Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Có một Mây thương như thế trong tim tôi
Topic Started: Apr 15 2013, 07:45 AM (1,625 Views)
Mayanhtrang
No Avatar

Bài này tôi viết cho chính tôi, tự nhủ với tôi, cũng như với nhưng ai yêu quý Mây thương và Gia đình Mây Thong Dong.

Cái duyên chính thức đưa tôi vào Mây Thong Dong có lẽ đến từ Khoá Tu Năm 2011, khi chương trình bói kiều được diễn ra tại Từ Hiếu, khi câu hỏi được vang lên: “Con nhớ lúc mới thành lập Gia đình MTD, chỉ một số anh chị em thôi nhưng rất là vui, nhiều tiếng cười, làm thế nào để con có thể xây dựng được gia đình ngày một lớn và vẫn giữ được nhiều niềm vui như thế?” Khoảnh khắc đó đã thay đổi cuộc đời tôi, tôi nhìn lên và nhìn kĩ, là em ấy đó, một bóng dáng nhỏ bé, ốm ốm, thanh thanh, mới chỉ 23 tuổi với một ước mong thật là cao cả, từ bi và không toan tính. Còn tôi, lớn hơn, đầy đủ hơn nhưng lại chỉ muốn đi loanh quanh trong Gia đình Mây Thong Dong, đến khi không có việc gì làm, bận thì thôi, tôi chỉ đơn giản nhận lấy sự đóng góp và tình thương của mọi người mà không suy nghĩ. Từ giây phút ấy, tôi tự nhủ với lòng tôi sẽ giúp em ấy. Không biết đây có phải là lời nguyện đầu tiên của tôi không?

Và thế là tôi bước chân vào Mây Thong Dong, tôi siêng đi thực tập hơn, chia sẻ bớt công việc cùng em ấy, theo chân em ấy trên mọi nẻo đường, lên trên cả đất Thái. Ngày đó, khi biết em ấy không theo chúng tôi về cùng để đi rong ruổi Băng cốc, mà quyết định ở lại tu viện chơi thêm một thời gian, tôi giận và bất ngờ lắm. Tôi những muốn em ấy có cơ hội xem qua các địa danh nổi tiếng và những khu vui chơi ở nước ngoài như thế nào trước khi đưa ra quyết định lớn cho riêng mình, vậy mà em ấy không đi. Tôi cũng giận lắm việc em ấy đột ngột bỏ rơi tôi trên đất nước hoàn toàn xa lạ cùng với những anh chị em khác, tôi sẽ làm gì đây? Tôi có kế hoạch gì đâu, chúng tôi sẽ ở đâu, chúng tôi sẽ đi đâu? Mỗi bước chân trên đường về đều in hình bóng của em ấy, mỗi dấu chân tôi trên đất Thái đều in chữ giận em ấy. :d Tôi giận cả trong khi tôi vui, tôi giận nhất khi tôi mệt nhoài nhất. Tôi đã định cho em ấy đi Safari World, khu bảo tồn thiên nhiên để em ấy có thể xem thiên nhiên kì thú xung quanh, để tận mắt nhìn thấy chim trời, cá biển, thấy thế giới quan sinh động, để em ấy có thể một phút nào đó quay lại tuổi thơ hồn nhiên, vô tư của mình. Nên có gì đẹp tôi đều quay lại để sau này có thể cho em ấy xem, nhưng sau đó tôi nhận ra, những cái này có quan trọng với em ấy đâu, em ấy có những mối quan tâm khác, những sở thích khác. s22

Posted Image

Và giờ đây, tôi lại có một cơ hội nữa qua Thái, và giờ đây Mây Thương lại làm một quyết định lớn làm tất cả các anh chị em chúng tôi đều rúng động. Chúng tôi vẫn chưa chuẩn bị tinh thần cho một thay đổi lớn như vậy. Càng gần tới ngày lên đường, tâm trạng tôi càng xáo động dữ dội, những háo hức ban đầu của những ngày đặt vé đã không còn nữa, chỉ còn lại một tôi với nhiều cảm xúc đan xen nhau và một cái biết là tất cả mọi thứ đã được lên dây cót, chỉ cần bước đi thôi.

Tôi ra sân bay một mình, tất cả các anh chị em đã đi từ chuyến bay trước, tuy không có mặt ở chuyến bay trước nhưng tôi được kể rằng sự chia tay diễn ra rất xúc động: có tiếng cười, có tiếng nấc, có lời chúc, có những cái vẫy tay và cả những cái ôm siết chặt... Thế đấy, sự chia ly bao giờ cũng khó khăn.

Chúng tôi đặt chân lên đất Thái là cũng 12 giờ đêm rồi, lên xe và về tu viện lúc đó trời đã rất khuya, những con đường tối om và vắng vẻ, chỉ có bầu trời là luôn vậy, cao và đầy các vì sao. Ai cũng đã thấm mệt, không khí tu viện mặc dù đã khuya nhưng vẫn còn sôi động lắm, các Sư thầy, Sư cộ vẫn còn đợi để hỏi thăm các cư sĩ, giúp mọi người kéo hành lý về thiền đường, rồi ai nấy làm vệ sinh và đi ngủ.

Tôi thức dậy vào sáng hôm sau trong tiếng xôn xao: "S.Ô đi thiền hành kìa, mình xuống nhanh đi thiền hành cùng S.Ô", những bước chân hớn hở, mừng vui vì sắp được thiền hành cùng vị Thầy mà mình yêu quý. Tôi cũng lục tục dậy, đánh răng rửa mặt và mang một cái đôn ra một góc ngồi thiền, tôi mở mắt nhìn quanh, khung cảnh ở đây còn hoang sơ quá, không khí trong lành quá, lòng tôi cũng được bình lặng, giây phút bình an đây rồi, tôi mang sổ ra viết vài dòng cho Mây Thương. Tôi viết xong cũng vừa lúc mọi người về, ai cũng hân hoan, tranh thủ kể về những bước chân hạnh phúc của mình, tôi mỉm cười.

Buổi chiều, chúng tôi bắt đầu được chở về các khu resort để bắt đầu cho khóa tu vào ngày hôm sau, trên đường đi tôi cứ luôn miệng: "Sao SC không cho tụi con ở chung 1 resort, sao lại tách tụi con ra làm hai, cho tụi con ở chung 1 resort đi, con sẽ nhớ mấy em lắm nếu không được ở chung" SC phải kêu là lịch trình dày lắm và mình sinh hoạt chung với nhau luôn, chỉ tối mới về đây ngủ thôi, và không có chịu đổi cho tôi. Và đúng là lịch trình dày thật, chúng tôi chẳng có mấy thời gian gặp nhau, chỉ tranh thủ gặp nhau được 1 lúc vào giờ ăn trưa và ăn tối, rồi sau đó ai cũng đi theo thời khóa và gia đình pháp đàm của mình. Nên ai cũng trân quý giờ phút đó lắm, và luôn luôn cố gắng ngồi chơi với nhau càng nhiều càng tốt. Đến nỗi những người ngoài chúng tôi phải thốt lên: Mây lúc nào cũng đi thành một cụm. Đúng rồi, có ai biết được rằng sau khóa tu này, chúng tôi sẽ ra về mà không có MT nên chúng tôi những muốn bên em ấy càng lâu càng quý.

Những ngày khóa Tu cũng thật là bình an, chúng tôi chỉ biết đi theo thời khóa, vui chơi với nhau, buổi tối về còn được tắm hồ bơi nữa, chẳng lo nghĩ gì, chỉ hơi bận tâm 1 chút về sức khỏe của các anh chị em. Sức khỏe của MT không tốt nhất, còn những người còn lại hầu như ai cũng bị đau không ít thì nhiều. Tôi thương Mây hiểu lắm, Mây hiểu "người lớn" lắm, lo cho sức khỏe mọi người ghê luôn. Khi thấy các anh chị em ai cũng bịnh, Mây hiểu tự động kêu tôi mua chanh và pha nước chanh cho mọi người uống, và luôn tự hào mình là người khỏe nhất. >.<

Thấm thoắt khóa tu cũng qua nhanh, chúng tôi lại được trở về tu viện, thơi gian ở lại tu viện có nhiều lắm đâu, nhưng là thời gian nuôi dưỡng tôi và các anh chị em nhiều nhất. Thời gian này, chúng tôi lại được trở về là những đám mây nhỏ, túm tụm bên nhau, lao động bên nhau, và cười đùa bên nhau. Tôi nhớ lắm những buổi khất thực, chúng tôi đem cơm ra ngoài gốc me, ăn, rồi ngủ ngay tại gốc me, rồi hái me ăn, rồi đợi Thầy PC, SC ST ra dẫn lên núi chơi. Những giây phút này sao bình an và ấm áp quá đỗi. Có một bữa dễ dầu gì mà thầy PL rủ chúng tôi đi qua hang động nào đó chơi cùng với đại chúng, chúng tôi mừng vui lắm vì từ lúc qua đây chẳng được đi đây, xôn xao với nhau là sáng mai được đi như vậy đó, nhưng cuối cùng MT bị chảy máu cam, tất cả chúng tôi quyết định ở nhà chơi với MT, vậy mà ai cũng vui, và chẳng có ai tiếc là đã không được đi cùng mấy Thầy trong chuyến đi đó. Chiều mấy Thầy đi về mới hỏi chúng tôi sao không đi, sau khi được nghe trả lời, mấy thầy kêu vậy thì cũng nên ở nhà. Hihihi chắc mấy thầy cũng thấy lạ, nhưng mấy Thầy ơi, tụi con thương MT lắm, chỉ cần ở bên nhau là tụi con thấy vui rồi :)

Buổi chiều cuối cùng dưới gốc me cũng thật hạnh phúc, sau buổi chiều này, chúng tôi phải lên xe trở về Việt Nam, chỉ còn lại Mây lam và Mây Thương ở lại. Chúng tôi ai cũng dặn dò Mây lam thật kĩ, phải giải quyết như thế nào trong tình huống xấu nhất. Tội nghiệp Mây lam, phải nhớ thật nhiều thông tin :) Buổi chiều đó thật yên ả, ăn xong, ai cũng nằm tụm dưới gốc cây, nói chuyện với nhau, dặn dò nhau. Mây thương dặn dò Mây Tĩnh Lặng nhiều, không biết MTL còn nhớ gì không? Còn con vẫn nhớ mãi giây phút đó, giây phút như lắng đọng, con chỉ muốn giây phút đó còn mãi, Mây tuyết cứ hối con đi rửa chén, nhưng con cứ kì kèo ở lại, con nói với MT là "con thích quá, chỉ muốn nằm đây mãi thôi" và MT bảo là "vậy thì mình nằm đây tới tối luôn chị" và gần tới giờ Thiền trà chúng tôi mới kéo nhau đi rửa chén. hihiiii s#

Posted Image

Sáng sớm hôm sau, MT đánh thức tôi dậy để lên đường. Trời vẫn còn tối lắm, vậy mà sau khi ngồi đợi một hồi, lại thấy một bóng đen đi ra. Bóng đen này trước đó nói với chúng tôi là sẽ không ra tiễn chúng tôi về. Vậy đó, Bóng đen còn mang cho tôi và Mây tuyết một ít đồ ăn đi đường, một ít trà nóng, vừa uống trà, vừa ngắm trăng, vừa đợi taxi. Trăng tròn vành vạnh, sáng tỏ cả một bầu trời, 4 cái bóng lặng lẽ uống trà với nhau, rồi chia tay nhau.

Mây thương ở lại với bầu trời của MT. Tôi và các anh chi em khác ra về với cuộc sống thường nhật của mỉnh. Lời nguyện của tôi vẫn còn đó và tôi cũng sẽ giữ ở đó. Tôi sẽ chờ một dịp nào khác để viết thêm một lời nguyện khác cho riêng mình. Cám ơn Mây thương đã cho tôi biết thế nào là thương yêu đích thực. >.<
Edited by Mayanhtrang, Sep 10 2013, 03:30 PM.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maythuong
Member Avatar
Administrator
@
Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maytue
No Avatar

:) (..)
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
may vi tha
No Avatar

nhớ hát tặng e bài Tìm Nhau trước khi qua Thái a nghe ^^
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mayanhtrang
No Avatar

Hôm nay, kỉ niệm lại ùa về, và con muốn viết tiếp .... :D
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors