| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Ba - Điểm tựa vững chắc cho con | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 6 2013, 04:05 PM (952 Views) | |
|
|
Aug 6 2013, 04:05 PM Post #1 |
|
‘’Con người có mẹ có cha Như cây có cội như nước có nguồn’' Tôi thầm cảm ơn cuộc sống đã cho tôi một mái ấm như ngày hôm nay. Nếu mẹ là người mang nặng đẻ đau, luôn tận tình chăm sóc mỗi khi tôi ốm bệnh, thì ba là người luôn động viên tôi, cho tôi sức mạnh để vượt qua tất cả. Ngồi ghi những dòng tâm sự này bao nhiêu kỉ niệm hiện về trong tôi. Tôi vẫn nhớ ngày thơ ấu, lúc nhỏ tôi hay đau rồi bị còi xương nên ba lặn lội vào Hội An tìm người bán cóc vàng làm chà bông mua về cho tôi ăn. Lớn hơn một chút mỗi sáng ba vẫn hay chở tôi đi học rồi tự tay ba đút cho tôi từng muỗng cháo. Từ lớp một cho đến lớp năm, sách vở của tôi một tay ba bao.Tôi nhớ những khi trời mưa ba vẫn thường nhường chiếc áo mưa cho tôi rồi đội mưa về. Những tình cảm sâu nặng đó đã góp phần nuôi dưỡng cho tâm hồn tôi để tôi hiểu được rằng ba mẹ chính là tài sản vô giá mà tôi có được. Ba tôi một người từng trải qua biết bao nhiêu đau khổ, sinh ra trong gia đình đông anh em nên ông bà nội không có đủ tiền để cho ba ăn học đến nơi đến chốn. Mười sáu tuổi ba tự đi học nghề rồi tự gây dựng một tiệm sửa xe nhỏ. Những đâu có gì là dễ dàng trong cuộc đời này, ba bị tai nạn khi chưa bước qua tuổi ba mươi và vĩnh viễn mất đi chân phải của mình. Ngày đó ba vẫn chưa yêu mẹ tôi… Những tưởng đó là nỗi đau cuối cùng về thể xác của ba, nhưng rồi ba biết mình bị viên gan C ngay sau khi làm xong căn nhà bằng số tiền bao nhiêu năm ba kiếm được. Rồi vì tiêm thuốc diệt viêm gan C mà ba bị suy thận độ ba tức là phải chạy nhân tạo. Tôi vẫn nhớ ngày đó mọi thứ trở nên thật tệ, người ba tôi bị phù nề không thể đi tiểu và không uống được nhiều nước. Mọi cách đều đã được thử từ uống thuốc tây, thuốc nam và cả thuốc bắc nữa, nhưng tình hình biến chuyển rất tệ và nhiều lúc ba phải thở bằng oxi. Rồi điều gì đến cũng phải đến, ba phải chạy thận và lọc máu để duy trì sự sống. Mọi thứ lúc đó chỉ được gọi là cầm cự để qua ngày, vì phương pháp chạy thận rất dễ gặp biến cố và khiến cho bệnh nhân rất dễ bị tăng huyết áp đột ngột. ![]() Rồi thì ba tôi cũng tìm được hướng đi khác để có thể vượt qua tất cả. Trải qua rất nhiều khó khăn trong việc tìm người phù hợp với mình, cũng như những thủ tục rắc rối của bệnh viện, cuốii cùng ba cũng nằm trên bàn mổ. Phép màu như xuất hiện trở lại ba tôi hồi phục trong niềm vui của tất cả mọi người. Bây giờ thì sức khỏe ba tôi đã ổn định nhưng phải uống thuốc của bệnh viện thường xuyên. Nhớ lại khoảng thời gian đầu, chính bản thân tôi cũng cảm thấy khó khăn với mọi chuyện, một tuần tôi đến bệnh viện với ba 3 lần và dường như đã trở nên quen thuộc. Rồi tôi học cách mở bình oxi, đo huyết áp và cách nhận biết thuốc của ba. Hạnh phúc lớn nhất của tôi bây giờ là mỗi ngày được nhìn các thành viên trong gia đình quay quần bên nhau mà không thiếu mặt một ai hết. Hôm vừa rồi tôi có việc vào lại bệnh viện, nhìn người đàn ông ngồi trong góc tường được cô Nga tặng quà, tôi thấy xót xa quá. Chú đó cũng là bệnh nhân phải chạy thận để sống, vì chi phí quá cao so với họ nên họ chỉ còn cách đó để duy trì việc chữa bệnh, không biết rồi cuộc sống của họ có thể kéo dài đến đâu?. Nhìn lại khoảng thời gian đó tôi thầm cảm ơn trời đã không lấy đi tất cả của tôi, để tôi biết hiểu, biết thương nhũng người xung quanh nhiều hơn. Ôm những kỉ niệm này vào lòng tôi hiểu rằng mình phải trân quý đó để biết yêu lấy sức khỏe của bản thân và biết cách yêu thương gia đình của mình. ![]() |
![]() |
|
|
|
Aug 9 2013, 11:30 AM Post #2 |
Tâm Nguyệt Anh
|
Cảm ơn Bụt đã gia hộ cho ba em |
| Cư trần lạc đạo hãy tùy duyên:) | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |








3:27 AM Jul 12
