹ , mẹ đã ở bên con đã vì con mà đổ biết bao giọt mồ hôi lẫn nước mắt, ánh mắt lúc nào cũng in sâu hình ảnh của con, theo dõi từng bước đi của con mỗi ngày. Con nhớ ngày còn bé, con là một đứa trẻ vô tư, chỉ biết ăn, biết ngủ rồi học hành, đòi hỏi rất nhiều, đòi hỏi về vật chất lẫn tinh thần mà không hề để ý đến những cảm xúc của mẹ, có lúc vô tình làm mẹ buồn phiền nhưng con tin rằng mà không bao giờ giận con phải không mẹ? Mẹ bôn ba giữa dòng đời, chịu thương, chịu khó, đánh mất đi những hạnh phúc riêng của mình để chỉ mong cho nụ cười luôn nở trên đôi môi của thằng con trai yêu quý của mình. Mẹ ơi! Con vẫn biết khi con còn đang say giấc ngủ thì mẹ đã phải lo toan hàng hoá buôn bán làm sao kiếm được đồng tiền để lo cho con mình đầy đủ không thiệt thòi hơn ai, để cho con bằng bạn bằng bè, con thấy được sự trăn trở hằng ngày của mẹ liệu con mình có được cuộc sống hạnh phúc không? Rồi khi mình không còn cơ hội bên con nữa thì có ai thay mình làm được điều đó? Mẹ ơi! Năm tháng trôi qua, thằng con trai của mẹ mỗi ngày mỗi lớn, con càng thấy rõ hơn được nỗi lòng của người làm mẹ, cứ mỗi đêm trước giờ đi ngủ con lại thấy mẹ ngồi tính toán và suy nghĩ làm sao để gom được chút gì đó để dành cho con mình khi nó đang ở tuổi lập nghiệp và xây dựng hạnh phúc riêng, mẹ vẫn biết mẹ không thể nào bên con mãi mãi, vì đó là quy luật của đất trời. Sinh ra, lớn lên, rồi già đi và rồi phải chết. Rồi mẹ chỉ biết thương con thật nhiều thương như tưởng chừng ngày mai mình không còn cơ hội bên con nữa phải không mẹ? Mẹ luôn cười và luôn bảo mẹ vẫn ổn với con nhưng mẹ đang dối con để con an lòng thì phải, con đã đứng nhìn mẹ khóc, mẹ khóc rất nhiều, nhưng mẹ vẫn cố gắng sống vì chúng con. Con biết, mẹ chưa bao giờ có được niềm vui trọn vẹn, gia đình nội con còn chưa hiểu hết được những tâm tư và nguyên vọng của mẹ để rồi mẹ phải tủi thân và khóc. Con cũng thương ba nhiều như mẹ, nhưng con cũng có chút ít giận hờn ba, vì ba không thật vững mạnh để che chở cho mẹ con mình, vì ba còn làm cho nụ cười của mẹ không trọn vẹn, nhưng mẹ ơi, giờ đây con đã đủ trưởng thành, đủ ý thức để không còn sự bồng bột như ngày trước, con đã đủ lớn để nhìn thấy nỗi niềm của mẹ, mẹ không nói ra nhưng qua ánh mắt con đã lắng nghe được. Con biết lắm chứ, không có người phụ nữ nào là không muốn làm đẹp, và luôn muốn được chăm sóc nâng niu, được nhận những tình cảm chân thành, nhưng suốt những năm qua con biết mẹ đã dành phần thiệt thòi về mình để cho cái gia đình này và cho con được vẹn toàn, mẹ phó thác số mệnh cho trời đất, đôi khi đau ốm mà cũng không cần thuốc men. Mẹ ơi! Mẹ vĩ đại quá, mẹ sống bằng niềm vui của con, niềm vui của sự ấm áp. Mẹ có nhớ không? Con đã ăn 5 bát cơm với món cá mẹ kho, con bảo con ước gì mẹ bên con mãi mãi để ngày nào cũng được ăn những món ăn do mẹ nấu, mẹ đã cười rất tươi, nụ cười đó đã in sâu trong tâm trí của con, mỗi khi buồn con lại nghĩ về điều đó, con nhớ bàn tay của mẹ lúc ấy thật mềm mại nắm chặt tay con, rồi con giật mình lo sợ, sao đôi tay mẹ giờ đây khô rát đến thế, sao khuôn mặt mẹ lại xuất hiện những nếp nhăn, thời gian đã lấy đi sự tươi trẻ của mẹ, con nhìn kĩ mẹ hơn, con đã bắt đầu muốn ngắm nhìn mẹ từng ngày, vì con biết một ngày trôi qua thì khó quay trở lại. Sáng nay! Trên đường về, con nghe một câu hát mà sao con chạnh lòng và lo lắng quá “Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày Mẹ tôi đâu buồn năng trĩu hai vai” Con chợt khóc, con thấy thương mẹ nhiều hơn, hình ảnh mẹ tảo tần vì con,quên đi ngày tháng. Con nghĩ đến ngày tóc mẹ bạc trắng rồi ngậm ngùi xa mẹ. Con mong thời gian trôi thật chậm để cho mẹ ở với con thật lâu. Cuộc sống vốn dĩ vô thường phải không mẹ? Dẫu biết không một ai tránh khỏi sự chia ly, cuộc đời có hợp phải tan, ta phải biết trân quý từng giây phút và chấp nhận điều đó nhưng con vẫn thấy nhói đau trong tim con, con vẫn muốn mình có mẹ, vẫn muốn thấy bóng dáng mẹ đến khi con không còn làm được điều ấy nữa. Con luôn cầu nguyên Bồ tát Quan Âm che chở cho mẹ, và con đã hạnh phúc khi có được bồ tát Quan Âm ngay bên cạnh mình, mẹ là Bụt, bởi vì mẹ có một trái tim biết lắng nghe và thấu hiểu, mẹ luôn muốn đem niềm vui đến cho con, cho gia đình này. Con đã lớn thật rồi phải không mẹ? Con phải biết tự lo cho bản thân con và đỡ đần cho ba, mẹ, nhưng con biết niềm vui của mẹ không phải là con mang thật nhiều tiền đến để phụng dưỡng mẹ, mà niềm vui ấy là sự vững vàng , là sự thành công của con trong cuộc đời này. Mẹ ơi! Dòng máu của mẹ chảy trong con mỗi ngày, mẹ với con tuy hai mà một, con vui thì mẹ vui gấp nhiều lần, còn đến khi con buồn con khóc, mẹ cũng khóc thật nhiều hơn con. Con là một đứa con may mắn nhất vì được làm con của mẹ và có mẹ ở bên trong giờ phút hiện tại này, con hạnh phúc khi mỗi sớm thức dậy lại thấy mẹ ở bên, nhắc nhở con muôn điều. Mẹ ơi! Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất của con. ![]() Mùa Vu Lan báo hiếu lại về, con vui sướng khi biết chắc rằng trên ngực mình sẽ lại được cài bông hồng đỏ thắm, nhưng con cũng trăn trở và sẻ chia với những ai khi không còn được gọi mẹ, không còn được ngắm nhìn mẹ mỗi ngày. Mẹ cũng vậy đúng không, chắc Vu Lan đến mẹ cũng nhớ về bà ngoại, muốn ôm bà ngoại và nói là Con thương mẹ lắm mẹ nhỉ! Hạnh phúc của mẹ là hành trang của con bước vào đời, nhân mùa hiếu hạnh này, chúng ta những người phận làm con nên lắng lòng trở lại, quay về ngắm nhìn hình ảnh và lắng nghe những nỗi lòng của đấng sinh thành, hãy làm những việc thật ý nghĩa, hãy trao tặng tình yêu thương đầy sự chân thành để đáp đền những ân nghĩa cao nặng như thế. Hãy hành động đi để rồi chúng ta sẽ không phải hối tiếc khi không còn cơ hội làm được điều đó nữa. Mẹ ơi! Con chỉ biết nói là con thương mẹ thật nhiều, con dành tặng cho mẹ những việc làm tốt và tràn đầy ý nghĩa mà con đã làm trong 25 năm qua, con không tặng mẹ bông hồng đâu, vì hoa hồng rồi cũng héo, con chỉ tặng cho mẹ một tấm lòng đầy yêu thương vì tấm lòng luôn tồn tại mãi mãi. Mẹ ơi! Con đốt ngọn nến lên và cầu nguyện cho mẹ, cho ba, cho những người thương. Mẹ hãy ở bên con mãi mẹ nhé, mẹ đừng rời xa con vì con muốn làm thật nhiều điều cho mẹ lắm. Thương gửi đến những ai không may mắn như tôi, không còn thấy mẹ, thì hãy nhắm mắt lại, thật vững tâm, thở thật nhẹ theo dõi từng hơi thở vào và ra, mẹ của bạn sẽ có mặt ngay bên cạnh bạn đấy. “Thở vào, hơi thở vào có mẹ Thở ra, mẹ cùng thở với ta” |
![]() |
|
|
|
Aug 12 2013, 12:02 PM Post #2 |
|
Cũng lâu lắm rồi mới đọc bài của mây vững chải. Mây anh viết bài Hay qúa! Vậy là gd mình có thêm bài viết đọc cho mùa vu lan rồi,,,hoa tay cho mây anh.^^ |
![]() |
|
|
|
Aug 22 2013, 10:03 AM Post #3 |
|
Cảm ơn Mayvungchai Bài viết hay quá.Ước chi Maysuoi cũng nói được những lời ni hỉ. Ngày Vu Lan có gửi về tặng Mẹ quyển "Bông hồng cài áo" thay lời muốn nói nhưng không có gọi điện vì nhỏ to tâm sự thì mắc cỡ lắm
|
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |








Bài viết hay quá.
3:27 AM Jul 12
