| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Ngàn dặm không trăng | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Sep 20 2012, 11:02 AM (1,041 Views) | |
|
|
Sep 20 2012, 11:02 AM Post #1 |
|
I/ Saigon đã vào cuối mùa mưa rồi thầy ạ! Trời cứ rả rích mưa suốt từ chiều đến giờ. Vì trời mưa nên người ta ở cả trong nhà, có chuyện gì gấp họa may mới có một vài người rời nhà giờ này. Mà cái con đường chạy qua trước chỗ con trọ học vốn dĩ đã rất yên tĩnh và vắng lặng rồi. Con ngồi trên ban công nhà và nhìn xuống dưới đường. Những giọt nước mưa khe khẽ rơi trên tàn lá làm nên những tiếng lách tách nghe thật êm tai. Những lúc như vậy, thấy thành phố cũng không đến nỗi đáng chán quá phải không thầy? Hay là do mọi khi mình cứ chạy chơi ở đâu đâu để rồi bây giờ chợt có một khoảng lặng mình mới thấy những cái thân thuộc mà trước giờ mình không nhận ra? Con đang ngồi giữa cái yên tĩnh của đêm Saigon như thế. Hai tháng trước đây trong khi về nhà nghỉ hè, con đã có dịp rong chơi thật thỏa thích. Cái cảm giác được trở về nhà sau những ngày dài đằng đẵng lang thang nó thật là kì lạ thầy ạ! Trở về chùa Tổ, cái giấc mơ sâu xa mà con đã ấp ủ bấy lâu, đã từng kể cho thầy nghe rất nhiều lần cuối cùng cũng đã thực hiện được. Trong những ngày ở Huế, vào một buổi chiều trời mưa thật lớn. Lúc đó, con và hai người bạn nữa đang ngồi trú mưa trong một quán nước ở gần chùa. Cũng quên mất là lúc đấy tại sao mình lại có mặt ở cái quán nước đó nữa. Chỉ biết là lúc đó trời mưa và mình chạy vào trú trong cái quán nước đó thôi. Giờ cơm buổi chiều sắp đến, tự nhiên con thấy sốt ruột và mong cho chóng về chùa. Hai người bạn kia thì có vẻ nhàn tản hơn. Cứ sốt ruột vậy một lúc lâu, nhưng thấy mưa chẳng có dấu hiệu gì cho thấy là sẽ ngưng cả ( mà ngược lại càng lúc càng lớn hơn thì phải ), con bèn thôi chẳng cần sốt ruột nữa và ngồi thả mình dựa vào lưng ghế thả mắt nhìn ra bên ngoài trời. Mưa càng lúc càng lớn, mọi người ngồi trong quán nước đều yên lặng. Mưa từ bên ngoài phơn phớt bay vào ướt nhẹ trên áo dù con đã ngồi nép vào thật xa cái hiên quán. Cây cối như được hả hê sau những ngày nắng cháy. Giờ này là giờ tan học, đã là cuối mùa hè nên các trường học ở đây cũng đã dần đi học lại rồi, những em nhỏ đi thành từng đoàn tung tăng trong mưa. Mấy chú điệu tập sự ở các chùa quanh đây đi học ở ngôi trường gần đó cũng đội mưa về. Tiếng cười giòn tan hòa với tiếng mưa thật trong trẻo và đáng yêu. Lúc đó con chỉ muốn rời khỏi quán và chạy chơi dưới mưa như những ngày hè ở quê nội lúc mình còn bé. Nhưng rồi cái ý nghĩ sẽ ốm, sẽ cảm lạnh, sẽ sốt làm cái ước muốn đó vụt tắt mất sau một hồi đắn đo. Đúng thật! Khi con người ta lớn, những cái suy nghĩ “lắm chuyện” thường làm mất đi cái vô tư. Hết giả thiết này đặt ra, hết ai? Cái gì? Tại sao? rồi lại như thế nào?...Dần dần con người ta trở nên thận trọng một cách quá đáng. Thận trọng nói, thận trọng suy nghĩ, thận trọng làm việc, thận trọng ăn, và cả thận trọng… ngủ nữa. Chắc thầy đang cười con có phải không? Nhưng thật sự là vậy. Chúng ta đang trở nên quá thận trọng giữa cuộc sống này. “Đừng tin ai một cách thái quá!” Đi đến đâu chúng ta cũng nghe ra rả cái câu nói ấy và rồi từ chỗ nghe ra rả chúng ta, tự lúc nào, cũng tụng theo ra rả và… thực hành răm rắp theo luôn. Con tưởng tượng nếu con và thầy như thế thì chắc lúc nào cũng giống như những người lính ra trận lăm lăm nhìn đâu cũng thấy kẻ thù ấy. Thầy còn nhớ có lần con đã hỏi thầy tiếng về vỗ của một bàn tay không. Lúc đấy, thầy đã trả lời cho con rằng vì Toyo còn bé nên chẳng bao giờ cần đặt ra những câu hỏi, những cái “5 W 1 H” như “ người lớn” cả. Chú bé chỉ biết mỗi một việc là đi tìm tiếng vỗ của một bàn tay thôi. Chỉ đi tìm thôi, chẳng cần phải thắc mắc gì, để đến khi không còn nghe thấy một âm thanh nào nữa thì Toyo mới nghe thấy tiếng vỗ đó. Và đó cũng là câu trả lời đơn giản cho chúng ta, những người đi “học đạo” phải không? Để thấy được thiên đường thì trước tiên hết phải tập làm một đứa bé đã. Nói đến đây, Kiên Định chợt nhớ đến một bài thi kệ mà con (và cả thầy nữa ) rất thích: Phổ môn vọng tiếng triều dương Bé thơ xuất hiện giữa lòng đóa sen Cam lồ một giọt rưới lên Xuân về trên khắp mọi miền núi sông… Một lúc sau, khi mưa đã ngớt đi, con và hai người bạn đã quyết định đi về chùa. Chiếc nón rộng vành nhưng không đủ che cho khỏi ướt, nước mưa từ trên nón chảy xuống thấm vào lưng áo. Gió lùa qua làm con thấy thật lạnh chỉ mong cho mau đến chùa nhưng sao bước chân chẳng muốn rảo nhanh hơn tí nào. Khi đi ngang qua những cây thông trước cổng chùa, con đã sững sờ đứng lại. Một cảnh tượng mầu nhiệm bày ra trước mắt con. Những hạt nước đọng lại trên đầu mỗi ngọn lá thông hệt như những hạt pha lê trong suốt. Cả khu rừng như có hàng vạn, hàng vạn hạt pha lê bừng lên trong ánh sáng cuối ngày. Con đưa tay vuốt nhẹ lên một tàn lá thông non, những hạt pha lê ấy tan vào lòng bàn tay con. Cảnh tượng đẹp ấy khiến con cứ muốn đứng đó mà ngắm nhìn mãi. Con thầm nghĩ nếu lúc đó thầy có ở đây, con sẽ “hái” tặng cho thầy những hạt pha lê đó. Cổng chùa đã ở trước mắt và chuông báo chúng vang lên, con trở về với hơi thở của mình rồi đành phải tiếc nuối rời khỏi khung cảnh ấy để hai người bạn không phải đứng chờ lâu. Bóng chiều dần xuống rồi. Về nhà thôi… |
![]() |
|
|
|
Sep 21 2012, 09:34 AM Post #2 |
|
Lúc đọc bài viết này...chị đã như đang tròn xoe đôi mắt..đọc chỉ để đọc mà thôi...và cảm giác được ánh mắt trẻ con nhìn vạn vật trong mình....không còn là lo toan...không còn là che đậy bản thân...chị như đang nhảy múa và hát ca cùng những dòng chữ vậy đó...cảm ơn em...Mây An Nhiên ! |
|
Xin nguyện là dòng sông...Không là hạt nước nhỏ..._()_ | |
![]() |
|
|
|
Sep 21 2012, 06:58 PM Post #3 |
|
II/ Mấy hôm trước, con có ghé lại Pháp Vân vào đúng ngày chánh niệm. Lúc đó đã vào buổi trưa và mọi người đã dùng bữa xong hết rồi. Thầy biết không, trưa đó con đã phải chạy một quãng đường thật xa từ trường đại học để đến Pháp Vân. Dù là chủ nhật nhưng con vẫn phải đến trường để giải quyết một số việc, bởi vậy con không thể dự các sinh hoạt buổi sáng được. Cũng may là vẫn còn một ít cơm và thức ăn để con lấp đầy cái bụng đói meo của mình. Trưa đó con đã ăn cơm một cách thật ngon lành. Sau bữa cơm, con lên phòng và mặc bộ đồ nâu vào và đi xuống dưới lầu. Một số chị đang thu dọn và rửa chén dưới bếp và một số thu dọn đồ đạc ngoài hiên, số còn lại đã ở trên thiền đường để bắt đầu giờ buông thư. Pháp Vân đang trong quá trình xây dựng mới nên bây giờ như một công trường ngổn ngang. Có lần con nhớ thầy dặn là khi nghe tiếng động gì hãy coi đó như là tiếng chuông nhắc nhở mình quay về với hơi thở. Khi đi ngang qua phía trước công trường, nghe tiếng búa đập chan chát vào sắt thép liên hồi tự nhiên trong đầu con có ý nghĩa là nếu lấy mỗi tiếng búa làm tiếng chuông chánh niệm và mỗi lần nghe mình đứng lại thở chắc tới sáng mai mình cũng chưa vào được tới trong nhà bếp và con mắc cười cho cái ý nghĩ ngồ ngộ đó của mình. Thầy có đang cười con không đó? Để con kể tiếp câu chuyện ngày hôm đó cho thầy nghe. Khi con trở xuống thì mọi người đã bắt đầu giờ buông thư. Trời cũng bắt đầu mưa. Mưa thật lớn. Phía công trường bên kia không còn ồn ào nữa, có lẽ những người công nhân đã đi nghỉ trưa rồi. Con nằm xuống và lắng nghe tiếng mưa rơi hòa cùng với tiếng hát nghe thật dịu và êm tai. Một lúc sau, chưa kết thúc buổi buông thư, con trở dậy và đi về phía khu vườn. Mưa đã tạnh rồi. Lác đác trong sân vườn một vài đoàn sinh Gia đình Phật tử đang ngồi chơi trên ghế đá chờ đến giờ sinh hoạt chiều chủ nhật. Khi đi ngang qua khu vườn mộ những người tác viên phụng sự xã hội, con đã ghé vào. Bước vào khu vườn, tự nhiên con thấy dâng lên trong lòng mình một cái gì đó kì lạ lắm. Những ngôi mộ nhỏ nằm nép mình dưới những rặng cây. Đơn sơ và giản dị. Những con người nằm dưới những ngôi mộ kia cũng đã sống một cuộc sống đơn sơ và giản dị như thế. Họ là những con người đã lăn lộn vào trong khói lửa chiến tranh. Đã đi đến những nơi khốn khó nhất để đem cánh tay và sức lực nhỏ bé của mình phụng sự cho xã hội, cho con người. Họ đã vượt lên những thù hận, đe dọa,bạo lực để sống với lý tưởng cao đẹp của mình. Họ đã hy sinh nhưng không hề oán trách ai cả. Những người đồng sự của họ còn lại đây cũng không hề oán trách ai cả. Tình yêu thương thật là kì diệu phải không thầy. Tự nhiên con ngồi nghĩ đến mình, nghĩ đến thầy, nghĩ đến các chị, các anh và các em của mình. Chúng ta cũng đang sống. Chúng ta cũng đang nuôi dưỡng ước mơ, nuôi dưỡng lý tưởng thật đẹp của tình huynh đệ. Nhưng giả sử như một ngày mai đây, khi những con người xung quanh đối đãi với chúng ta bằng bạo lực, bằng sự oán hờn và con mắt nghi kị, liệu tấm lòng chúng ta có rộng mở để mà ôm ấp những bạo lực, những oán hờn hay nghi kị đó hay không? Liệu chúng ta có thể mỉm cười mà đối đãi với họ bằng tình yêu thương mà chúng ta đã từng được nhận rất nhiều trong cuộc sống hay không? Con ngồi xuống và chạm tay vào một ngôi mộ. Con như thấy các vị ấy đang mỉm cười với con. Cây hoa bên mộ không biết là tên gì nở hoa trắng và thơm quá. Một phiến đá nhỏ nép ở phía dưới cái cây có khắc tên và ngày sinh, ngày mất của người nằm dưới mộ. Thầy ơi!Trong cuộc sống hàng ngày, có những người đã từng lầm tưởng một “lý tưởng” với những “ham muốn”, họ đánh đồng nó với vật chất xung quanh (có lúc con cũng đã từng như thế) để rồi đến một ngày khi họ đạt được cái “lý tưởng” đó, họ ngơ ngác, họ ngạc nhiên. Cái họ đã cất công đi tìm giờ đây chẳng mang lại cho họ hạnh phúc đích thực mà họ cần có. Có chăng chỉ là chút vui khi đã đạt được một cái gì đó mà họ muốn bấy lâu. Con đã từng gặp nhiều người như vậy đó thầy. Có người lớn hơn con, có người cũng chỉ bằng tuổi con mà thôi. Cũng đôi lúc con thấy mình giống như họ, con cũng đang cố đi tìm. Cứ tìm mãi một cái gì đó tưởng như thực tế nhưng lại mơ hồ, xa xôi. Nhưng đến một ngày con đã dừng lại. Phải! Lý tưởng có là một cái gì đó đâu mà cứ chạy mải đi tìm hả thầy. Có chăng là chúng ta chỉ đang chạy theo những ước muốn xa vời của chúng ta mà thôi. Giờ đây con mới hiểu, lý tưởng thực sự chẳng phải kiếm tìm nơi đâu cả. Những người nằm dưới lòng đất này, họ có kiếm tìm gì đâu. Họ chỉ sống, làm hết sức mình, đem những gì mình có san sẻ với mọi người với tình thương yêu mà thôi. Họ chết cho lý tưởng phụng sự của mình, nhưng có lẽ họ cũng đang mỉm cười hạnh phúc phải không hả thầy? Một vài tia nắng ló dạng trên bầu trời. Con đứng dậy rời khỏi những dòng suy tư miên man, rời khỏi khu vườn mộ. Một tiếng chuông vọng lại từ phía thiền đường. Con dừng lại và trở về với hơi thở của mình. Giờ buông thư vẫn còn kéo dài lâu lắm, con rảo bước về phía công trường ngổn ngang của ngôi chùa đang xây dựng để tiếp tục cuộc dạo chơi của mình. |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |






3:27 AM Jul 12
