| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Đôi dòng cảm niệm | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 3 2013, 11:23 PM (1,090 Views) | |
|
|
Aug 3 2013, 11:23 PM Post #1 |
![]()
|
Hằng năm mỗi người con được đón một mùa Vu Lan an lành bên người thân. Vu Lan là dịp để tưởng nhớ và tri ân hai đấng sinh thành một cách sâu sắc đã cho ta cơ hội biểu hiện nhiệm màu trong cuộc đời này. Và không chỉ Vu Lan ta mới nhớ công lao Bố Mẹ, ngay trong cuộc sống hằng ngày ta phải nhớ ơn. Với tôi, Bố Mẹ là gia tài vô giá mà tôi may mắn có được. Bố, … Câu nói quen thuộc của nhân gian: “Cha là nghiêm phụ, Mẹ là từ mẫu” thật đúng với gia đình tôi. Bố luôn là người nghiêm khắc trong mọi vấn đề nhưng đôi lúc cũng khá vui tính, là một người có cái nhìn sâu sắc và thông hiểu chuyện đông tây kim cổ. Chính bởi cách dạy của Bố mà tôi mới được ngày hôm nay. Từ nhỏ Bố luôn dạy tôi phải thật lễ phép, dạy lễ nghĩa của một con người, phải luôn nói lời xin lỗi, cảm ơn với người. Bố là tuổi thơ của tôi, là người bạn thân thiết trong suốt thời thơ ấu, trong mỗi trò chơi, Bố đều có dụng ý trong đó. Với trò chơi hoạt động, Bố muốn tôi tập phản xạ nhanh, với trò chơi trí tuệ, Bố tập tôi sự nhanh trí. Bố luôn là người chồng trách nhiệm, người bố yêu thương con. Tất nhiên mỗi người là mỗi tập khí, đôi lúc tôi thấy chưa chấp nhận được tập khí của Bố. Tôi cảm thấy buồn vì lời nói hay hành động của Bố. Nhưng rồi nhân duyên đến với tôi khi thực tập cùng Tăng thân. Tôi được nghe Mây chị đọc một đoạn kinh thật là ý nghĩa, tôi không nhớ rõ tên của kinh nhưng nội dung đại loại là chúng ta thường có tập khí chấp vào lời nói, hành động của người, cho dù người đó làm cho mình rất nhiều điều tốt nhưng chỉ cần một điều nhỏ vô tình là mình lại quên hết những điều dễ thương mà họ đối với mình. Từ đó tôi dễ dàng chấp nhận những tập khí của Bố một cách vui vẻ và bình an. Bố có những câu nói mà để lại trong tôi rất nhiều ấn tượng mà đôi lúc lo âu. “Bố càng già tỷ lệ thuận với sự khôn lớn của con”. Thời gian tôi khôn lớn được đánh đổi bởi tuổi tác của Bố? Rồi bố tôi sẽ già đi để thế hệ tôi trưởng thành. Không, tôi không muốn như thế chút nào. Với người ngoài, tôi có thể chấp nhận những quy luật tự nhiên “sanh, già, bệnh, chết” nhưng tôi lại ích kỷ, tôi không muốn điều đó xảy đến với gia đình tôi. “Hy sinh đời bố, củng cố đời con” là câu nói thứ hai làm tôi chấn động. Bố Mẹ đã hy sinh cuộc đời mình, những đắng cay mặn chát Bố Mẹ đều nhận hết để con cái được hạnh phúc. Còn rất nhiều câu nói nữa, rồi Bố Mẹ lo cho tương lai của tôi, lo về công việc tôi sau này. Bố Mẹ đã thức đêm để lo lắng và suy nghĩ, để định hướng cho cuộc đời tôi. Mẹ,… Mẹ là mẫu người phụ nữ Việt Nam truyền thống với đầy đủ những đức tính cao đẹp, chịu thương chịu khó, đảm đang nhẫn nhục, có thể nói là “giỏi việc nhà, đảm việc nước”. Sự hy sinh của Mẹ luôn là điều mà tôi kính trọng và tri ân. Mẹ rất khéo trong việc đối nhân xử thể và Mẹ là người đã dạy cho tôi lòng nhân ái, có thể không phải chỉ trên lý thuyết mà chính hành động của Mẹ đã làm gương cho tôi. Mẹ dịu dàng trong gia đình và khẳng khái với xã hội. Mẹ là người gần gũi nhất để tôi tâm sự. Mẹ luôn tiết kiệm cho gia đình, là phụ nữ, hẳn nhiên Mẹ cũng có nhu yếu làm đẹp nhưng Mẹ đã phớt lờ hình thức của mình vì biết lúc đó hoàn cảnh không cho phép. Lúc nào Mẹ cũng luôn nhường những điều tốt lành cho gia đình. Ngày nào tôi cũng ngắm Mẹ thật kỹ, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây đã nhiều nếp nhăn, da sạm đi, đen hơn, tóc bạc nhiều. RỒi những cơn đau dần xuất hiện với một tần số dày đặc hơn, thoái hóa khớp, thoái hóa cột sống, mắt mờ, huyết áp, tim đã làm khổ Mẹ nhiều lắm nhưng tôi không biết làm gì ngoài mát xa cho Mẹ đỡ đau và nguyện cầu cho Mẹ hết bệnh. Đó là vết tích của một quá trình Mẹ gian khổ nhiều. Thỉnh thoảng, những ký ức bé thơ lại về trong tôi. Tôi nhớ lúc nhỏ khoảng thời gian nghèo khó, Mẹ để con trong tủ thuốc và ro tôi giữa mùa đông giá lạnh. Mẹ sợ tôi lạnh nên hà hơi sưởi ấm cho tôi. Mẹ dạy tôi hát. Mẹ ru tôi với nhiều giai điệu khác nhau, có lúc là hát, có lúc lại hò, những bài có giá trị tinh thần về lòng hiếu thảo, về tình cha mẹ, tình cảm gia đình hay sự vị tha đối với xã hội. Ngẫm lại, tôi thấy mình rất may mắn, tôi có một tuổi thơ êm đềm, được nghe những câu hò, được chơi những trò chơi tuổi thơ mà chắc chắn rằng thế hệ sau khó mà có cơ hội. Bố và Mẹ, … Từ nhỏ, tôi vẫn luôn tự hào về Bố Mẹ, từ hai bàn tay trắng mà Bộ Mẹ xây dựng được cuộc sống hôm nay, Bố Mẹ vẫn luôn yêu thương và lo lắng cho tôi, trên bước đường tôi đi thật không thể thiếu dấu chân Bố Mẹ. Tự nhiên sinh ra hai danh từ Bố và Mẹ thật diệu kỳ, phải chăng những ai mang hai danh từ ấy đều có lòng yêu thương con vô bờ bến. Có một câu chuyện mà làm tôi suy nghĩ nhiều về tình cảm của hai đấng sinh thành. Một lần, tôi đến công ty Điện Lực, tôi bị một cô “bắt” lại để hỏi chuyện, tôi và cô đứng nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ trong khi tôi nôn nóng nộp tiền điện vì gần hết giờ làm việc của công ty. Cô nhờ tôi tư vấn về việc học của con cô, về cấp hai, cấp ba, đại học, nên học trường nào? Học ở đâu là tốt? Nên học kỹ môn nào? Rồi tư vấn tâm lý cho tuổi mới lớn. Tôi thấy người Mẹ này thật bao la, khi tôi nói đến đâu cô đều biết cả, nghĩa là cô đã đi tìm hiểu rất kỹ, cô nói sẵn sàng bỏ các mối quan hệ (bạn bè…) bên ngoài để chỉ chơi với con. Sự thực là con trai của cô năm nay mới học lớp năm vậy mà cô đã lo lắng và sốt sắng như vậy. Cúi đầu con xin tri ân Bố Mẹ, ngôn ngữ đôi khi không thể diễn đạt hết những điều lớn lao mà Bố Mẹ đã làm. Cầu chúc Bố Mẹ cũng như những người làm Bố, làm Mẹ khác sức khỏe dồi dào, sống hạnh phúc và thảnh thơi và nuôi dưỡng tình thương trong mình. Sen búp xin tặng người, những vị bụt trong con. |
![]() |
|
|
|
Aug 5 2013, 08:40 AM Post #2 |
|
|
![]() |
|
|
|
Aug 5 2013, 02:34 PM Post #3 |
|
sao đổi tiêu đề vậy mây trong sáng ơi? :) Edited by mây thở, Aug 5 2013, 02:35 PM.
|
![]() |
|
|
|
Aug 6 2013, 10:43 AM Post #4 |
![]()
|
Da vang ah ! |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |







Da vang ah !
3:27 AM Jul 12
