| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| EM VÀ TÔI | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 6 2013, 11:44 PM (878 Views) | |
|
|
Aug 6 2013, 11:44 PM Post #1 |
![]()
|
Hôm nay là ngày cuối cùng chị em chúng tôi cùng thở, cùng đi bên nhau. Tôi muốn khoảng thời gian này chậm lại cho chúng tôi tận hưởng sự có mặt cho nhau, bởi chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi, chị em tôi sẽ chia tay rồi. Em ở lại học hạnh xuất gia, còn tôi trở về với bận rộn với bao toan tính cho cuộc mưu sinh. Nơi mà sự thật luôn phủ phàng, trần trụi lại được phủ lên một lớp hào nhoáng, không biết đâu là thật đâu là giả. Nơi mà lúc đầu là bạn, nhưng cũng có thể là thù địch, luôn luôn cảnh giác với mọi thứ chung quanh. Trái ngược với nơi em ở không phải lo điều gì, bởi chung quanh em đều là những điều thánh thiện, không phải tranh đua giành giựt thứ gì. Một nơi mà luôn luôn được tam bảo yểm hộ, che chở cho mọi loài. Đó cũng là phước báo của em, tôi không có được cái phước đó.![]() Từng bước chầm chậm để lòng bàn chân tôi tiếp xúc với mặt đất, đất ôm ấp thân và tâm tôi thật nhẹ, thảnh thơi. Tôi và Đất được hòa quyện để cảm nhận những cảm xúc trong tôi. Ký ức năm xưa đang đi lên và tôi thấy mình đang đi cùng Sư Bá trong khóa tu lại hiện hữu trong không gian này. Những bước chân nhẹ nhàng với không gian tỉnh mịch chỉ có tiếng xột xoạc của lá khô rải dày trên mặt đất, cùng với tiếng ve kêu đều đều như tấu khúc nhạc trầm hùng. Thỉnh thoảng có vài giọt nước nào đó rơi xuống phía trước chân tôi. Không gian chùa Từ Đức không rộng lắm nhưng đang chứa tất cả thế giới vi diệu của cõi Tây Phương cực lạc. Tôi thấy mình như đang phiêu lãng trên thảo nguyên bao la, có khi những điều vi diệu, chỉ trong khoảnh khắc thôi cũng trở thành thiên thu. Tôi thấy em vẫn vậy, vẫn một Mây Thương trong lòng tôi. Vẫn một chút yếu đuối, nhưng nhìn vào đôi mắt em tôi thấy tỏa sáng niềm hạnh phúc, em vẫn gầy gầy nhưng chắn chắc hơn trước. Thỉnh thoảng tôi thấy trong đôi mắt ấy một chút gì sợ sợ một cái gi đó. Em thật vững vàng qua mọi động tác khi em chấp tác. Bây giờ em thật sự đã chọn đúng con đường đi của em rồi, chỉ cần em hết lòng thực tập thì lý tưởng của em sẽ sáng tỏa thôi. Hãy gìn giữ lý tưởng đó như một báu vật, hãy nâng niu và ôm ấp cho nó lớn lên thêm. Cái gì đến rồi nó cũng phải đến, giờ chia tay đã đến, tôi kiềm chế cảm xúc đang đi lên trong tôi, chỉ cần chạm nhẹ vào nó, nó sẽ vỡ òa ra. Tôi đứng xa xa nhìn em thôi. Em quay lưng để tránh cái vẫy tay và những ánh mắt đỏ ngầu tạm biệt. Tôi thường tự cho mình là rắn rỏi lắm, nhưng không đâu tôi cũng là một con người giàu cảm xúc. Một trái tim như mọi trái tim khác thôi - trái tim của hiểu biết và thương yêu, những giọt nước thanh lương sẽ tưới tẩm trên mảnh đất khô cằn thiếu sự vun bón - Trái tim từ bi của Đức từ phụ. |
![]() |
|
|
|
Aug 7 2013, 09:44 AM Post #2 |
|
Bài viết thật là hay. Cám ơn chị
|
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |








3:27 AM Jul 12
