| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Mây Thương trong tôi | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 5 2013, 11:24 AM (716 Views) | |
|
|
Aug 5 2013, 11:24 AM Post #1 |
![]()
|
Đọc bài “Có một Mây Thương như thế trong trái tim tôi”, tất cả cảm xúc ngày ấy như ùa về vẫn vẹn nguyên trong tôi. Ngày trước, tôi ở pháp môn truyền thống, lúc đó tôi tu học rất tinh chuyên và say mê cái ước muốn “Sáng cho người niềm vui, chiều giúp người bớt khổ” của một người trẻ bước đầu chập chững tập tu, lúc nào cũng mạnh mẽ. Tôi tham gia rất nhiều chùa và đoàn từ thiện, để mong muốn đóng góp phần nào công sức cho xã hội. Và ở đoàn từ thiện, tôi gặp anh, Mây Thương. Quãng thời gian cùng làm cơm từ thiện với anh, lúc nào trong đầu cũng thắc mắc “Tại sao anh này là con trai mà lại khéo như vậy? Mình là con gái mà phải phục, anh xới cơm vào hộp mà không để dính một hạt cơm nào trong tay trong khi tôi cũng cố gắng cẩn thận mà lại không được. Rồi từ lời nói cho đến phong thái rất điềm đạm, từ hòa. “Làm sao để được như thế?”. Lúc ấy tôi không biết đến từ “Chánh Niệm”, vẫn cứ mải mê thắc mắc nhưng không dám hỏi. Hai năm sau, một lần đi phát phiếu cơm từ thiện về anh đã chia sẻ cho tôi về pháp môn và tăng thân. Nghe anh nói tôi rất hào hứng và đến tham gia ngay ngày hôm sau. Từ lúc đó, mọi thắc mắc bấy lâu của tôi mới được giải đáp, nên tôi biết ơn anh điều đó, chính anh là người đã tạo niềm tin về pháp môn cho tôi. Ngay từ lúc mới vào gia đình, tôi đã xem mình là một phần cơ thể của tăng thân, tôi tiếp nhận pháp môn một cách nhẹ nhàng, thoải mái bởi “Thở” là điều mà tôi luôn áp dụng, chỉ là lúc đó tôi không biết tên gọi mà thôi. Anh dễ thương lắm! Thời điểm đó tôi gần như là Mây “út” của gia đình nên anh luôn giúp đỡ tôi, hỏi tôi có gặp khó khăn gì trong sự thực tập không. Rồi anh chia sẻ về những điều thật mới lạ, nào là tưới hoa, làm mới, soi sáng, …. Những điều tôi chưa bao giờ được nghe. ![]() Duyên lành khi tôi được dự khóa tu mùa xuân đầu tiên tại chùa Tổ, đó là khóa tu tôi ở được lâu nhất kể từ khi biết pháp môn mà tăng thân: Ba ngày. Ba ngày không phải là thời gian dài nhưng đủ để làm thay đổi một con người. Hôm đó, anh đại diện gia đình lên bói Kiều, cái thời khắc ấy sẽ mãi trong tâm thức tôi mà không thể phai được. Anh hỏi “Con nhớ lúc mới thành lập “Mây Thong Dong”, chỉ một số anh chị em thôi nhưng rất là vui và nhiều tiếng cười. Làm thế nào để có thể xây dựng gia đình ngày một lớn mà vẫn giữ được nhiều niềm vui như thế?”. Trong tôi có một sự rúng động, cảm thấy mắt có cái gì cay cay. Kết thúc buổi bói Kiều, tôi gọi anh là Bụt, hạnh phúc thật không thể tả. Sau này tôi vẫn giữ cảm xúc ấy như là cách để tưới tẩm và nuôi dưỡng tâm ban đầu của mình. Tôi thấy may mắn và tự hào lắm! Vì sao? Vì tôi có một người anh lớn lao như vậy. Trong anh luôn thôi thúc một điều làm sao để cống hiến và xây dựng tăng thân ngày một vững chãi hơn kể cả khi anh không còn ở tăng thân nhưng trái tim vẫn luôn lo lắng và hướng về tăng thân. Mọi việc trong gia đình Mây Mẹ và anh gánh vác hết, từ khâu tổ chức chương trình cho đến xây dựng trang web, anh còn học các loại nhạc cụ như guitar, harmonica, sáo để đóng góp cho buổi sinh hoạt tăng thân trở nên sinh động hơn. Nhiều lúc tôi thấy thật lo cho anh vì sức khỏe của anh không được tốt và cũng rất áy náy khi không giúp được gì cho anh. Buổi chiều hôm đó tôi đang học thì nhận được tin nhắn từ Mây chị, tôi đã vô cùng bất ngờ và nghĩ là mình hiểu nhầm nội dung. Tôi lập tức gọi ngay cho chị và Mây Mẹ. Anh đi ư? Không thể tin vào tai mình được nữa, tôi ứ nghẹn. Thât ra mà nói chuyện anh đi không phải là điều lạ lùng vì qua những lần chia sẻ trước đây, tôi biết đó là ước muốn từ lâu của anh, chỉ là chưa đến lúc thôi. Nhưng vì trước giờ tôi quen với suy nghĩ anh vẫn còn đó, đôi lúc ỷ có anh lo tất cả nên tôi trở nên lười biếng. Trong những ngày cuối, tôi có đến gặp anh để hỏi về quá trình thực tập của anh từ trước cho đến nay, rồi tôi hỏi: “Trước giờ anh luôn vì gia đình và đảm nhận tất cả mọi việc, có lúc nào anh cảm thấy mệt mỏi không?” Anh cười trả lời: “Anh làm cho gia đình với sự thoải mái, anh thấy vui và hạnh phúc lắm nên không thấy có gì mệt mỏi.” Đó! Mây Thương nhà tôi là vậy đó! Là đám mây tươi mát gắn kết sự hòa hợp giữa các đám mây nhỏ lại. Anh đi, tôi và gia đình thực tập anh có trong mọi người và ngược lại, mọi người có trong anh, hình ảnh của anh ở khắp nơi trong gia đình. Cái người ngồi hô canh và xưng tán vào mỗi tối, cái người mặc bộ đồ nâu hiền lành ngồi giữa làm chủ tọa pháp đàm. ĐÓ mãi là hình ảnh mà các anh chị em không thể quên, anh không bao giờ thôi biểu hiện ở tăng thân vì anh chính là một phần cơ thể quan trọng của tăng thân. ![]() Giờ đây, anh đã theo tiếng gọi của Bụt, Tổ và Thầy, lời nguyện năm xưa vẫn còn đó - "Ý thức được rằng một hạt nước sẽ không thể thành một dòng sông và một cá nhân không thể làm nên một đoàn thể lớn, con xin nguyện sẽ đi cùng Tăng thân như một hạt nước hòa vào dòng sông để có thể đi đến biển cả của hạnh phúc tình thương và trí tuệ. Con biết rằng nếu còn mang trong mình chủ nghĩa cá nhân hẹp hòi thì đến một lúc nào đó, con sẽ cạn khô như một hạt nước riêng lẻ. Con xin nguyện sẽ cùng với Tăng thân xây dựng nên một đoàn thể vững chãi của tình thương và sự hỷ lạc. Con xin cùng Tăng thân thực tập sống một cách sâu sắc và thảnh thơi, nuôi dưỡng chất liệu của hạnh phúc, tình thương và trí tuệ để góp phần chuyển hóa những hận thù, khổ đau, sợ hãi và tuyệt vọng trong con, trong bạn bè con, gia đình con và cả ngoài xã hội. Con xin nguyện lắng nghe bằng đôi tai của Tăng thân, nhìn đời bằng con mắt quán chiếu của Tăng thân để làm vơi bớt tập khí của người, sáng cho người thêm niềm vui, chiều giúp người bớt khổ. Con nguyện lấy hạnh phúc lớn của Tăng thân làm hạnh phúc của mình, lấy chí nguyện của Tăng thân làm chí nguyện của mình. Con xin nguyện lấy sự thực tập sâu sắc làm chất liệu để vượt thắng mọi khổ đau, hệ lụy và trở ngại. Con xin nguyện coi những người thù ghét con dù với bất cứ lý do gì là nhũng người thương trân quý nhất của con bởi họ là những vị Bồ tát giúp con nuôi lớn ý chí và sự thực tập trong mình. Con nguyện sẽ cùng Tăng thân đi vào cuộc đời để phụng sự xã hội, giúp đỡ những con người đang còn vướng mắc và khó khăn bằng chính sức lực bé nhỏ của chúng con. Và cuối cùng con xin nguyện sẽ nuôi lớn hạt giống Bồ đề trong mình để có đủ ý chí và nghị lực để hoàn thành những lời nguyện trên." Tin rằng với sự thực tập, anh sẽ tiếp nối một cách chân chính con đường của Bụt, Tổ và Thầy đã đi để cuộc đời thêm bình an. Lời chúc thì đã quá nhiều nhưng vẫn muốn chúc, giữ gìn sức khỏe, chế tác thật nhiều hạnh phúc và năng lượng lành, đi trọn vẹn con đường lý tưởng của mình đó là những điều tôi xin gởi đến anh – người mà tôi luôn yêu quý và kính trọng. |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |









3:27 AM Jul 12
