| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Tôi đã vượt qua chính tôi - Lá thư Tu học Tháng 7 | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jul 16 2013, 11:53 PM (863 Views) | |
|
|
Jul 16 2013, 11:53 PM Post #1 |
|
Thương gởi gia đình! Hôm nay con nhận được nhiệm vụ của Mây Đầu Núi là đi mua ít sữa để “tiếp sức mùa thi” thêm cho các mây em thì con lại muốn viết lá thư tu học tháng 7 (mặc dù trong lúc con viết bài này đang là tháng 5 ). Lá thư lần này chắc có lẽ hợp với mấy ace vừa mới hoàn thành xong nhiệm vụ “vượt vũ môn” . Con viết bài này với tư cách là 1 người đã trải qua giai đoạn quan trọng của sự nghiệp học tập của mỗi người và giai đoạn này là giai đoạn con chưa có chất liệu tu học. Đây cũng là cái nhìn khá là chủ quan của con và con xin được đổi cái xưng hô 1 chút mong cả nhà hoan hỉ cho con. “Tôi nhớ hồi đó tôi học rất lơ là vì tôi nghĩ tới 70 ngày cuối cùng tôi bức phá thì mọi chuyện cũng được theo ý tôi,vì tôi cũng đã thử cái kế này rất thành công trong năm thi chuyển cấp lớp 9 lên lớp 10. Cứ thế là tôi bình thản đi chơi không 1 chút vướng bận gì cho cuộc chạy đua vào ĐẠI HỌC đang ngày 1 căng thẳng của chúng bạn cùng lớp, má cũng biết tôi là 1 thằng cứng đầu nên có nói nhiều hơn nữa thì chỉ làm mất sự hòa hợp trong gia đình, nên má không nói gì mà chỉ hỏi tôi 1 câu “Liệu có làm kịp không vậy con?’’ câu hỏi được thốt lên từ sự lo lắng pha lẫn 1 chút bất lực của 1 người mẹ khi đứng nhìn sự ngã mạng của đứa con mình…lúc đó tôi chỉ trả lời với mẹ 1 câu cộc lốc “chuyện nhỏ” Trước thời điểm nước rút 70 ngày tôi lo nghĩ rất nhiều những chuyện vu vơ như: khi ra trường rồi không còn cơ hội được tụ tập mấy đứa bạn hơi cá biệt trong trường nữa, phải chia tay với những buổi chào cờ mà cả trường im lặng chỉ riêng nhóm của tôi thì lại cười giõn quá lố, không còn được ngồi bài mưu tính kế cho chuyện cúp học nữa và rất nhiều phi vụ mà tụi tôi đã khiến cho cô chủ nhiệm, thầy giám thị không ít lần rơi vào tình huống bất lực. Nhưng thực tế thì cho đến thời điểm này, thời điểm mà tôi ra trường đã được 2 năm thì tôi và những người bạn thân vẫn lượn lờ café những lúc rảnh, dẫn nhau đi ăn hay thậm chí là ngủ lại nhà của nhau nữa và sau này vào gia đình mây, biết được 1 chút ít về pháp môn của “Sư Ông” thì tôi đã tự giải thích sự việc này cho chính bản thân mình là nếu chúng ta có mặt cho nhau thì nhất định chúng ta có rất nhiều cơ hội ở bên cạnh nhau. ![]() Sau khoảng thời gian thả ga cùng nhóm bạn thì thời điểm 70 ngày bức phá của tôi đã tới. Tôi ngừng tất cả mọi hoạt động vui chơi của mình lại, bởi lẽ tôi nghĩ đường đại học là 1 trong những điều kiện không thể thiếu của 1 con người thành công,1 con người có chỗ đứng trong xã hội sau này. Tôi đã tắt điện thoại - vật bất li thân đối với tôi, chấm dứt những cuộc gặp mặt bạn bè, thậm chí không chơi thể thao nữa. Tôi lao đầu vào ôn thi, mỗi môn tôi học 2 đến 3 thầy, lịch học của tôi dày đặc. Thấy tôi mệt mỏi, mẹ cũng lo lắng và mua xe máy cho tôi tiện đi học, mặc dù lúc đó tôi còn chưa đủ tuổi lái xe máy… Và rồi cuộc thi tốt nghiệp đã tới tôi tự tin bước vào phòng thi, kết quả kì thi tốt nghiệp của rất tốt nhưng sau này tôi mới nghiệm ra là kết quả tốt đó chính là phân bón, chất dinh dưỡng tốt nhất để phát triển hạt giống xấu mang tên “ngã mạng” trong tôi, nhiệt huyết nỗ lực thi đại học của tôi giảm đi mà tôi ko hề hay biết bởi lẽ tôi nghĩ đề thi đại học khó hơi tốt nghiệp 1 chút ít mà thôi!…Và kì thi đại học - bước ngoặc của đời tôi đã tới. Sáng hôm đó mẹ dậy thật sớm nấu xôi đậu đỏ để lên bài thờ ba 1 đĩa nhỏ rồi thắp hương cho bụt, rồi nói nhỏ gì đó trong miệng, lúc đó tôi không biết những việc làm của mẹ có giúp gì được cho tôi không nhưng cái tôi cảm nhận liền lúc đó là tôi thấy thương, rất thương mẹ. Mà cả nhà biết không? Đêm đó tôi có chợp mắt được chút nào đâu,1 phần vì trong lúc ôn thi tôi hay thức khuya, rồi dẫn đến đồng hồ sinh học của tôi cũng đã thay đổi theo chế độ “ngủ ngày cày đêm’’, 1 phần vì lo lắng quá, cho nên những hành động của mẹ tôi đều biết rất rõ. Trời chưa sáng hẳn nhưng mọi thao tác của mẹ thật chính xác và rất nhẹ nhàng vì sợ gây tiếng ồn làm tôi không ngủ được. Đến 5h30 mẹ gọi tôi dậy, sau đó mẹ ép tôi ăn cho bằng hết đĩa xôi đậu đỏ. Một lần nữa tôi lại bước vào cuộc chiến với những con số, tôi bình bĩnh làm từng môn, từng môn…kết thúc kỳ thi, tôi thấy không vừa ý cho lắm, nên sinh tâm lo lắng và rồi thật trùng hợp là đúng vào ngày giỗ của nội tôi năm ấy thì giấy báo thi về tới nhà. Tôi không cho mẹ, các chị trong nhà được đọc. Mà tôi kiên nhẫn chờ đến sáng hôm sau, tôi phóng xe chạy 1 mạch lên chỗ nội tôi yên nghĩ để đọc cho nội nghe. Tôi hồi hộp mở bì thư được dán cẩn thận ra, rồi từ từ đọc kỹ từng chữ 1 và sau khi đọc đi,đọc lại rất nhiều lần thì tôi chỉ muốn nằm lại với nội mãi mãi, không muốn về nhà trong ánh mắt mong chờ câu trả lời của mẹ và mấy chị nữa. Ngồi chết lặng 1 lúc bên mộ nội thì tôi nhận được cuộc điện thoại từ cô chủ nhiệm năm lớp 11, cô nói “Về nhà, rồi nghĩ ngơi 1 chút đi em”. Tôi trả lời cô trong sự buồn bã tột độ “Cô có hiểu cảm giác của em không mà nói?’’nói xong tôi ném chiếc điện thoại đi thật xa, giống như ném đi mọi sự cố gắng, ước mơ, hi vọng của mình đi vậy. Đến đây thì tôi hi vọng là không ai sẽ bao giờ rơi vào hoàn cảnh của tôi lúc đó, nhưng rủi không may giống tôi thì đừng hành động dại dột như tôi, vì may mắn không phải lúc nào cũng mỉm cười với mình. Cuối cùng tôi quyết định quay về. Tôi lê thê bước vào nhà trong sự nặng nề của từng bước chân và tấm thân mang đầy sự mặc cảm của 1 thằng bất tài, tôi đã nằm ở nhà cả ngày không ăn, không muốn làm gì hết, nằm như 1 cái xác không hồn, cũng không muốn đi ra đường rồi sợ gặp mặt chúng bạn, bà con hàng xóm. Lúc đó nằm 1 chỗ có vài ngày mà sao tôi thấy thời gian sao mà dài quá, dài đến nỗi tôi nghĩ tôi thầy người tối cổ rồi cũng không chừng (tóc tai bù xù, râu ria rậm rạm ). Rồi lại tiếc rẻ cho 12 năm đi học, tiếc cho tất cả mọi thứ mà mẹ và các chị đã đầu tư cho tôi, tôi chỉ muốn đi đâu đó thật xa. Khi đó tôi nhớ ra là mình có 1 đứa bạn ở Đắc lắk, tôi liền gọi cho nó, nó có ý muốn tôi vào đó làm với nó và tôi đã vác ba lô định đi Đắc lắc 1 chuyến để quên đi sự đời, nhưng không biết tại sao mẹ tôi lại biết tin này. Khi xe bắt đầu lăn bánh thì mẹ tôi lại có mặt, chặn xe lại, tôi ngạc nhiên vô cùng. Mẹ nhìn tôi, mẹ khóc nấc lên, mẹ như dồn hết năng lượng của mẹ để thốt lên 1 câu “Về đi con” nói vừa xong thì mẹ liệm ngay tại chỗ! Buộc lòng tôi phải quay về. Ngay vào tối hôm đó, cô chủ nhiệm lại tới thăm tôi,nhưng tôi không muốn gặp ai hết, cô có nói chuyện với mẹ là cô không gọi được cho tôi, cô gửi mẹ 1 bức thư nhờ mẹ đưa cho tôi, bức thư vắn tắt vài chữ:“Sao cô gọi cho em mà không được? Suy Nghĩ đã chưa? phải làm cái gì đi chứ em…không phải nỗi tuyệt vọng tới với 1 mình em. Em có thể hỏi tôi, có những người không cần đỗ Đại học mà vẫn thành công? Ừ, tôi là người đi trước, và tôi khẳng định điều đó là có thật. Đại học không phải là con đường duy nhất, nhưng liệu em có đủ giỏi giang để đi con đường khác không? Bởi vì, nhà em không đủ nghèo, hoàn cảnh của em không đủ phức tạp để em phải cố gắng vươn lên thay đổi số phận như những con người giàu nghị lực khác. Ngoài việc học Đại học, những con đường còn lại đều là con đường khó. Thế nên, không việc gì mà em phải tự làm khổ bản thân của mình. Sau tất cả những điều tôi đã viết, tôi muốn em nhìn nhận lại vấn đề và nỗ lực hơn nữa trên con đường học tập tiếp theo. Tôi không muốn nhìn thấy em cúi đầu hay nghe thấy cụm từ “ xin lỗi” khi kỳ thi trôi qua. Đôi khi cơ hội chỉ đến 1 lần và nếu bỏ lỡ, em sẽ mất rất nhiều thời gian để hối tiếc. Thành công chỉ đến với những cá nhân thật sự biết cố gắng em à!" Bức thư như vừa an ủi vừa thách đố tôi vậy, ngay ngày hôm sau tôi không nằm nữa và bắt đầu đi săn lùng nhưng nguyện vọng 2 của các trường cao đẳng khác và có 1 trường đã hợp với nguyện vọng của tôi. Mặc dù đã xác định là phải làm lại từ đầu nhưng tôi lại miễn cưỡng đi học, thời gian đầu tôi thấy chán nản vô cùng. Sự xấu hổ của tôi đã lên tới đỉnh điểm khi vô tình gặp và biết mấy đứa bạn cùng học ôn với tôi đa số đã đậu đại học, rồi bao nhiêu lời đàm tiếu của mấy đứa bạn cứ ám ảnh trong tôi. Điều đó chạm tới lòng tự ái trong tôi, và tôi muốn thôi học, tôi về thông báo với mẹ là tôi sẽ bỏ học. Niềm vui của mẹ khi tôi chịu đi học chưa hết thì lại nghe tin này, nhìn tôi 2 hàng nước mắt mẹ lại chảy, chảy như vô tận, những giọt nước mắt như không nghe lời mẹ nữa, mẹ nói trong nỗi nghẹn ngào “ráng học 1 năm coi thử đã con” chị 2 ngồi bên cạnh nhẹ nhàng vịn vai mẹ, vẻ mặt chị mang đầy sự xót xa. Lúc đó, trái tim tôi cũng muốn khóc cho nhẹ, nhưng tôi tỏ ra chai lì rồi đứng lên bỏ đi. Rồi ngày đêm tôi lên mạng tìm tài liệu ôn thi lại mà không cho mẹ biết, thì tôi lại vô tình đọc được 1 quyển sách mà thầy Nguyễn Mạnh Hùng gửi cho, quyển sách có tên “Từ giận dữ đến bình an”, theo sách tôi tập tành ngồi thở và cũng nhờ 1 duyên lành tôi tìm tới được với đại gia đình Mây! Vào mây được vài ngày thì tôi liền nhờ Mây Đầu Núi tham vấn “con có nên học tiếp hay nghỉ để ôn thi lại?” Mây Đầu Núi trả lời 1 câu rất là ngắn gọn là “mỗi năm khác, làm gì cũng phải tính đường lui cho mình nữa” Rồi 1 hôm trong lúc thực tập chia sẻ, tôi nghe em Mây Lắng Nghe chia sẻ là khi nào học mệt, không tập trung thì em dừng lại thở 3 hơi, đi vài bước rồi ngồi lại học thấy hiệu quả vô cùng. Tôi thấy mình đã có được phương pháp và nghe xong tất cả những gì mây đã chia sẻ và ngồi yên vài ngày thì cuối cùng tôi cũng đã biết mình nên làm gì! Tôi không muốn mất thêm thời gian nữa, và quyết định học tốt trong môi trường không như mình mong đợi. ![]() Và sau 2 năm đi theo tôi đường mình đã chọn,và tôi cũng đã vận dụng những sự thực tập còn vụng về của mình vào việc học, việc làm thực tế và cái hệ quả tích cực đến với tôi là chỉ 1 thời gian ngắn tôi đã được sự tín nhiệm của anh em trong cơ quan mà tôi vừa đi thực tập, nhận được sự đối xử nhiệt tình của gia chủ, được quen biết với những người công nhân lao động nghèo, nhưng có những hành động rất là phóng thoáng và tuyệt vời, may mắn hơn nữa là giám đốc công ty có lời mời là khi ra trường nếu thất nghiệp thì hãy về với công ty của anh ta. Điều này cổ vũ tinh thần của tôi rất là lớn, sau đợt thực tập tôi lại được giám đốc trả lương nữa chứ hihi. Tôi cầm những đồng tiền đó trên tay mà thấy thật là hạnh phúc! về tới nhà tôi đưa cho mẹ tất cả thành quả cố gắng của mình, đó như là 1 phần nào đó thay cho lời xin lỗi mẹ và lời cám ơn cuộc đời đã làm cho tôi “THI RỚT ĐẠI HỌC’’,và niềm hãnh diện lớn nhất của tôi lúc này là đã làm xuất hiện rõ ràng sự hạnh phúc trên khuôn mặt của mẹ." Lúc này đây nếu quay lại câu hỏi của mẹ lúc ban đầu khi tôi chuẩn bị thi đại học là ‘’Liệu có làm kịp không vậy con?’’ Thì tôi sẽ Trả lời luôn là “ Không” – Vì tôi không đủ giỏi giang và quyết tâm, nhưng trong “Không’’ lại xuất hiện cái “Có’’, và sẽ kịp nếu tôi thật sự đặt niềm tin và nhiệt huyết của mình vào con đường mình đã chọn. Hy vọng lá thư của tôi sẽ một phần nào giúp em có thêm niềm tin trên mọi con đường mà mình đã chọn. Chúc các em thật là vững chải. ĐỨA CON CHƯA NGOAN CỦA GIA ĐÌNH MÂY. Mây Hòa Hợp |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic » |




). Rồi lại tiếc rẻ cho 12 năm đi học, tiếc cho tất cả mọi thứ mà mẹ và các chị đã đầu tư cho tôi, tôi chỉ muốn đi đâu đó thật xa. Khi đó tôi nhớ ra là mình có 1 đứa bạn ở Đắc lắk, tôi liền gọi cho nó, nó có ý muốn tôi vào đó làm với nó và tôi đã vác ba lô định đi Đắc lắc 1 chuyến để quên đi sự đời, nhưng không biết tại sao mẹ tôi lại biết tin này. Khi xe bắt đầu lăn bánh thì mẹ tôi lại có mặt, chặn xe lại, tôi ngạc nhiên vô cùng. Mẹ nhìn tôi, mẹ khóc nấc lên, mẹ như dồn hết năng lượng của mẹ để thốt lên 1 câu “Về đi con” nói vừa xong thì mẹ liệm ngay tại chỗ! Buộc lòng tôi phải quay về. Ngay vào tối hôm đó, cô chủ nhiệm lại tới thăm tôi,nhưng tôi không muốn gặp ai hết, cô có nói chuyện với mẹ là cô không gọi được cho tôi, cô gửi mẹ 1 bức thư nhờ mẹ đưa cho tôi, bức thư vắn tắt vài chữ:



10:13 PM Jul 11
