| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Sống đơn giản | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Mar 31 2013, 03:44 PM (1,141 Views) | |
|
|
Mar 31 2013, 03:44 PM Post #1 |
![]()
Administrator
|
Hồi còn nhỏ, con có một cái tính kỳ lạ, nghĩ lại cũng thấy vui. Lúc đó, mỗi lần con đến nhà dì chơi, dì con hay cho tiền. Dì cho 2000 ngàn nhưng con nói nhiều quá, cho con 500 đồng thôi, tại con thấy tiền nhiều thì sợ, tiền ít thì nó khỏe, đỡ phải lo nghĩ. Rồi cứ Tết đến, được cô chú lì xì nhiều tiền, con thích đi mua những thứ mà lâu nay mình thích mà không mua được. Có lần, con chuẩn bị đi mua cái súng đồ chơi, trên đường vừa đi vừa suy nghĩ:”Có cần thiết phải mua cái này không? Mua cái này rồi cuối cùng mình được cái gì?”. Nghĩ như vậy, khi đến nơi, con quyết định không mua nữa. Đó là 2 câu chuyện mà con nhớ đến bây giờ. Trong cuộc sống hằng ngày, có nhiều thứ con cũng thích nhưng nghĩ lại nó không cần thiết cho mình, không có nó cũng không sao, nên con nghĩ không cần phải mua chúng. Ví dụ như việc mua sắm áo quần giày dép. Lúc trước, mỗi lần tết đến, con rất thích mua áo quần mới để mặc đi chơi với bạn bè, bây giờ, con thấy áo quần sạch sẽ, không đến nổi quá cũ là được rồi, không cần thiết là mặc đồ mới. Con nói với mẹ :”Tết này đừng sắm đồ cho con nữa, có tiền thì cho con xài cũng được”, hihi, thế mà mẹ không chịu và dắt con đi sắm áo quần. Khổ thiệt! Cuộc sống đơn giản thì mình ít phải lo lắng nhiều. Mỗi lần con mua một cái gì nó hơi đắt một chút thì con lại nghĩ làm thế nào để chúng khỏi bị mất, bị hư. Một đôi dép đẹp để ở chùa vào tụng kinh cũng phải xem chừng. Một chiếc xe đạp xịn để trước nhà, mặc dù có khóa cẩn thận cũng phải để ý. Một chiếc điện thoại xịn phải giữ cẩn thận đừng để bị rớt xuống đất. Một cái áo mưa đắt tiền phải nhớ đem về mỗi khi đi học... Có nhiều cái tự nhiên không đáng lo, mình lại lo lắng. Nghĩ như vậy, con thích cuộc sống đơn giản, sử dụng những đồ vật dụng như thế nào để nó không khiến mình phải bận tâm. ![]() Nhưng cũng có những điều con nghĩ tối thiểu mình phải có, nếu không có nó thì mình khó để phát triễn sự học hỏi và đời sống của mình. Một chiếc đồng hồ để tính thời gian làm bài thi cho tốt, một không gian thoải mái để mình được nghĩ ngơi, một chiếc xe để đi học, một chiếc điện thoại để liên lạc khi cần thiết, một máy tính để cập nhật những kiến thức... Những điều kiện đó sẽ mang lại hiệu quả cho công việc của mình và dĩ nhiên mình thấy rằng nếu không có nó thì không được. Những điều trên nằm trong 4 chữ mà Bụt dạy “Thiểu dục tri túc”. Thiểu dục là ít muốn. Tri túc là biết đủ. Tâm lý không thỏa mãn với những gì mình đang có là lúc mình bắt đầu đi tìm kiếm thêm. Mình nghĩ rằng có cái đó mình mới khỏe, mới hạnh phúc được. Trong nền kinh tế thị trường, người ta thường kích thích sự tiêu thụ bằng cách quảng cáo, tiếp thị, PR... Người ta càng mua sắm nhiều thì càng làm việc nhiều để đáp ứng lại sự mua sắm đó. Cuộc sống trở nên bận rộn hơn đến nổi không có thời gian để ngắm một bông hoa, nhìn bầu trời xanh, nghe tiếng chim hót... Và Bụt nhắc nhở rằng chúng ta nên “Thiểu dục tri túc” để cuộc sống của mình có hạnh phúc hơn và khi mình có bình an thì mình sẽ làm việc một cách hiệu quả. Hiện pháp lạc trú là phương pháp thực tập để thiết lập hạnh phúc trong giây phút hiện tại. Hạnh phúc có mặt khi ta trân quý những gì mình đang có: một đôi mắt còn sáng, một đôi chân còn khỏe, một bông hoa đẹp, một bữa cơm hằng ngày với bao sự lao tác, một tăng thân có sự thực tập yểm trợ cho mình... Khi mình có hạnh phúc rồi, thì tự nhiên mình ít muốn và tự nhiên mình biết đủ. Con xin chia sẻ cùng ace sự thực tập của con về “Thiều dục tri túc”, có thể sự chia sẻ cũng còn phiến diện, xin ace bổ sung cho con. Cám ơn ace đã đọc bài viết. |
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
|
|
Apr 1 2013, 12:07 PM Post #2 |
|
Mây thương hay quá, mình sống biết đủ là hạnh phúc nhất , cũng như con vậy trong nhà mình không có sắm ti vi, không máy nghe nhạc, máy điều hòa ... bạn đông nghiệp đến chơi, thì họ đi tìm những cái đó, họ nói sao những cái cơ bản cũng không có, sống vậy buồn lắm ... nhưng mà con lại thấy vui với không gian sống của mình, sống như vậy con có thêm được thời gian nghĩ ngơi, có thời gian đọc sách, nói chuyện cùng người thương của mình, chứ không đắm mình vào những bộ phim những kênh truyền hình không cần thiết với mình ... chừ con về ở cùng ba mẹ thì phòng con cũng không có thiết bị gì hết ngoài cái máy tính phục vụ công việc và học hỏi pháp môn.
|
![]() |
|
|
|
Apr 1 2013, 12:26 PM Post #3 |
|
Hai chi em ni dễ thương ghê hì ^^. Sáng ni Mây thương xí hụt tưởng mất cái điện thoại. Nhìn cái mặt Mây thương cũng thấy tiếc lắm chớ bộ. Nên cho dù những vật dụng tối thiểu, không có đắt cũng vẫn phải giữ gìn cẩn thận, cũng sợ mất vì mất cũng tiếc lắm, chỉ khác là tiếc ít hay tiếc nhiều thôi Mây thương hì. :) |
![]() |
|
|
|
Apr 1 2013, 12:56 PM Post #4 |
![]()
Administrator
|
Thiểu dục tri túc cũng bao hàm ý nghĩa biết giữ gìn và trân quý những gì mình đang có như chị Mây Ánh Trăng nói. Các ace có thể đóng góp thêm ý kiến hoặc chia sẻ sự thực tập của mình để xây dựng chủ đề nhé. Ít muốn lại, bằng lòng với những gì mình đang có làm cho mình thoải mái nhiều lắm. |
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
|
|
Apr 1 2013, 11:40 PM Post #5 |
|
Bài viết của Mây Thương rất thật. Nhìn cách Mây Thương hành xử hằng ngày cũng đã thấy như vậy rồi, Mây Thương là người may mắn đó vì có được...3 nghiệp thanh tịnh. Cách đây vài năm, khi Mây Chùa Xưa bắt đầu dọn dẹp phòng mình, buông bỏ đồ đạt, áo quần, trang sức, máy móc...để trở thành một bần ni. Mây Chùa Xưa đã thấy mình có nhiều hạnh phúc trong sự buông bỏ rồi. Bây giờ mặc dù vẫn có máy tính để trả lời email, điện thoại để gọi cho gia đình, xe hơi để đi lên xóm thượng, về xóm hạ, qua xóm Trung...nhưng mình thảnh thơi vô cùng vì mình được dùng nó mà không cần phải sở hữu nó. Nó là của đại chúng. Mình chăm sóc nó nhưng không bị ràng buột hay vướng mắc vào nó. Mình tự do. Những giá trị mình theo đuổi bây giờ là cái đẹp trong tinh thần, sự chuyển hóa những điều bất như ý và chế tác hạnh phúc. Mỗi ngày mình thấy mình càng an trú trong hiện tại, càng được thảnh thơi là càng hạnh phúc. Có thời gian để uống một tách trà, nhìn kỹ khuôn mặt của một sư chị, hiểu được sư chị và thương cho những tập khí còn trấn ngự trong sư chị làm sư chị buồn, sư chị khổ. Đó là hạnh phúc lớn lao của mình. Mùa xuân ở Làng đẹp quá, trăm hoa đua nở, mây Chùa Xưa tận hưởng từng cánh hoa, mỉm cười với chúng, chào chúng, vinh hạnh được gặp chúng giữa mùa xuân này và khi một con gió nhẹ qua, đưa cánh lá, cánh hoa rơi xuống mặt cỏ tạo thành thảm hoa rất đẹp. Mình cũng vui với sứ mạng của cánh hoa. Hoa đã làm tốt nhất những gì cần làm cho đẹp cuộc đời này. Và Mây Thương cũng đang làm một bông hoa đẹp trên cành Mây. |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |








3:27 AM Jul 12
