Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Thưc tập tình thương như thế nào?
Topic Started: Dec 21 2012, 11:04 PM (1,926 Views)
maynuoiduong
No Avatar

Thương gửi gia đình mây của con!
Trong thời gian qua con thực tập gặp rất nhiều khó khăn, nhiều lúc con cảm thấy bế tắc. Con cố gắng áp dụng pháp môn vào mọi vấn đề nhưng do con thực tập còn non yếu nên không mang lại kết quả như mong muốn. Con xin chia sẻ những khó khăn của con với mọi người. Và xin ace soi sáng cho con. Để con thực tập ngày một tin tấn hơn.

Con đã gặp rất nhiều khó khăn với người thương của mình. Nhất là đối với những người trong gia đình con và bạn thân của con. Đối với những người xa lạ hay có mối quan hệ bình thường con rất tôn trọng họ và tạo một hình ảnh tốt về mình. Nhưng với những người thân của con thì nhiều lúc con đối xử rất thờ ơ và thiếu tôn trọng nữa. Con tùy tiện trút giận bức tức của mình lên họ, vì con tin dù con làm gì đi nữa thì họ cũng sẽ bên cạnh con. Xấu hay đẹp gì với con, đứng trước họ con không coi trọng. Con còn có cái nhìn lệch lạc là nếu người thương của mình không chấp nhận được những thói quen xấu của mình thì họ đâu phải là người thương của mình. Thế là con thỏa sức dung tha cho những sai lầm của mình mà không chịu sửa chửa.

Con nhận ra rằng, sức chịu đựng của ai cũng có một giới hạn mà thôi. Chính cái lối hành xử không tốt của con đã làm người thương của con rất buồn. Con không biết rằng con đã gieo những hạt giống không tốt vào mối quan hệ của con.

Con đọc sách thầy, thấy dạy vô thường, nên con cũng cố gắng chiêm nghiệm xem vô thường là gì? Thầy dạy thì con cũng hiểu rồi đó. Khi con nói thì cũng trôi chảy lắm nhưng mà con đâu có thực tập, nên mọi thứ chỉ là lí thuyết suông mà thôi. Khi con mất đi những người con thương yêu thì con mới biết là vô thường thật sự hiện diện. Khi con sống với những người thương của mình, con đã không biết trân quý những phút giây đó. Con đã lãng phí chúng vào trách móc, hờn giận. Để rồi khi con mất đi thì con hối tiếc.

Con hay vung vãi những lời nói thiếu chánh niệm của mình lắm. Con biết mình nên suy nghĩ kĩ những lời mà mình nói ra. Những mà do thói quen con cứ nói mà không quan tâm đến cảm giác người nghe ra sao.

Con còn rất hay đòi hỏi ở người khác. Con nhận ra con thật sai lầm. Con cố gắng yêu thương người khác dù ngưới khác không thương yêu mình. Con biết điều ấy làm cho mình đẹp hơn. Nhưng mà thật sự rất khó vì khi ngươi ta ghét bỏ mình, mình thường có xu hướng cũng ghét bỏ họ. Khi quan hệ rạn nứt con còn tìm cách đổ lỗi cho họ nữa. Mà không chịu nhìn nhận lại chính bản thân mình. Bản ngã của con nhiều lúc đánh gục con.”Nói lời xin lỗi không phải là bạn sai hay người đó đúng. Mà quan trọng là bạn xem trọng mối quan hệ này”. Con rất thích câu nói này nhưng lại chưa thực tập được.

Khi con thực tập lắng nghe, con thấy mình đã thu được kết quả rất tốt. Con hiểu được người thương của con hơn. Cái tâm phán xét và phân biệt của mình cũng đã chuyển hóa được rất nhiều, vì con đã hiểu được những nổi khổ của người thương của mình.

Thời gian không có nhiều, nhưng mà con lại hay phung phí. Lúc nào con cũng nghĩ, mình con nhiều việc phải làm hơn là có mặt có người thương của mình. Lúc nào mình chơi ngươi người thương của mình mà chả được nhưng thời gian không chờ đợi ai bao giờ. Nhiều lúc con đã cứ tưởng hạnh phúc là một thứ gì đó rất xa xôi, rồi cứ chạy đi tìm lung tung.

Đó là khó khăn của con, xin ace cho con 1 lời khuyên. Cám ơn mọi người đã lắng nghe
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maythuong
Member Avatar
Administrator
Chào mây nuôi dưỡng,
Mây thương xin chia sẻ với MND sự thực tập của mình nhé, MT thấy mình thực tập cũng còn yếu lắm nên những lời này chỉ chia sẻ theo sự nhìn nhận của mình thôi, nếu không đúng thì MND hoan hỷ và góp ý cho MT.

Những khó khăn của MND thật ra cũng là những điều mà bản thân MT cũng vấp phải, giữa lý thuyết và thực tế có thể là còn 1 một khoảng cách xa, muốn rút ngắn khoảng cách đó chỉ còn 1 cách là thực tập. Sự thực tập sẽ cho mình những cái thấy sâu sắc hơn, cái thấy đó theo danh từ Phật học gọi là Tuệ giác.

Đọc thư của MND, MT nhận ra MND đã thực tập tốt lắm. Thầy dạy, muốn chuyển hóa khó khăn thì đầu tiên gọi tên những khó khăn đó là gì, nào là bực bội, chán nản, thờ ơ, lạnh nhạt...

Trong cuộc sống hằng ngày, tùy theo cách nhìn nhận của mỗi người mà khó khăn nó xảy đến, khó khăn là khó khăn đối với ai, tại vì cùng một vấn đề đó nhưng có người cảm thấy bình thường, có người lại cho đó là quan trọng. Bụt dạy khi ta bỏ 1 nắm muối vào ly nước thì ly nước sẽ rất mặn nhưng khi bỏ vào một dòng sông thì dòng sông không ảnh hưởng gì. MT biết là MND cũng thấy điều đó rồi nên không dám khuyên bảo gì đâu nhé, hihi.

Một khó khăn có thể thực tập trong 3 bước, theo sự học hỏi và kinh nghiệm của MT thôi:
1. Nhận diện hoặc gọi tên nó.
2. Thực tập lắng dịu những tâm hành bằng cách ngồi yên theo dõi hơi thở hoặc đi thiền hành.
3. Thấy được nguồn gốc những tâm hành đó.

Có những bài thực tập tuy đơn giản nhưng có công năng chuyển hóa được những khối buồn phiền trong mình. Ví dụ khi ta giận chỉ cần nhận diện cơn giận đó và thực tập:

Thở vào, tôi biết là cơn giận đang có trong tôi.
Thở ra, tôi mỉm cười với cơn giận đó.

Nhiều khi ace nghĩ rằng những cái đó thì mình thừa biết rồi, lúc nào đọc sách hay nghe pháp thoại thì Thầy cũng nhắc nhở hết, nó cũng bình thường thôi, chẳng có gì mới mẻ nhưng khi giận lên thì không dễ gì thực tập được nếu mình không có ước muốn làm vơi đi cơn giận đang đốt cháy mình.

Sự đòi hỏi người khác phải làm đúng như ý của mình, đáp ứng được những nhu cầu của mình thì không biết họ có làm hay không nhưng trước tiên mình cảm thấy bức rức khó chịu trước. Khi mình cảm thấy khó chịu thì những hành xử của mình không còn chất liệu của hạnh phúc và có thể gây đổ vỡ. Sự chấp nhận là một liều thuốc tốt cho mình. Nhưng làm sao để chấp nhận những cái không thể chấp nhận đối với mình? Điều đó có thể là thực tập thôi, khi thực tập sẽ cho mình một cái thấy mới mẻ thoáng rộng hơn và cái thấy đó sẽ tháo gỡ những khó khăn của mình. Khi đó, mình không còn nói:"Điều đó tôi không thể chấp nhận được" mà mình sẽ nghĩ thoáng hơn một chút:"Điều đó cũng không quan trọng lắm". Rồi mình thực tập cho tâm mình được lắng dịu và bình an, khi đó mình có thể hành xử một cách đúng đắn.

MT xin chia sẻ một vài điều nhỏ với MND nhé. Những lời chia sẻ này MT dùng từ "Mình" không phải là nó đúng với tất cả mọi người, tất cả mọi trường hợp mà tùy theo mỗi người, mỗi trường hợp thì có thể có những nhìn nhận hay hơn. Bản thân MT cũng còn phải thực tập nhiều chứ không dám nói mình đã làm tốt. Ace có chia sẻ nào xin bổ sung thêm cho MT nhé.
Thân gởi MND.
Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maychuaxua
No Avatar

2*

Chào Mây Nuôi Dưỡng,

Mỗi khi tự gọi tên mình, Mây Nuôi Dưỡng có thấy thật là nuôi dưỡng không? Cái tên này- áng mây này rất hay, đúng không?

Mây Nuôi Dưỡng!

Mây Chùa Xưa đọc thư của bạn xong thì vui lắm, thấy lại chính mình trong bạn. Khi mới thực tập pháp môn, Chùa Xưa cũng để sự thực tập ở trên lý trí nhiều hơn, sử dụng ý thức nhiều hơn. Nhưng qua một vài năm thực tập thiền hành, theo dõi hơi thở, nhận diện, quán chiếu và ôm ấp em bé trong mình, Mây Chùa Xưa cảm được sự thực tập của mình bắt đầu đi vào bên trong, vào chiều sâu và đi đến tàng thức của mình hơn là để nó trên mặt tư duy.

Mây Nuôi Dưỡng hãy giữ lá thư bạn đã viết này lại, vài năm sau khi bạn thực tập sâu hơn, rồi đem ra đọc lại, sẽ thấy thú vị lắm. Bạn có thể chọn ngay tên của chính bạn để thực tập, dùng nó để làm đề tài quán chiếu cho mình. Làm gì bạn cũng muốn mình là một áng mây nuôi dưỡng. Chúng ta nuôi dưỡng những gì tốt đẹp và hạnh phúc để cho chính chúng ta trước, sau đó là hiến tặng cho những người thương xung quanh và cho tất cả.

Khi MCX thực tập theo dõi hơi thở, lúc đi khóa tu bên cạnh có nhiều quý thầy, quý sư cô, có tiếng chuông, có bạn bè cùng tăng thân, Mây Chùa Xưa thấy thật là dễ, thật là hạnh phúc. Chỉ cần tiếng chuông vang lên là mình dừng lại được liền, quay về được với hơi thở và thấy hạnh phúc đi lên ngay lập tức, thấy khỏe nhẹ làm sao. Nhưng khi về nhà, khi ra khỏi môi trường nuôi dưỡng sự thực tập rồi thì mình quên mất dừng lại, mình cũng bắt đầu vội vã như chưa từng biết pháp môn. Vậy mới thấy tăng thân thật là màu nhiệm, có phải không?

Tập khí chạy như ma đuổi của chúng ta mạnh lắm, mình đâu có muốn mình trở thành người không dễ thương nhưng mà cái tập khí vội vàng nó làm mình phải nói câu đó, phải suy nghĩ theo cách đó, phải hành động như vậy đó và nó làm mình gây đỗ vỡ, gây xáo trộn, mình làm mình buồn, người khác buồn và...

Thầy dạy : Muốn chữa trị, muốn lành vết thương thì phải BIẾT DỪNG LẠI, PHẢI DỪNG LẠI. Nếu mình không dừng lại được thì công trình chữa trị sẽ không xảy ra được. Vì vậy, thời gian đầu thực tập, mình chỉ cần dừng lại được, theo dõi được hơi thở, ý thức được mình đang sống trong hiện tại với nhiều điều kiện hạnh phúc mà không dễ dàng ai cũng có được, đó đã là thành công lớn rồi đó Mây ND!

Rồi khi bạn tập theo dõi hơi thở quen thuộc một thời gian, bạn sẽ thấy nội lực làm chủ tâm mình sẽ nâng cao. Bạn sẽ thấy điều màu nhiệm. Thay vì trước đây, người đó mà nói câu đó ra thì mình sẽ giận liền, mình sẽ nói lại câu này nè...câu kia kìa...để cho người đó biết tay. Nhưng bây giờ thì khác rồi, mình nắm được hơi thở, mình mỉm cười được với chính tập khí phản ứng trở lại của mình, mình làm chủ được mình và dừng lại trước. Mình thành công trước và mình giúp được người kia thành công cùng mình.

Người mình thương và người thương mình, rất dễ làm cho nhau tổn thương. Nhưng nếu thực tập một thời gian, biết nuôi dưỡng nhau thì mình sẽ thấy, sự có mặt của mình và của người kia là điều kiện hạnh phúc màu nhiệm. Bạn hãy thử nghiệm và chứng đạt nghen.

Cả làng Mây Thong Dong chờ đợi những bức thư thành công trong sự thực tập của Mây Nuôi Dưỡng đó! Thầy dạy: công trình thực tập là: chuyển hóa khổ đau và chế tác hạnh phúc. Thông qua hơi thở, bước chân, ý thức chánh niệm, bạn sẽ thành công.

Đây là giây phút hạnh phúc!

Làng Mây Thong Dong có mặt cho bạn và chúc bạn THỞ THẬT GIỎI.

Trân quý
MCX
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maychanhniem
Member Avatar

hihihi chia sẻ hay quá >.<
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
MayYeuThuong
No Avatar

Cảm ơn Mây Nuôi Dưỡng, Mây Thương và Mây Chùa Xưa!
Những bài chia sẻ trong chủ đề này rất có ý nghĩa với MYT. s7

MYT cũng từng ở trong hoàn cảnh giống MND. Khi ở xa nhà sống một mình thì thực tập được ổn định, về nhà nghỉ Tết có 2 tuần thôi thì lại như đang ở trên nóc nhà mà bay sầm xuống đất vậy. Tối tăm mặt mũi mà khổ sở tưởng như vô tận luôn, rồi cứ nhớ tiếc cái hạnh phúc an lạc khi mình ở xa nhà. Khi ở xa nhà MYT đã sung sướng nghĩ rằng rồi Tết nay về nhà mình nhất định sẽ giúp chuyển hóa được cho cả nhà luôn, mình sẽ đem lại an lạc cho cả nhà. Nhưng mọi việc lại không như ý mình, lúc đó MYT cứ khẳng định quả quyết là môi trường ở nhà mình đích thực là một môi trường không tốt, không thể là nơi để mình sống được vì về tới nhà là bao nhiêu tật cũ mình tưởng đã bỏ hết rồi nay ùn ùn kéo về.

Rồi ngày trở lại Đà Nẵng, MYT vẫn mang theo cái đống mệt mỏi khổ sở đó. Mệt mỏi tới mức không muốn đi học chỉ muốn ở nhà tìm cho ra lối thoát, tìm cho ra MYT trước đó. Nương vào hết sách này tới lời giảng khác, an lạc được một lát rồi lại quay lại chật vật với cái mớ hỗn loạn kia. Nhiều lúc muốn buông xuôi tất cả tới đâu thì tới luôn. Mò mẫm mãi rồi một bữa kia quyết tâm cả ngày phải thực hành cho được chánh niệm, không tìm cầu bên ngoài nữa. Vậy là hạnh phúc nó trở lại, tìm lại được chính xác cái an lạc mà trước đây mình đã từng nếm được, như là phép màu vậy. Cả ngày hôm đó vừa cười vừa hát "Ta hạnh phúc liền giây phút này" như tù nhân vừa mới được trả tự do luôn (*.)

Giờ đọc chia sẻ của Mây Thương và Mây Chùa Xưa, MYT mới hình dung lại được thì ra mình đã tới đây cũng bằng con đường đó. Mình vùng vẫy chạy đại may mà nó đã đúng đường. Giờ thì MYT có thể lấy con đường này làm bí quyết hạnh phúc và an lạc rồi, nó đã không còn là lý thuyết nữa: DỪNG LẠI - NHẬN DIỆN TẬP KHÍ - MỈM CƯỜI - THỞ TRONG CHÁNH NIỆM s11

Không biết bây giờ Mây Nuôi Dưỡng đã thực tập thành công chưa?

Tặng hoa cho tất cả các Mây! s29 s29 s29
Nhìn đâu con cũng thấy nụ cười Thế Tôn.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Khó khăn chia sẻ · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors