Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Thầy có ở trong con
Topic Started: Jul 10 2013, 12:07 AM (1,191 Views)
maytudo
Member Avatar

Tối hôm nay là một đêm thật mát mẻ. Lúc chiều trời mưa to quá, to đến nỗi nhìn những chiếc băng rôn bay phần phật trong gió, tự do cứ tưởng là bão đến đến nơi rồi. Nằm thật yên trên giường nghe lại truyện đọc đường xưa mây trắng trong không khí chiều mưa thật là hay. Trời mưa, mọi thứ có vẻ như co lại, mình thấy được mình dễ hơn, nghe âm thanh cũng rõ hơn mà nằm nghe đường xưa mây trắng cũng thấy thích hơn hẳn.
Nhìn đồng hồ đã là hơn 7h tối rồi, lại có ý nghĩ “hay là mình ở nhà tự thực tập nhỉ, trời còn mưa mà” đi lên trong tự do. Ngồi đó nghĩ về chuyện đi hay không, thì hình ảnh của mây thương lại đi lên trong tự do, chỉ đi lên thôi mà không kèm theo suy nghĩ nào. Thế mới thấy là mây thương vẫn còn ở nguyên trong gia đình mây. Và rồi câu nói tự hứa là sẽ đi thực tập cho miên mật lại đi lên trên ý thức. Vậy là đi.
Cảm giác ngồi yên trong cái khí trời lành lạnh, tiếng mưa rả rích trên mái tôn nghe thật thích. Bất giác, tự do thấy rằng hơi thở mình cũng nhẹ hơn so với những ngày qua. Nhẹ như hơi thở của chú Cát Tường khi thầm đọc kệ nghe chuông: “Lắng lòng nghe, lắng lòng nghe, tiếng chuông huyền diệu đưa về nhất tâm.” Không gò bó mình như những ngày trước cho cái lưng thật thẳng, cho cái cổ không còn cong, tự do để cho thân mình thật như nó muốn, chỉ yên, theo dõi hơn thở và nhận diện rừng ý thức đang biểu hiện trong mình. Ngồi yên dưới mưa.
Về đến nhà sau khi đã lên xong các trang xã hội, tự do lại ghé qua trang làng. Bài hôm nay tự do đọc là “Trái tim tôi bất ngờ được mở ra”. Người tây phương có lẽ người ta có nhiều đau khổ, nhiều stress, nhiều rối rắm nên người ta nắm bắt được pháp môn rất nhanh và cũng hết sức trân quý nó. Nên tự do thầm nghĩ phải chăng người tây phương là người hạnh phúc nhất. Người ta xem pháp môn như chiếc phao trong cuộc đời họ, mà đã là chiếc phao cứu mạng thì người ta chẳng bao giờ dại gì mà bỏ nó ra. Đọc bài viết, tự do cũng cảm thấy được tác giả đã hạnh phúc như thế nào khi trở về được với mình. Và tự nhiên tự do cũng trở về với chính mình. Đọc rồi nhìn hình của thầy, thầy vẫn thế, vẫn là dáng ngồi yên trong tư thế hoa sen, mắt nhắm lại và đang theo dõi hơi thở. Nhìn thầy thôi mà lòng tự do cũng được lắng yên nhiều lắm. Thầy là Bụt, là tiếng chuông chánh niệm, là cha, là thầy, là cái gì bình an, dễ thương và gần gũi trong của tự do.
Posted Image
Tự do còn nhớ lần đầu gặp thầy vào năm 2007 tại chùa Quan Thế Âm, Ngũ Hành Sơn. Sáng hôm đó là ngày vía mẹ, tự do theo người quen đi chùa vào buổi sáng sớm. Vậy đó mà khi tới nơi đã thấy nơi đó thật đông đúc rồi. Và thầy đến cùng với cả tăng thân. Lúc đó, tự do ở xa lắm, để được nhìn thầy thì phải leo lên cái hàng rào và nắm yên ở tư thế đó để mà được thấy thầy. Khi ấy tự do chỉ muốn nhìn cho được vị thầy mà ba của mình hay kể, hay nghe pháp thoại, một vị thầy mà nghe nói nổi tiếng khắp cả thế giới trông như thế nào. Và tự do chẳng thấy có gì đi lên trong mình cả, nhìn để nhìn, chẳng có gì hết. Sau này, khi được có nhân duyên thực tập theo pháp môn thầy hướng dẫn, tự do mới bắt đầu cảm thấy có sự gắn kết vô hình nào đó giữa mình với thầy.
Rồi chuyến đi thái để tham dự khóa tu của thầy đã đến. Tự do lại được nhìn thầy lần thứ hai. Và cái cảm giác này rất khác. Nhìn các cô bác cứ tranh nhau đi gần thầy, cứ chen nhau để được chụp hình với thầy trong mỗi lần đi thiền hành, tự do thấy thương quá, mà cũng thấy mình hạnh phúc nữa. Các cô bác ấy đâu có được đi thiền hành bởi vì các cô bác ấy đang bị cái ý nghĩ được chụp ảnh với thầy chi phối. Nhìn cái cảnh chen lấn, đẩy các thầy cô làm thị giả cho sư ông ra để được chụp một tấm ảnh thôi, tự do đã mỉm cười. Mình ngồi ở đây, xa hơn mọi người, cảm nhận những giọt sương đang còn đọng trên cỏ, tiếng động của không khí trong buổi sáng mai, lắng nghe hơi thở của mình, và cảm nhận được sự có mặt của thầy ở đây. Không chen lấn, không chụp ảnh, không tới gần, nhìn thầy từ thật xa nhưng sao tự do lại thấy mình gần với thầy quá. "Con là con của thầy, mặc dầu con tu còn nhiều vụng về nên con còn cần phải tu nhiều thật là nhiều nữa nhưng con vẫn luôn cố gắng tiếp nối thầy. Cái gì không hay con sẽ từ từ sửa, cái gì tốt rồi con sẽ tưới cho nó thật lớn lên. Và điều quan trọng là con luôn để ý thực tập trở về với chính mình mỗi khi con có ý thức về sự quên lãng. Và thầy ơi điều tối hôm nay con muốn nói với thầy là “thầy có ở trong con”. Có lẽ vì thế mà con không cần phải chen nhau để được thấy thầy, chụp ảnh với thầy. Con chỉ cần ngồi yên lại và thở là con đã thấy được thầy rồi thầy ạ"
Edited by maytudo, Jul 10 2013, 09:42 AM.
we are the clound of one sky
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maythuong
Member Avatar
Administrator
Hay lắm maytudo, gđ mây cũng có trong mây thương. Ace thực tập vui không? Mọi người có mặt cho nhau nhé
Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
mayanlac
No Avatar
Tâm Nguyệt Anh
Thấy Thầy rồi thì nhớ nuôi dưỡng cái thấy cho nó lớn lên nhé MTD
Cư trần lạc đạo hãy tùy duyên:)
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors