| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Hạnh Phúc mà con đang thấy! | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Mar 12 2013, 11:57 AM (1,170 Views) | |
|
|
Mar 12 2013, 11:57 AM Post #1 |
|
Quay về rồi, quay về rồi! Một thời gian rong chơi tưởng chừng như không thể dừng lại. Cuộc sống làm chúng ta trôi dạt theo những cái chúng ta thấy và chúng ta muốn lấy nó, càng bị cuốn vào thì không thể ra được. Nhưng bây giờ con đã quay về rồi mọi người ạ. Có một nơi để quay về, con thật là may mắn có được một gia đình như thế này, có lẽ một thời gian không thực tập con còn nhiều tập khí không hay và khi con đang viết bài viết này cũng là lúc con chưa thực tập giỏi đến mức nào đâu, mà chỉ là những cảm nhận mà con chỉ muốn chia sẻ với mọi người thôi. Thật giản dị biết bao khi được nhìn thấy mầu áo nâu, màu áo tràng giản dị mà những người thương của con khoát lên mình mà ngày đêm tu học trong một gia đình có tình thương lớn như vậy. Được ngồi chung với mọi người trong im lặng, chỉ cần im lặng thôi (đôi lúc con có cười, mất chánh niệm hihi) cũng đủ để cảm nhận hết sợi dây kết nối tình thương hiện hữu ngay trong giây phút đó, mọi người mỉm cười, nhìn con bằng ánh mắt yêu thương, như con thấy mọi người đang ở trong con và con đang hiện hữu trong mọi người… cái hiện hữu của hạnh phúc của sự an lành của sự che chở đùm bọc khiến cho con cảm thấy an toàn trong vòng tay của mọi người, không còn bị những cám dỗ bên ngoài lôi kéo nữa. Cũng tại giây phút đó, con nhận ra rằng có lẽ kiếp trước mình có duyên với mọi người rồi nên bây giờ mình mới ngồi lại với nhau như vậy được. Không biết khi trước mình gặp mây mẹ, mây thương và mọi người như thế nào nữa nhưng con chắc một điều rằng tình thương là cầu nối để con được tiếp nối đến bây giờ, được sống trong gia đình của Mây mẹ. ![]() Cùng nhìn nhau thôi cũng là đủ, cùng nhau hát thiền ca, cùng nhau niệm Bụt, cùng nhau ngồi thiền… Con như vứt bỏ hết tâm phân biệt trong con, từ những cái hạnh phúc tưởng chừng nhỏ bé như một chút im lặng, một chút mĩm cười, một chút lắng nghe, một chút nhìn nhau thôi cũng đủ để ta cảm nhận được rằng Bụt có trong con ngay tại giây phút đó, tại chính chỗ ta đang ngồi và trên đất mẹ bao la này. Có lẽ Bụt là người bạn tri kỷ trong ta mọi người nhỉ. Như Sư Ông đã nói khi đứng đi ngồi trong chánh niệm thì ta sẽ cảm nhận được gia đình tổ tiên, dân tộc của ta đang sống chung trong hình hài của ta, chất chứa những tình thương mà ông cha ta, tổ tiên ta để lại đang có mặt ngay đây và được chính tình thương đó nuôi dưỡng nâng đỡ chúng ta trong cuộc sống! MỘT CHÚT HẠNH PHÚC ẤY THẬT LÀ LỚN LAO PHI THƯỜNG. “Con trong mọi người Mọi người trong con Tiếp nối hạnh phúc An lạc ngay đây“ Trở lại Từ Hiếu dịp năm mới vừa rồi cùng với mọi người, đây là dịp con nhìn lại bản thân con trong những lúc cùng đại chúng tham gia các thời khóa ở trong một môi trường tu học. Thường ở nhà con hay ngủ nướng tới 8, 9h sáng mới chịu dậy nhưng ở Từ Hiếu thì khác, 3 giờ phải dậy rồi để vệ sinh thân thể và lên thiền đường công phu thiền hành, tụng kinh với đại chúng. Từ đó cũng là lúc con hiểu được rằng bản tính lười nhác trong con đang có trong con mà không hề nhận ra, vốn mang bản tính hối hả trong cuộc sống, trong học tập nhưng ở với gia đình trong tổ đình Từ Hiếu con được sống chậm lại, khi tiếng chuông vang lên là lúc quay về hơi thở không bận tâm đến việc gì cả. Còn nhớ trong lúc đi chơi đến lăng Gia Long với đại chúng, mọi người phải đi một đoạn đường dài mới đến nơi thì đối với con việc đi bộ xa như vậy trong cuộc sống hằng ngày của con là không hề có bởi con quá phụ thuộc vào xe máy, những phương tiện hiện đại, từ đoạn đường đi đến nơi con mới cảm nhận hết được rằng con đang đi trên Đất Mẹ, được cơ hội đất mẹ bao bọc che chở cho đôi bàn chân, con nhận thức được giá trị của đôi bàn chân và đại chúng tiếp thêm năng lượng để con có thể đi một đoạn đường dài như vậy. Đây là một bài thơ do con tự sáng tác, con xin tặng mọi người : “Chân ta trên đất Vững như núi Tu Di Hoa trên tay, cùng chén trà thơm Nơi đó một hương thiền!“ Khi nghe Sư Ông bình thơ Phạm Duy trong buổi pháp thoại khóa tu vừa rồi, con thấy rằng cuộc đời một người nghệ sĩ tài ba rồi cũng phải chịu quy luật sinh tử ra đi, để lại biết bao cống hiến cho đời cho tổ quốc. Phạm Duy là một con người phóng khoáng, tôn cái tôi của mình lên và mong muốn sẽ được xuất thế gian sau khi mất đi, được hạnh phúc trên cõi cao hơn, nếu may thay ông biết đến được đạo Bụt thì tư tưởng của ông về âm nhạc về cuộc sống của mình sẽ có phần khác đi, đối với con, con đã rất may mắn biết đến đạo Bụt và nhìn nhận rằng không cần đi đâu xa cả, ở đây và ở đây, trong giây phút này mới là hạnh phúc thật sự mà con thấy. Nhớ ngày 8/3 vừa rồi, thật sự là con rất vui bởi có dịp các bạn nam trong gđ mây đem đến một chút niềm nho nhỏ cho chị em trong gia đình tuy vẫn còn nhiều chỗ không hoàn hảo, được nhìn thấy mọi người cười tươi vì tiết mục tụi con đóng tự biên tự diễn thì con như vui lây, cùng làm việc với nhau trong tinh thần đoàn kết mới hiểu được rằng sự hòa hợp và nụ cười là rất cần thiết bởi nó là chất liệu để anh chị em ta hiểu nhau hơn và nắm giữ tình thương của anh chị em ta lại. Thêm một bài thơ do con sáng tác nữa, mong mọi người đừng chê : “Nụ cười cho anh cho em Huynh đệ thương lắm cùng mái nhà Ngao du khắp nơi chẳng mõi mệt Cùng nhau chung sức xây tình thương “ . Tới đây rồi con xin dừng lại bởi vì cũng khuya quá rùi, cám ơn mọi người trong gia đình đã dành chút thời gian để đọc hết bài viết của con . ĐÀ NẴNG, 12/3/2013 2H SÁNG |
![]() |
|
|
|
Mar 12 2013, 03:36 PM Post #2 |
![]()
Administrator
|
Hay lắm, nở hoa cho cu Tỉm
|
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
|
|
Mar 13 2013, 11:58 AM Post #3 |
![]()
|
Bài viết hay quá Mây tuệ ơi! Bài viết của Mây em làm cho Mây chị phải nhìn lại sự thực tập của bạn thân nhiều lắm! Mây chị chờ những bài viết tiếp theo của Mây em đó!
|
![]() |
|
|
|
Mar 15 2013, 12:24 PM Post #4 |
|
hay quá , cảm ơn ku Tum nhaaaaaaaaa ^^ |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |









3:27 AM Jul 12
