Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Cánh cửa tâm linh - Chân Pháp Đăng
Topic Started: Sep 17 2012, 02:29 PM (1,302 Views)
maytuyet
No Avatar

Cánh cửa tâm linh
Chân Pháp Đăng
Ta không nên phán xét và lên án trong lúc lắng nghe người khác. Hãy để cho người ấy có cơ hội nói ra được ý kiến và nỗi lòng của họ. Mỗi người có một cách nói chứ không phải nói theo cách của ta. Thường thường khi lắng nghe người nào, ta có khuynh hướng muốn ý kiến người ấy phải giống ý kiến của ta thì ta mới chịu ngồi nghe, biểu lộ sự đồng ý và cảm thấy khoái lạc trong tâm. Nếu người khác nói ngược ý kiến có sẵn trong ta thì ta lên án và chống đối lại ở trong tâm. Tới với nhau để mở trái tim mà lắng nghe một cách thẩm thấu là một công phu tu tập rất cao. Từ từ ta chuyển đổi được tính phán xét. Ta thường ưa làm ông quan tòa để phán xét người chung quanh. Ta chia rạch ròi giữa đúng sai, thiện ác, bạn thù... Ta hãy tập chăm sóc cho nhau. Lấy tình thương và trái tim để đối xử với nhau. Bảo đảm ta sẽ cảm nhận được tình thương và sự nâng đỡ của nhau ngay lập tức. Không phải ta ban tặng tình thương cho người kia đâu mà chính ta hưởng được tình thương ấy ứa ra từ trong tim mình. Sự cảm nhận phát xuất từ trái tim. Trí năng và kiến thức chỉ chận đứng tình thương và lòng lân mẫn trong ta mà thôi. Cho nên người ta thường nói rằng đừng bao giờ dùng cái đầu để sống, hãy dùng trái tim để sống. Cái đầu của ta hoạt động trên ý thức so đo, phán xét, phân tích..., càng so đo bao nhiêu càng mâu thuẫn bấy nhiêu, càng phán xét bao nhiêu càng bực bội, giận hờn bấy nhiêu. Phải dập tắt những tâm niệm ấy đi thì ánh sáng của chánh niệm mới chiếu sáng lên được. Nắm lấy hơi thở ý thức để ánh sáng tỉnh thức trở về thì tự nhiên trái tim mở tung ra những cánh cửa ngăn cách.
Posted Image
Tâm thức ta bị bức tường bản ngã chắn ngang giữa tàng thức và ý thức. Bản ngã này chận đứng sự liên hệ giữa ta với ta, giữa ta với người cho nên mục đích tu học là mở cánh cửa tâm linh này. Ta phải mở ra cho được cánh cửa ngục tù của bản ngã. Mở được cánh cửa tâm linh rồi thì sự chia sẻ của người khác sẽ đi vào được chiều sâu tâm thức, còn không ta chỉ sống phía trên của ý thức bị điều khiển nặng nề của bản ngã. Mới nghe là dội ra lại liền lập tức bằng sự phản ứng và phán xét. Mới nghe một câu nói vụng về của đứa con trai, người cha đã nổi nóng và quát lại một cách hung dữ. Cái nhìn đầy trách móc, phán xét và uy quyền sẽ không xây dựng được tình thương chân thật, và trái tim sẽ không mở ra được. Chỉ có sức mạnh của niệm định mới mở được cánh cửa tâm linh để cho ánh sáng ở tiềm thức chiếu lên trên ý thức. Trong vùng ánh sáng này, nhận thức của ta trở nên trong sáng, không bị chi phối bởi năng lượng kỳ thị, phán xét và trách móc. Ngôn ngữ của ta không tranh chấp hơn thua. Ta sẽ không nói xấu người này người kia. Thường thường, con người ưa tìm tòi những tính hư, tật xấu của người chung quanh và che dấu những lỗi lầm của tự thân. Tính con người lạ lùng như vậy đó. Trong vùng ánh sáng này, ta sẽ chuyển hóa từ từ những hạt giống xấu ấy. Nói xấu, nói móc chỉ là tập khí của bản ngã bởi vì giận hờn và bực bội cho nên lời nói của ta không dễ thương. Suy tư của ta cũng từ từ trở nên trong sáng. Ta thấy rõ dòng sông suy tư. Suy tư nào đưa tới khổ đau, hận thù thì ta nhận diện để đừng nô lệ cho nó. Suy tư nào đưa tới thương yêu, hiểu biết thì ta nuôi dưỡng trong đời sống hằng ngày. Ta biết suy nghĩ những gì để có thể nuôi dưỡng cho ta và cho những người chung quanh. Ta biết nghệ thuật 'dương thiện ẩn ác'. Ta công nhận và nói ra những cái hay cái đẹp của người khác.

Tô Đông Pha là một nhà văn lỗi lạc một thời ở Trung Quốc và là một phật tử mộ đạo. Ông thường đàm đạo Phật Pháp với thiền sư Phật Ấn. Do tính tài hoa trong thi ca và văn chương nên ông thường xem mình giỏi hơn người. Một hôm ông ngồi thiền với thiền sư Phật Ấn. Ông cảm thấy khoan khoái trong tâm nên hỏi Thiền Sư: ‘‘Ngài thấy dáng ngồi của tôi như thế nào?’’ Ngài Phật Ấn trả lời: ‘‘Rất trang nghiêm, giống một vị Phật.’’ Tô Đông Pha nghe xong cảm thấy hết sức khoái chí. Thiền Sư tiếp đó hỏi Tô Đông Pha. ‘‘Học sĩ! Ông xem thế ngồi của tôi như thế nào?’’ Đã từ lâu, Tô Đông Pha muốn tìm cơ hội để đùa cợt Thiền Sư bởi vì trong quá khứ ông đã bị Thiền Sư điểm đúng cái bệnh tự cao tự đại nên ông lập tức trả lời: ‘‘Giống một đống phân bò.’’ Ông rất tự đắc rằng mình đã thắng Thiền Sư keo này, mình cao thượng và giải thoát hơn cả Thiền Sư. Khi về nhà ông khoe với cô em gái của ông về chuyện ấy. Cô gái bảo rằng: ‘‘Anh đã thua Thiền Sư rồi. Tâm Thiền Sư có Phật nên thấy anh là Phật. Tâm anh chứa đống phân bò nên thấy Thiền Sư là đống phân bò.’’ Tâm ta trong sáng thì suy tư và lời nói của ta cũng trong sáng. Tâm ta xấu xa, ô nhiễm thì suy tư và lời nói của ta cũng xấu xa, ô nhiễm.

Khi cánh cửa tâm linh mở tung, chánh niệm ở trong tiềm thức sẽ chiếu lên thành một vùng ánh sáng trên mặt phẳng ý thức. Dòng sông tư duy, cảm thọ, tâm tư đi ngang qua vùng ánh sáng này đều bị chiếu soi. Ta biết rõ ràng ta đang suy nghĩ gì, đang cảm giác gì. Ta biết nên nói gì với người kia, biết mở trái tim ra để lắng nghe họ. Trái tim này không phải là trái tim vật chất mà là trái tim tâm linh. Tự nhiên ta ngồi nghe mẹ ta một cách hồn nhiên vô tư. Ta tới với anh em thật thoải mái mà không có một chướng ngại gì cả. Tình thương đi vào nhau. Ðó là năng lượng xây dựng tình thương chân thật, là con đường đi về biển giác. Thương được một người thì từ từ ta sẽ thương được nhiều người khác bởi vì khi hiểu thương trong trạng thái tâm ý trong sáng thì giận hờn và trách móc đều tan biến hết. Những hạt giống phiền não ở dưới chiều sâu tâm thức bị rung động, và năng lực ánh sáng chánh niệm có khả năng chuyển hóa những hạt giống ấy. Ta bắt đầu thương được. Bản chất thương yêu bây giờ không còn là ngã ái nữa vì ngã si, ngã mạn đã bị ánh sáng niệm, định và tuệ đả thông. Ta sẽ nhìn người đó bằng tâm không phân biệt, không trách móc. Ta thấy ta trong người đó. Tương lai của em là tương lai của đạo pháp và dòng dõi tổ tiên tâm linh. Thấy như thế, tình thương tuôn chảy một cách tự nhiên như mạch nước trong lòng đất. Ta dạy dỗ cho em một cách cung kính bởi vì ta biết dòng dõi giác ngộ đang có mặt trong em. Các điệu và các sư chú rất cần tình thương. Nuôi dưỡng các em bằng tình thương thì chắc chắn các em sẽ biết thương trở lại thế hệ tương lai. Cha ta như thế nào thì sau này ta như thế ấy, sư phụ ta như thế nào thì sau này ta như thế đó. Cho nên làm người lớn, ta phải cẩn thận mỗi khi tiếp xử với nhau bởi vì hành động của ta sẽ ảnh hưởng lẫn nhau về phương diện tâm thức. Ðó gọi là tâm thức cọng đồng. Nuôi dưỡng hận thù thì hận thù lớn lên để tạo ra khổ đau cho nhau. Nuôi dưỡng tình thương thì tình thương lớn lên đưa tới hạnh phúc cho nhau. Tình thương có thể nuôi dưỡng bằng ánh mắt, nụ cười, hơi thở, bước chân, suy tư... Ta nuôi tình thương trong lúc nấu ăn, rửa bát, quét nhà và nếp sống của ta. Sự sống của ta tỏa ra hương sắc thương yêu ngọt ngào cho ta và cho cuộc đời. Đó là nghệ thuật thương yêu, là hoài bảo cao quí nhất của đời người.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
ZetaBoards - Free Forum Hosting
Create your own social network with a free forum.
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors