| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Linh miu trong chùa tổ 2 | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Jan 7 2013, 11:24 PM (1,194 Views) | |
|
|
Jan 7 2013, 11:24 PM Post #1 |
|
Từ hôm đi ra chùa tổ về đến nay, con muốn chia sẻ với các ace trong gia đình mình 1 xíu mà không biết mở bài thế nào? May mà có chi mây ánh trăng mở đường trước. hihi. Nên con xin sáng tác thêm 1 đoạn của bài viết "Linh miu trong chùa tổ" mà lần trước con chia sẻ với cả nhà. Có chổ nào lũng cũng thì cac ace góp ý cho con. LINH MIU TRONG CHÙA TỔ 2 Mặc dù đươc Bụt từ bi gia hộ cho chú mèo hóa kiếp làm 1 cô gái để chú có cơ hội cảm nhận được hạnh phúc đích thực nhưng cuộc sống quá bình yên làm nàng cảm thấy tẻ nhạt và thấy hạnh phúc trong hiện tại không còn tuyệt vời như phút ban đầu nữa. Nàng bắt đầu xa rời Tăng thân, rời bỏ sự bảo bọc che chở của mọi người, nàng như muốn làm 1 cái gì đó thật lớn lao, vĩ đại. Rồi áp lực, sự bế tắc của cuộc sống cơm áo gạo tiền đã ngày càng tạo khoảng cách giữ 2 mẹ con này. Và sau 1 lần hết ca làm việc, mẹ nàng lê thê những bước chân mệt mỏi trong màng đêm u tối, với chiếc áo người công nhân quét rác đã bạc màu nhưng vẻ mặt bà lạ rất thảnh thơi vì bà biết có đứa con gái mà bà hết lòng thương yêu đang chờ bà ở nhà. Vậy mà về tới nhà bà vẫn không thấy con mình đâu cả. 1 giờ, 2 giờ đồng hồ vẫn không thấy nàng đâu, ngoài trời thì đang mưa gió đùm đùm, bà thấp thỏm lo sợ, trong lúc bà chuẩn bị mặc chiếc áo mưa đã rách mà bà đã nhặt được của 1 người đi đường nào đó, thì nàng về với vẻ mặt bình thản đến vô cảm, bà mẹ nghĩ con mình đã thực thay đổi, rồi bà nở nụ cười như muốn cảm ơn, cảm ơn vì sự vô thường chưa đến với con bà. ![]() Sáng hôm sau bà đang nằm ngủ trong giường thì vô tình nghe con mình nói chuyện điện thoại với bạn. Mặc dù nghe không rõ đầu đuôi cuộc đối thoại nhưng bà cũng đã hiểu phần nào suy nghĩ và tâm tư của con bà. Nàng mặc cảm vì công việc của bà, rồi bà nằm khóc thầm 1 mình, khóc sự bạc bẽo của số phận, rồi bà tự trấn an mình bằng suy nghĩ “Con mình còn nhỏ chưa biết suy nghĩ, mình thương con thì thương luôn cả nhưng vụng về và lầm lỗi của con”. Bình thường đi làm thì bà vẫn luôn hãnh diện vì công việc làm sạch phố phường của mình nhưng hôm nay bà lại ra đường với sự khúm núm vì sợ gặp con mình, rồi bà sợ nàng phải khó xử và xấu hổ với bạn bè. Nhưng không ngờ bà lại gặp con mình đi học về ngay trên tuyến đường mà bà làm việc. Nàng giả vờ như không nhận ra bà, nhưng lúc đó con nhỏ bạn thân của nàng nói với nàng “Có phải mẹ bà đó không?”. Nàng gượng cười trả lời “Không phải!” vừa lúc nàng đi ngang qua bà. 2 từ phủ nhận “không phải” như xé nát tâm cang của bà, người mẹ hiền lành và giọt nước mắt cũng lặng lẽ lăn trên má bà. Sau ca làm hôm đó vừa lúc bà về nhà trong vẻ mặt thẩn thờ, đêm đó bà chỉ biết khóc. Sáng hôm sau bà thấy trên bàn có 1 lá thư: Mẹ à! con thấy con đã đủ khôn lớn để ra đời tự lập . con cám ơn mẹ vì đã che chở con, con xin lỗi vì con không chịu được cảnh sống nghèo khó này và đặt biệt là câu hỏi “Mẹ mày làm nghề gi?” của lũ bạn con. Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Vậy là nàng từ bỏ làng quê yên bình lên thành phố. Nàng trải qua rất nhiều nghề cực khổ, bây giờ nàng thật sự phần nào thấm thía lẽ đời và bây giờ nàng mới phần nào hiểu được nổi cực nhọc của mẹ. Cơ duyên 1 lần nữa đã tới với nàng, nàng được tin là ở chùa Tổ có tổ chức khóa tu nên nàng đã đăng kí tham dự với lí do là 1 phần nàng nhìn lại mình và 1 phần nàng tìm lại chính mình như ngày xưa, ngày mà Bụt ban cho nàng làm người. Đặt chân về lại đất tổ nàng cảm thấy thật sự buông bỏ tât cả mọi thứ. Vô tình, nàng gặp lại chú chuột nhỏ năm xưa. Bây giờ nàng là người rồi nên nàng không bắt chuột nữa nhưng trong tiềm thức nàng vẫn còn muốn làm nó sợ (điều này chứng tỏ nàng nàng ít thực tập chưa đủ trí tuệ để làm 1 người tốt) vì cũng có chút "Phật tính" nên chuột nhận ra người quen và chuột nói "Ngày nào mẹ nàng cũng lên đây thắp hương cầu xin cho nàng được bình yên hết đó", nói xong chuột liền bỏ chạy. Chỉ trong vài sát na bao nhiêu suy nghĩ vụng dại và kí ức ngày xưa lại ùa về với nàng. Hồi đó nàng nghĩ mình thật bất hạnh khi quá sớm để phải chịu cảnh mồ côi cha, sự xấu hổ về 1 người luôn làm sạch nhà sạch đường phố như mẹ, rồi bao nhiêu kỉ niệm đẹp giữa 2 mẹ con. Sự hối hận dâng lên tới đỉnh điểm trong lòng nàng và nàng chạy liền về nhà để nói câu "Mẹ ơi! Con sai rồi" nhưng không may sao vô thường đã đến với, nàng gặp tai nạn ngay trước ngôi nhà nghèo nàn vật chất nhưng rất giàu có về tình cảm và chắc chắn ngôi nhà luôn chào đón nàng trở về. Trong lúc đó linh cảm của người mẹ mách bảo của nàng rằng đã có chuyện không hay xảy ra với nàng, bà nhanh chóng chạy ra thì gặp con bà đang hấp hối. Bà ôm con vào lòng, nở nụ cười tha thứ và nói nhỏ với nàng "Mọi chuyện không sao đâu con!". Nghe vừa xong câu nói đó nàng mỉm cười rồi lịm đi. Sau đó vài ngày nàng tỉnh đậy và bác sĩ đưa cho nàng 1 bức thư với những nét chữ lem lút bởi giọt nước mắt của người mẹ: Con à! Càng lớn con càng hiểu được mẹ thương con nhường nào. Mẹ mất ngủ khi con ốm, mẹ động viên con khi con trượt đại học, mẹ tư vấn cho con khi lần đầu con biết yêu. Những khoảnh khắc quan trọng và khó khăn của cuộc sống mẹ luôn bên con, luôn yêu thương con một cách vô điều kiện. Mẹ dạy con phải biết đối nhân xử thế, rằng đời có quy luật nhân quả và mẹ sẽ luôn luôn làm như vậy. Lần đi xa, mẹ biết mẹ không ngăn được con, đêm đó mẹ không ngủ mà lén bỏ vào ít thuốc phòng lúc ốm đau, vài gói mì vì sợ con đói, 1 ít tiền khi con cần. Xa nhà con mới biết thế nào là khổ. Khi bác sĩ con đang trong cơn nguy kịch nếu không có người truyền máu và thay gan thì con khó mà qua khỏi và mẹ đã bất chấp lời can ngăn của bác sĩ là nếu làm vậy thì lại sẽ nguy hiểm đến tính mạng của mẹ. Nhưng mẹ nghĩ không sao đâu con à! Vì con đã là sự tiếp nối của ba, mẹ mà. Và mẹ sẽ càng sung sướng khi được gặp ba con và nói “Con mình đã lớn rất nhiều rồi đó ông!’’ ![]() Đọc tới đó chợt không cầm được nước mắt nữa, nàng khóc, khóc đến ngất đi lúc nào không hay rồi trong giấc mơ nàng thấy ba, mẹ nang đang đứng bên Bụt. Nàng đãnh lễ Bụt và Bụt nói "Tuy con tu luyện đã thành người nhưng như vậy là chưa đủ nên vô thường đến với con và mẹ con đã sinh con ra 1 lần nữa cho con, vậy con hãy tu tập thật tốt để không phụ lòng 2 vị bồ tát đứng cạnh ta" Cách đó không lâu sau nàng xuất gia ngay tại ngôi chùa mà nàng đã chuyển kiếp từ mèo thành người (và con cũng hi vọng cũng chính nơi đây sẽ khiến nàng chuyển lên thêm 1 bậc nữa.). Đâu đó người ta vẫn thấy bóng dáng 1 sư cô trẻ tuổi ngồi hát : Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc. Mẹ ru con yêu con tha thiết. Mong cho con luôn luôn ngoan hiền giấc no say. Vì đàn con thơ ngây bao yêu dấu. Đã hy sinh cho con bao nhiêu tuổi đời. Mẹ đã bên con Mẹ đã cho con lớn lên. ………………………….. P/s: Con chọn gan là bộ phận người mẹ tặng cho người con gái vì đây là bộ phận Giải độc và bài tiết các chất độc trong cơ thể, cũng giống như các bà mẹ luôn làm nhiêm vụ tìm cách giải độc những khổ đau ra khỏi đời con cái của mình. Cám ơn ace đã đoc bài viết của con |
![]() |
|
|
|
Jan 8 2013, 11:10 AM Post #2 |
![]()
Administrator
|
Trân quý những gì mình đang có, những điều kiện hạnh phúc đang có mặt Cảm ơn mây hòa hợp. |
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
|
|
Jan 8 2013, 10:58 PM Post #3 |
|
Con có câu hỏi là sao ko phải là chàng trai mà là cô gái? Con ko co tuong tuong ra duoc. Hihihi
|
![]() |
|
|
|
Jan 16 2013, 12:23 PM Post #4 |
|
cảm ơn e... |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |









Con ko co tuong tuong ra duoc. Hihihi
3:27 AM Jul 12
