| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Câu chuyện của tôi (My story) | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jan 9 2013, 01:00 AM (1,124 Views) | |
|
|
Jan 9 2013, 01:00 AM Post #1 |
![]()
Administrator
|
Năm tôi học lớp 11, tôi có duyên được tiếp xúc với đạo Phật, hồi trước tôi còn dùng chữ Phật. Đó là một ngày quan trọng của cuộc đời tôi, sau khi chị tôi bày cho tôi học Toán, môn mà tôi đã bị mất căn bản từ hồi lớp 10, tôi xuống phòng chị chơi. Tôi thấy một dãy băng catsette đặt trên bàn và hỏi chị tôi đây là băng gì mà sao thấy tựa đề hay hay vậy, cho tôi mượn được không? Chị nói: “Nếu nghe được thì tốt quá!”. Tôi mượn nghe hết cả dãy băng và tôi thấm dần từ đó. Ban đầu là thích, sau là mê, tiếp nữa là ghiền luôn. Tôi thích nằm nghe băng giảng gắng tai phone và đôi lúc cười một mình. Vì thế mà ba tôi hỏi:”Mi có bị tâm thần không?”. Tôi theo chị tôi đi chùa. Tôi được tiếp xúc với các quý Thầy mà chị tôi quen biết. Chị còn dẫn tôi lên lễ Phật và tụng kinh. Tiếng chuông, tiếng khánh, tiếng mõ và tiếng tụng kinh hòa vào làm một, âm thanh lúc trầm lúc bổng làm cho tôi có cảm giác an vui lạ thường. Rằm tháng 7, chị dắt tôi đi chùa quê, đi xe máy. Về chùa quê, mọi thứ điều giản dị, chị và một vài người bạn cùng với tôi đi dạo trên con đường làng. Chúng tôi hái những bông hoa, cành lá ven đường để tối có văn nghệ thì đem tặng cho các ca sĩ. Nói là ca sĩ cho oai chứ toàn là Phật tử ở chùa thôi. Chị gọi tôi lên cùng hát. Hai chị em hát bài “Mẹ yêu”, bài này lúc chiều hai chị em có tập sơ qua. Lúc đó tôi run lắm, tôi còn nhớ là mình vừa đứng hát vừa nhịp chân rất là to. Chị tôi thì luôn bình tĩnh và bản lĩnh, chị là người mà tôi đã học hỏi rất nhiều, từ chuyện học hành cho đến cách sống của chị. Chị là tấm gương cho tôi để rồi sau này tôi hết sợ môn Toán nữa. Thật là lạ, tự nhiên tôi mê môn Toán hơn những môn khác. ![]() Tôi đi chùa và cũng gặp được vài người bạn Phật tử dễ thương. Mấy anh em lúc đó chơi với nhau vui lắm. Tôi và Hoàng hay tâm sự với nhau về việc đi chùa và những chuyện trong đời sống. Nhà Hoàng thì nghèo, Hoàng sống rất giản dị và tình cảm. Trong nhóm còn có thêm anh Ngọc bán vé số, cu Boy hơi quậy quậy, bé Vy hay chọc tôi đỏ mặt và có cả bé Bảo (mây thảnh thơi) nhà mình nữa. Chúng tôi đi tụng kinh với nhau, xong rồi hay ngồi “tám” chuyện và chọc nhau cười. Chuyện đi chùa của tôi là vậy, nhưng nếu mọi việc diễn ra êm đẹp như vậy thì chắc tôi không có mặt ở gđ mây như bây giờ. Haizza, kể ra thì dài dòng, chắc khi nào tôi lại kể tiếp những trắc trở của tôi. Nói tóm lại là tôi gặp những chuyện làm cho tôi mất hết niềm tin của mình. Có lẽ trách nhiệm là về phía tôi nhiều hơn. Tôi mất phương hướng, hoang mang không biết mình đi về đâu và tôi rơi vào căn bệnh trầm cảm. Trí nhớ tự nhiên bị suy giảm, tôi không học hành gì được. Căn bệnh này đã hành hạ thân và tâm tôi một cách khổ sở làm cho ba mẹ tôi phải chạy ngược chạy xuôi tìm đủ cách chữa trị. Bệnh của tôi chắc là uống thuốc không bao giờ lành nếu tôi không gặp được gia đình mây, gặp được pháp môn để thực tập. Lúc đó, tôi đành đem niềm tin đã bị tổn thương ra đánh cược một lần nữa. Tôi thử đặt hết niềm tin vào sự thực tập. Một là được tất cả, hai là mất tất cả. Tôi liều vậy đó. Lúc đó tôi đang bị bệnh, nếu tôi thất bại trong sự thực tập thì tình trạng của tôi có thể rất là bi thảm như một người vừa bị mũi tên thứ 2, thứ 3 đâm vào vết thương cũ. Thật ra lúc đó tôi không có hy vọng là phục hồi được tình trạng ban đầu, tôi cứ thực tập thôi. 1 tháng, 2 tháng trôi qua, trong tôi có một vài tia hy vọng, ánh sáng cuối đường hầm cũng bắt đầu le lói, tuy nhiên có lúc nó tắt mà có lúc nó sáng, có nghĩa là vẻ mặt tôi có lúc thì vui, có lúc thì buồn, nhưng tình hình có vẻ khả quan. Tôi đã bắt đầu trị liệu vết thương của tâm hồn tôi bằng những hơi thở ý thức. Mỗi buổi sáng, tôi thức dậy sớm, đi bộ qua nhà người chị trong gd mây. Lúc này, vọng tưởng trong tôi rất nhiều, tôi không thể làm chủ nó được nữa nhưng tôi có thể hướng ý thức của tôi vào sự thực tập. Trong khi ngồi yên, tôi chỉ để ý bụng của tôi đang phồng lên hay xẹp xuống. Sau đó, tôi được thực tập thiền lạy và thiền hành trong một diện tích không quá rộng. Lúc ban đầu, thiền hành là sự thực tập dễ dàng nhất với tôi, mang lại cho tôi nhiều an lạc. Đặt từng bước chân trên nền nhà mát lạnh, tôi để ý sự tiếp xúc giữa bàn chân và nền nhà, những bước chân chạm thật nhẹ, mỗi khi có suy nghĩ khởi lên, những bước chân đó kéo tôi trở về với hiện tại và nó thầm nói với tôi rằng “Bạn là người đang bước đi, đang có mặt trong một buổi sáng đẹp trời. Bạn không phải là những suy nghĩ trong đầu!”. Dần dần, tôi đã thoát ra những ám ảnh của quá khứ và những lo lắng về tương lai, pháp môn thực tập đã kéo tôi về với hiện tại, nhận diện và tiếp xúc với những gì đang có mặt trong hiện tại. Tôi cảm thấy rất an toàn khi trở về với hiện tại. Trước đây, tôi thực tập ngồi yên rất khó khăn, tôi định nghĩa việc ngồi thiền là một việc làm rất cao siêu, chịu đựng và gian khổ. Tôi đã tập ngồi rất nhiều mà chưa mang lại kết quả gì cho bản thân. Tôi đã từng thực tập ngồi thiền như một cực hình, sau buổi ngồi thiền, tâm hồn tôi như một bãi chiến trường, tôi mệt mõi và tự hỏi:”Liệu mình có đi đúng con đường của Bụt?”. Bây giờ, tôi cảm thấy sự thực tập như một điều gì đó rất đơn giản, gần gũi và thoải mái. Ngồi thiền như là ngồi chơi, đi thiền như là đi chơi. Trong 2, 3 tháng đầu thực tập, tôi đã bỏ được những loại thuốc trầm cảm mà bác sĩ căn dặn phải điều trị đúng 6 tháng. Tôi lấy sự thực tập như một liều thuốc điều trị. Sự chuyển hóa từ từ đến với tôi, như ông mặt trời bắt đầu vươn mình nhô lên từ phía chân trời, mọi vật dần dần hiện ra rõ rệt trong buổi bình minh ban mai, tôi đã thoát ra “căn hầm tối” một cách mầu nhiệm như vừa thoát khỏi bàn tay của quỹ dữ. Ôi, thật như một giấc mơ! Tôi như được sinh ra một lần nữa, tôi biết mình còn phải thực tập rất nhiều nữa nếu không tôi lại đánh mất chính tôi. ![]() Hôm nay, tôi ngồi đây và hồi tưởng lại, chính những khó khăn đó đã nuôi dưỡng tôi rất nhiều. Tôi không còn trách những người đã làm tôi khổ bởi vì trong tôi đã mang theo những người đó bên mình. Tôi vẫn giữ được sự tôn trọng đối với những người đó và tôi vẫn giữ được niềm tin trong tôi. Tất cả chúng tôi đều cùng đi trên một con đường. Xin mượn bài "Niềm tin" của mây lam để gởi sự biết ơn của tôi đến với mọi người, trong đó có ba mẹ, có Thầy tổ, có những người chị đã nâng đỡ tôi và cả cỏ cây đất đá: Nếu mưa rồi sẽ phải nắng lên thôi Sao lại ước đêm đen là mãi mãi? Em hãy giữ lấy ước muốn kiên cường Giữa đêm đông biết đi tìm nắng ấm Giữa cuộc sống bốn bề đầy chộn rộn Em vẫn tìm ra lẽ sống cho mình Một ngày kia khi nỗi buồn mất đi Hãy vui mừng đón bình minh mới! Để đôi chân vững bước không mỏi mệt Để tiếng trống ngực căn tràn nhựa sống Để bồ đề tâm vươn chồi mơn mởn Thế đấy! Đời lắm hân hoan em ơi! Hãy cười lên em... |
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
|
|
Jan 9 2013, 10:40 AM Post #2 |
|
Hồi kí ĐTQ :)
Edited by Mayanhtrang, Jan 9 2013, 07:13 PM.
|
![]() |
|
|
|
Jan 9 2013, 11:37 AM Post #3 |
|
sự thật đã được công bố?thấy cái hình mà bất ngờ quá.đa tạ su huynh.hihihi
|
![]() |
|
|
|
Jan 13 2013, 08:59 PM Post #4 |
Tâm Nguyệt Anh
|
Hình lạ ghê |
| Cư trần lạc đạo hãy tùy duyên:) | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |









3:27 AM Jul 12
