Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Hạnh phúc mộng và thực
Topic Started: Feb 1 2013, 10:34 PM (1,082 Views)
maydaunui
Member Avatar

Vậy là em đã nới lỏng được cái phút đầu tiên trong những cái phút mà em đã từng sử dụng trong quá khứ. Những mộng mơ của tuổi mới lớn, những lỗi lầm vụng dại, ngốc nghếch, ngông cuồng, bản ngã. Những suy nghĩ non dại hằng ngày, đơn giản, thầm lặng nhưng nó đã tích lũy một hậu quả mà ít khi em nghĩ đến. Lúc nào em cũng nghĩ cuộc sống thật lãng mạn, ngọt ngào, khi nếm được vị đắng của nó là lúc em đã đánh mất tất cả, kể cả niềm tin vào cuộc sống. Thực tế đôi lúc phủ phàng lắm phải không em?

Tôi cũng từng trải qua như em vậy. Những vết sẹo vẫn còn đó, vẫn sống cùng tôi qua năm tháng, theo tôi vào ngõ ngách của cuộc sống nhiều đau khổ. Nếm trải những cay đắng triền miên, đôi lúc cũng ngọt ngào da diết. Có khi trầm lặng đến khiếp sợ và cũng có lúc tôi cuồng loạn, bất chấp tất cả. Tôi cứ như con thoi cuốn đi theo dòng đời. Cuộc sống hối hả với bao lo toan, tính toán để đạt được mục đích mà chưa một giây phút nào dừng lại.

Rồi một ngày nào đó, những tia nắng ban mai đã soi rọi vào tâm hồn tôi một niềm tin. Những nổi đau triền miên đó cùng tôi tu tập, chuyển hóa nổi khổ thành niềm hạnh phúc, qua những việc vụn vặt hằng ngày mà tôi đã làm cho người khác hạnh phúc. Tôi nhận diện được chân thiện mỹ qua những hành động mà tôi đã áp dụng hằng ngày. Tôi lắng nghe từng nhịp tim, từng hơi thở vào ra. Khi tôi bắt chân lên ngồi yên, cô đọng lại tâm tư của mình và hiểu được cơ thể mình đang muốn gì. Cuộc sống quá ư là mầu nhiệm. Tôi mỉm cười với những vết thương đó. Nó giống như người bạn bên tôi và cùng tôi trải nghiệm, đối diện mà không trốn chạy. Những lúc tôi thất niệm, sắp sửa trượt dài theo môi trường điên đảo, chính lúc đó vết thương đã nhắc nhở tôi là nó vẫn hiện hữu ở đây, đừng có làm cho nó đau thêm nữa. Đôi lúc tôi cảm ơn nó, có nó bên tôi giúp cho tôi nhận diện những cảm xúc của mình và tôi trở về áp dụng vào hơi thở vào ra để xử lý những cảm xúc đó thật sâu sắc.
Posted Image
Tôi hay đưa những ảo tưởng vào cuộc sống của mình như một chân lý bất di, bất dịch. Đôi lúc tôi biết đó là điều không có thực nhưng lại bỏ qua, không nghĩ rằng lâu ngày nó kết tập thành thói quen, rồi tôi cảm thấy khó sửa. Đôi lúc tôi khổ nhọc đi tìm một cái gì đó ở bên ngoài, lặn lội từ khu rừng này đến khu rừng khác để tìm kiếm thứ mà tôi cho là hạnh phúc, là an lạc, là tịnh độ và cứ rong ruổi mãi mà không thấy bên trong tôi cũng có những chất liệu để tạo thành những điều tôi mong cầu. Nếu tôi sống cho sâu sắc, tôi sẽ nhận ra điều đó mà không phải khổ đau để tìm cầu. Những thứ đó rất mong manh dễ tan vỡ như những hạt mưa rơi xuống thành những cái bong bóng tan trong nước theo dòng chảy về đâu đó. Khi không nhận được những gì mình mong muốn và lúc đó tâm mình sinh ra chán nản, hụt hẩng, đâm ra hận thù cuộc sống. Thế là tôi ở lại trong thế giới của hận thù, ham muốn, ghét bỏ tất cả những gì đang có bên ta, kể cả những thứ ở trong ta.

Cuộc sống của tôi được xây dựng trên thân và tâm của tôi, tôi không thể nào vay mượn ở đâu đó được. Tốt hay xấu, hạnh phúc hay đau khổ đều do tôi tạo ra thì cũng chính tôi phải nhận lãnh hậu quả đó chứ không thể một ai đó được. Bởi vậy, tôi luôn luôn cố gắng tu tập để nuôi dưỡng những điều tốt đẹp và nhận diện những cái chưa đẹp để làm cho nó hoàn thiện hơn.

Em cũng vậy, em để cho những vụng dại làm em đau, làm em khổ, phải không em? Bây giờ em đã hiểu rồi, phải làm lại từ đầu bằng con số 0, nhưng phải có phương pháp áp dụng hằng ngày chứ không thể trốn chạy quá khứ. Quá khứ đã đi qua nhưng vẫn còn đó. Em phải xem quá khứ như người bạn trong hiện tại, sẽ cùng em ươm mầm cho tương lai em nhé!
Posted Image
Thế giới của chúng ta như một mặt phẳng đứng, nó phản chiếu ngược lại với ta. Ta không chấp nhận điều đó, ta hay mơ mộng hảo huyền, ta cố gắng xây dựng nó thành bức tường kiên cố bởi vì ta cho đó là những điều tốt đẹp và bám giữ lấy. Ta không chấp nhận hủy bỏ bức tường đó vì nghĩ rằng nó sẽ che chắn cho ta. Ta luôn cố chấp, bảo vệ bản ngã của ta, ta trở thành con ốc luôn cuộn mình trong chiếc vỏ nhưng khi ta vừa thò đầu ra, đã bị những côn trùng khác chờ sẵn vồ lấy ta, nuốt chửng ta, ta trở thành chất dinh dưỡng của chúng. Cuộc sống là vậy, ta đang ở trong bóng tối, cố vùng vẫy để thoát ra nhưng ta lại ngụp lặn trôi lăn trong cõi mê mờ. Một tia sáng lóe lên đâu đó nhưng ta lại không muốn rời bỏ những ảo tưởng đó.

Em hãy trở về nhận diện những nỗi khổ niềm đau trong thân tâm em và tiếp xúc với những điều mầu nhiệm quanh em, em sẽ tìm lại được niềm vui trong cuộc sống.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
May hoa hop
No Avatar

''Thế giới của chúng ta như một mặt phẳng đứng, nó phản chiếu ngược lại với ta''.em nghĩ đôi khi cái mặt phẳng đó ko làm đúng nhiệm vụ của mình?mà còn phủ nhận hoàn toàn những gì mà mình đã trang trí cho cái gọi lại ''thế giới của chúng ta''?
bài viết hay quá.nở hoa cho NUÍ CHỊ ĐỒI NÚI
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors