| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Ngày ấy và bây giờ | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Dec 17 2012, 05:58 AM (1,303 Views) | |
|
|
Dec 17 2012, 05:58 AM Post #1 |
|
Tôi chợt nghĩ không biết mẹ sẽ sống thêm được mấy chục năm nữa. Nếu thêm bốn mươi hay năm mươi năm nữa thì tôi còn gặp mẹ bao lần nữa. Từ ngày đi học xa, mỗi năm tính ra tôi gặp mẹ chưa đầy mười lần. Cứ như thế này thì tôi còn gặp mẹ được bốn năm hay năm năm lần nữa là cùng. Bốn mươi hay năm mươi năm nữa nghĩ thì dài nhưng gặp được bốn năm hay năm năm nữa thì thật là chả được bao nhiêu. Mỗi lần mẹ gọi điện vào : -Mẹ nhớ mi quá, coi nghĩ được ngày nào về thăm mẹ Tôi lại cứ nói vô tâm: -Mẹ hay thiệt, con đi học chứ đâu phải đi chơi mà mẹ cứ điện vào kêu con về hoài. Chị dâu gọi điện vào: -Mẹ vì nhớ gấu, đổ bệnh rồi. Tôi xót xa. Nghĩ lại thấy thương mẹ quá. Tôi đi học rồi. Mẹ ở nhà lủi thủi một mình, ăn uống thất thường, suốt ngày lo tôi ăn học như thế nào trong này. Người thì ở đó mà lòng thì ở đây. Bất chợt tôi nhớ đến 2 câu thơ:”Con dù lớn vẫn là con của mẹ. Đi suốt đời lòng mẹ cũng theo con”. Ngay từ nhỏ mỗi lần đau hay ốm gì là tôi không bao giờ nói với mẹ. Tôi nói lại sợ mẹ lo lắng. Cứ mỗi lần tôi ốm nhẹ thôi, mẹ đã lo cuống lên rồi. Hồi sáng không biết sao tay tôi run cầm bút viết không được mà chân thì đứng không vững. Tôi hỏi khắp nhưng không ai biết cách làm sao cho hết. Tối, mẹ gọi điện cho tôi, tôi vô tình nói “Mẹ ơi! không biết con bị gì mà sáng giờ chân tay con cứ run mà mệt mõi hoài”, mẹ lo cuống lên bắt tôi đi khám bệnh viện ngay. Kêu anh tôi nghĩ làm để đưa tôi đi bênh viện nữa. Mẹ luôn mất bình tĩnh khi tôi gặp chuyện gì. Mỗi lần tôi đau hay bị gì là mẹ cứ khóc suốt. Đối với mẹ tôi là tất cả, là gia tài là cuộc sống là hơi thở và cũng là hạnh phúc của mẹ. Mẹ có thể hi sinh tất cả cho tôi. Mà thật sự là mẹ đã hi sinh những gì mẹ có để cho tôi có ngày hôm này. Mẹ từ bỏ tuổi thanh xuân vì tôi và ba. Mẹ từ bỏ ước mơ vì tôi và ba. Mẹ từ bỏ nhiều lắm nhiều lắm có nói tôi cũng không thể kể hết được. Mẹ còn vì tôi và ba mà chịu biết bao nhiêu đau đớn, tủi hờn. Để có được tôi mẹ phải trả một cái giá quá đắt. Mẹ phải trả bằng mồ hôi, nước mắt và ngay cả máu. Nhiều đêm tôi nằm khóc nhớ mẹ và tự hỏi “không biết mẹ có hối hận vì sinh ra tôi, nếu cho mẹ lựa chọn lại mẹ có chọn tôi?”. Còn tôi, nếu được chọn tôi xin từ bỏ cái quyền làm con của mẹ để mẹ tôi không phải trả cái giá quá đắt như thế này. Để mẹ tôi sẽ tìm được những hạnh phúc xứng đáng hơn. Để mẹ tôi có thể đeo đuổi được ước mơ của mình. Dù tôi có làm thân con trâu con bò gì tôi cũng xin can chịu. Chỉ cần mẹ tôi hạnh phúc. Những ngày tôi trốn mẹ vào chùa là những ngày mẹ tôi như điên lên vì tôi. Đơn giản, mẹ sợ mất tôi. Hạt giống sợ hãi mất tôi luôn có trong mẹ. Mẹ không muốn ai cướp mất tôi đi. Mẹ muốn tôi luôn ở bên mẹ. Nếu mẹ mất tôi, mẹ nói mẹ sẽ chết. Mà mẹ chết đi thì tôi sống làm gì nữa? tôi biết mình thật vô trách nhiệm khi nói ra câu này. Nhưng cũng như mẹ, tôi sợ tôi mất mẹ lắm. Tôi cũng mất bình tĩnh khi có lần mẹ vào bệnh viện. Mọi cố gắng của tôi điều vì mẹ. Tôi sống cũng vì mẹ. Tôi sợ, sợ cái ngày đáng sợ đó. Ngày trước, tôi hay nghĩ đến điều đó và mỗi lần như thế tôi không khóc mà chỉ tự giam mình trong nhà rồi hành hạ thân tâm mình. Ngày tôi tìm được con đường cho mình. Tôi vui mừng vì biết rằng trên đời này, mọi thứ bất sinh mà cũng bất diệt. Mỗi lần tôi nhớ mẹ là tôi nghe theo lời quý sư cô. Tôi trở về hơi thở và ôm ấp những cảm xúc trong mình. Tôi biết mẹ có trong tôi. Tôi biết tôi là sự tiếp nối của mẹ. Tôi mời mẹ cùng chơi vơi tôi, cùng thở với tôi. Tôi đi mẹ cũng đi cùng tôi, tôi ăn gì ngon cũng có mẹ ăn cùng tôi. Mỗi tế bào trong tôi là sự hiện diện của mẹ. Cứ thực tập, thở thật sâu tự nhiên tôi thấy tôi là mẹ. Tôi cảm thấy chưa bao giờ mẹ con tôi chia cách nhau. Khoảng cách địa lí với tôi không còn là vấn đề nữa. Vì mẹ tôi luôn ở đó bên tôi, luôn yểm trợ cho tôi. Tôi thấy tự hào về mẹ. Những gì mẹ đã dạy tôi, bây giờ tôi đã hiểu thấu. ”Sống thì hãy sống làm sao cho thật xứng đáng, đừng để hổ thẹn với lương tâm”. Tôi sẽ vâng lời mẹ. ![]() Ngày trước tôi ít nói, ít cười. Không bào giờ nói cho ai biết là tôi đang vui, đang buồn hay đang giận. Mặt tôi lúc nào cũng không biểu hiện một cảm xúc nào. Từ cái ngày cách đây đã hơn mười năm, ngày mệ tôi ra đi. Ngày đó là một ngày mùa đông trời mưa tầm tả, lạnh đến tê tái người. Tôi thẩn thờ bước từng bước theo chiếc xe tang đưa mệ tôi về một chốn xa xôi. Mẹ tôi khóc, hết khóc thì gào thét, rồi kiệt sức và ngất lịm đi. Tôi cảm thấy mình mất tất cả, bầu trời tuổi thơ của tôi như đã khép lại. Nó đóng cái rụp. Tôi khóc, ngày nào tôi cũng khóc, ngày nào tôi cũng đứng trước nấm mồ mệ mà khóc. Ngày đó tôi đâu định nghĩa được từ “chết” là gì. Cái đầu óc thơ dại của tôi chỉ biết rằng tôi đã mất đi một thứ gì đó quan trọng lắm. Dần dần lớn lên thêm một tí, một tí một tôi hiểu ra. Cái ngày buồn bã đó là ngày mà tôi sẽ không bào giờ thấy được mệ tôi, sẽ không bao giờ được mệ tôi ôm tôi vào lòng và ru ngủ. Không còn những buổi sáng chờ mệ tôi đi chợ mua quà nữa. Rồi tôi không khóc nữa. Tôi oán hận mệ tôi, tôi trở nên lầm lì, ít nói. Ngày mệ tôi lên xe vào Sài Gòn chữa bệnh. Mệ dặn:”Gấu ở nhà ngoan, nghe lời mẹ, mệ đi rồi mệ về mua quà cho Gấu nghe”. Tôi vui lắm khi nghe đến có quà ”mệ ,mệ về mệ mua cho Gấu con búp bê nè với cây dù để Gấu đi học”. Tôi đâu ngờ rằng đó là ngày mệ ra đi mãi mãi. Mệ không giữ được lời hứa với tôi. Mệ tôi không thương tôi nữa. Mệ vứt bỏ tôi rồi. Giờ đây ai sẽ là người che chở cho tôi khi tôi bị mẹ đánh đón. Ai sẽ là người lo lắng cho mẹ tôi khi mẹ tôi ốm đau bệnh tật, ai sẽ là người chăm sóc ông tôi đây?. Từ đây tôi sẽ không được ngồi nhóm bếp cùng mệ mỗi buổi chiều. Tôi sẽ không được cùng mệ vác cuốc ra đồng mỗi mùa gặt. Không được cùng mệ về thăm quê ngoại mỗi lần có cúng giỗ… Ngày nào tôi cũng ngước lên hỏi ông trời hàng trăm lần tại sao lại nở cướp mất mệ tôi đi. Tôi có thể cho ông tất cả chỉ cần ông để mệ tôi ở lại. Suốt mười năm tôi sống với nổi ám ảnh mất mệ như thế. Tôi trở thành một đứa trẻ sống mãi với quá khứ và tách biệt với hiện tại. Tôi trở nên vô cảm. Có lần mẹ nói” mẹ sợ sự lành lùng của con”. Tôi im lặng. Mẹ hay dạy tôi lắm, mẹ dạy”con người ta sống không ai hoản hảo cả, ai cũng mắc sai lầm và mình cần phải tha thứ cho họ, con hãy cho họ cơ hội sửa sai lầm”. Nhưng tôi cứng đầu ”con chấp nhận ai cũng có sai lầm những không phải sai lầm nào cũng được tha thứ và có cơ hội sửa chữa. Vì bát đã vỡ rồi thì làm răng gắn lại được?” mẹ buồn “sao con lại ích kỉ như thế, sống mà chỉ biết đến mình. Sống như thế thì sau này con chỉ có thể sống một mình”. Tôi không hay cãi lại lời mẹ. Nhưng mẹ tôi lại luôn muốn tôi cãi lại lời mẹ. Mỗi lần mẹ dạy tôi là tôi cứ dạ và dạ. Không thêm một từ nào. Và như thế mẹ lại càng ngao ngán đứa con khó bảo như tôi hơn. Cả ngày tôi không nói gì, chỉ ngồi vào bàn học và chỉ biết học. Tôi không chơi mà cũng không bước ra khỏi nhà. Đến lớp 10 nhà có chuyện xảy ra lúc đó tôi mất phương hướng, tôi mệt mõi và tôi không còn muốn chóng chọi với sóng gió nào nữa, tôi buông xuôi tất cả. Tôi trược dốc dài suốt những năm cấp III. Và không còn thiết tha học hành như xưa nữa. Những ngày tôi sống ở chùa, nhờ nhân duyên tốt mà tôi được gặp sư cô. Sư cô đã giúp tôi đứng lên chính cái nơi tôi vấp vã. Dạy cho tôi biết tình thương là gì, tha thứ là gì? điều quan trọng nhất là sư cô chỉ cho tôi vũ khí lợi hại có thể đánh tan mọi kẻ thù đó là hơi thở chánh niệm. Năng lượng sư cô truyền cho tôi đã giúp tôi bừng tỉnh thoát khỏi u mê. Kéo tôi ra khỏi quá khứ đem tôi trở về với giây phút hiện tại. Tôi tìm lại được nụ cười đã đánh mất từ lâu. Sư cô đã chỉ cho tôi một con đường đi, giờ đây tôi đã có con đường, tôi không còn sợ hãi nữa. Tôi biết không có con đường nào trãi đầy hoa hồng, nhưng tôi không sợ. Vì trên con đường đó có sư cô, có tăng thân luôn bên tôi. Tôi sẽ cố gắng bám chặt lấy hơi thở để không bị hiện tại đánh bật tôi trở lại với quá khứ hay tương lại nữa. Tôi nhận ra “hạnh phúc không phải là thứ đã đánh mất hay những thứ đã không có được. Hạnh phúc là những thứ mà tôi đang có”. Tôi không còn lăng xăng chạy mãi về quá khứ, tôi trân trọng và hạnh phúc với những gì tôi đang có. Tôi có gia đình huyết thống luôn yêu thương tôi. Tôi có một gia đình tâm linh để tôi có thể quay về và nương tựa.vv… Mỗi ngày tôi cố gắng nuôi dưỡng hạnh phúc của tôi bằng cách thực tập của mình. Nghĩ đến công ơn của sư cô tôi luôn cố gắng làm sao tu tập cho thật tinh chuyên và tin tấn. Tôi cố gắng nuôi dưỡng cho cái tâm của mình thật đẹp, hằng ngày tôi còn tự tưới hoa cho mình nữa. Cái tâm rất quan trọng, khi gặp khó khăn những hạt giống xấu thường hay biểu hiện lắm, có những lúc tôi không nhận diện được, tôi để hạt giống xấu điều khiển những suy nghĩ, lời nói, hành động của mình. Gây ra những nội kết xấu với những người xung quanh và làm tổn thương người khác. Vì vậy nếu không biết tươi tẩm những hạt giống tốt thì gây ra hậu quả ghê lắm. Sư cô dạy một khi khó khăn tôi nên thực tập thiền lạy. Khi trong tư thế năm vóc sát đất tôi mời những khó khăn đó lên, tôi ôm ấp nó “chào bạn, tôi đang cảm thấy mệt vì bạn đó. Nhưng tôi không ghét bạn đâu. Bạn có thể ở lại chơi với tôi một chút được chứ?” cứ thế tôi chơi với khó khăn của mình và dần dần chuyển hóa được nó. Giờ đây, tôi đã là thành viên của gia đình mây gần một năm rồi. Ở nơi ấy tôi cảm thấy bình yên và an lạc, tôi biết nơi ấy là tổ tiền của tôi, là cội nguộn của tôi. Tôi đã tích góp được một ít năng lượng từ những lần thực tập ngồi thiền cùng gia đình, những bài học qua những buổi pháp thoại, pháp đàm hay thiền trà. Tôi đã chuyển hóa được rất là nhiều. Tôi đã học được cách mở lòng với mọi người, học được cách chia sẻ những khó khăn. Nhờ đó tôi càng tin tưởng hơn con đường mà tôi đang đi là con đường rất đẹp. Niềm tin của tôi nơi Bụt, nơi pháp môn, nơi thầy càng vững chãi hơn. Tôi cảm thấy mình thật sự được sinh ra lần thứ hai. Tôi sung sướng và hạnh phúc được làm con của Bụt, làm em của anh, chị mây. Tôi muốn nói với mệ tôi“Mệ à, con ngộ ra được rồi, những hạt giống xấu trong mệ cũng có trong con. Những hạt giống tốt trong mệ cũng có trong con. Con đã biết chấp nhận sự thật là mệ đã ra đi. Nhưng mệ chỉ là chuyển từ hình tướng này sang hình tướng khác thôi. Mệ vẫn ở đó bên con. Con thấy mệ ở mẹ con, con thấy mệ trong con và nhiều nhiều lắm mệ à … Con xin lỗi mệ suốt thời gian qua đã giận hờn mệ. Con thật bất hiếu. Từ nay con sẽ cố gắng thức tập để mệ có thể yên tâm về con. Con sẽ không là gánh nặng của mệ nữa. Đừng bận tâm gì về con nữa mệ nhé. con sẽ cố gắng thật ngoan và sống thật tốt để không phụ lòng mệ.” Còn với mẹ, tôi muốn nói “Cảm ơn đã làm bạn với con suốt hai mươi năm qua. Đã làm thầy của con từ ngày con ra đời. Và làm mẹ của con từ khi con chỉ là giọt máu đỏ. Cảm ơn vì đã cho con là con của mẹ” Ngày mai tôi sẽ mua vé tàu về với mẹ… |
![]() |
|
|
|
Dec 17 2012, 07:58 AM Post #2 |
![]()
Administrator
|
Vu lan đâu chỉ là tháng 7 mọi người nhỉ
|
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
|
|
Dec 17 2012, 12:49 PM Post #3 |
|
Ui chao, hay qua hi.
|
![]() |
|
|
|
Dec 20 2012, 12:46 AM Post #4 |
|
Tự nhiên thấy đồng cảm qúa.hjx.cám ơn bài viết của mây nuôi dưỡng. |
![]() |
|
|
|
Jul 3 2013, 12:26 AM Post #5 |
|
Khi con có cơ hội đọc những bài viết từ trang gia đình, con mới cảm thấy rằng anh chị em mình giỏi quá, giỏi trong việc tu học, giỏi trong việc chuyển hóa khổ đau của mình, giỏi trong việc chấp nhận hiện tại và lòng con cảm thấy rất khâm phục. Con cũng có khó khăn hiện tại, nhưng những khó khăn của con có là gì đâu, mà sao trong lòng cứ bức bối, cứ muốn chạy ra ngoài, và muốn hét lớn lên. Ngồi đọc bài của mây, đọc chỉ để đọc, mà sao thấy thấm quá, các em tu thật giỏi, thật có nhiều hạnh phúc, nhờ đọc bài "Ngày ấy và bây giờ" của mây nuôi dưỡng mà mây chị thấy rằng ở mây chị còn phải học ở các mây em nhiều nhiều lắm. Đọc, chị mới thấy rằng mình chẳng là gì và khó khăn của mình cũng chẳng là gì hết. Cảm ơn các mây anh, mây chị và mây em. Cảm ơn gia đình mây của con nhiều lắm. Thương chúc em và chị có nhiều hoa trái trong sự thực tập của mình. Vì cuộc sống không phải là đau khổ, mà đó là những hạnh phúc đang đợi mình cảm nhận |
| we are the clound of one sky | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |








Vu lan đâu chỉ là tháng 7 mọi người nhỉ
3:27 AM Jul 12
