| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Suối nguồn yêu thương | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Sep 4 2012, 09:13 AM (1,103 Views) | |
|
|
Sep 4 2012, 09:13 AM Post #1 |
![]()
Administrator
|
Vậy là một mùa Vu Lan nữa đã đi qua. Những bông hồng đỏ tươi con còn để trên bàn hoặc dán lên góc tường. Mỗi lần đi qua đi lại, con lại nhớ những chuyến đi xa của gia đình, nhớ bài hát Bông hồng cài áo và nhớ cả những giọt nước mắt vì hạnh phúc hay là vì tiếc thương đến cha mẹ mình của những người con trong buổi lễ.![]() Cứ mỗi dịp tháng 7 về, trong truyền thống đạo Bụt lại nhắc nhỡ chúng ta về công ơn của cha mẹ qua kinh Báo Ân cũng như truyền thống lâu đời của tổ tiên đi trước. Ơn đức của ba mẹ thì nhiều nhưng đôi khi mình sống chưa có sâu sắc nên mình không cảm nhận hết được cho đến khi đọc một đoạn kinh, nghe một bài hát, dự một buổi lễ thì tự nhiên những tình thương dành cho ba mẹ lại ùa về như thác lũ, cuồn cuộn và dạt dào trong lòng mình. Rồi tự nhiên những giọt nước mắt lăn dài trên má, giọt nước mắt của hạnh phúc và cũng có những giọt nước mắt của ăn năn vì đã lỡ làm ba mẹ phải buồn lòng. Những lúc như vậy, mình ngồi yên nghe lòng thổn thức, tình thương dâng lên và mình chỉ muốn nhìn ba mẹ của mình bằng ánh mắt của sự biết ơn và thương yêu. Có ai đã từng đi qua cảm xúc đó chưa? Giá mà mình mang cảm xúc đó hoài trong lòng để cho mình luôn cư xử thật đúng đắn với ba mẹ của mình thì hay biết mấy. Nhưng thật không may, những cảm xúc đó lại qua đi, mình lại quên, mình trở về với cuộc sống thường ngày với biết bao là công việc, bận rộn, học hành... Có những lúc mình lại giận ba, giận mẹ, mình tự hỏi tại sao lại ngăn con làm việc này? Tại sao lại la mắng con nhiều như vậy? Tại sao lại muốn con làm chuyện kia? Rồi biết bao nhiêu câu hỏi trong đầu mình xuất hiện. Lúc đó mình đâu có nhờ gì đến chuyện “Ơn cha nghĩa mẹ” hay là “tình mẹ bao la như biển thái bình...”, những hạt giống của sự biết ơn đó đã chìm sâu trong tàng thức và nó nhường chổ cho những hạt giống giận hờn, trách móc đi lên. Nó chiếm ngự tâm hồn của mình và làm cho mình đau khổ. Những nội kết trong lòng mình làm cho mình cảm thấy bực bội, mặc dù không nói ra nhưng không khí của gia đình đã bớt đi sự ấm cúng. Có nhiều nhà thơ, nhiều nhà văn, nhạc sĩ đã hiến tặng cho chúng ta nhiều tác phẩm hay về tình mẹ, tình cha. Khi nghe những tác phẩm đó thì tự nhiên những hạt giống tốt được tưới tẩm. Nếu mình nuôi dưỡng những hạt giống đó nhiều thì nó sẽ tạo cho mình những cách hành xử tốt, những lời nói tốt và những suy nghĩ tốt đẹp. Thật may mắn, trong pháp môn thực tập của mình, mình có cơ hội nuôi dưỡng những hạt giống tốt đẹp đó hằng ngày. Nếu mình thực tập một cách sâu sắc thì trong mỗi cái lạy, mỗi hơi thở, mỗi bước chân mình có thể quán chiếu để nhận diện sự có mặt của ba, của mẹ, của ông bà tổ tiên đang hiện diện cùng với mình. Dòng máu của ông bà cha mẹ đang chảy trong người mình và lúc đó nếu mình có hạnh phúc thì ông bà tổ tiên cũng có hạnh phúc. Vậy là mình cũng đã trả ơn một phần nào đó cho ba mẹ của mình rồi. Với cái nhìn như vậy, mình sẽ nghĩ rằng mình sống như thế nào cho có hạnh phúc, có thảnh thơi thì mình đã làm rất nhiều cho ba mẹ. Con không có ý là muốn khuyên mọi người điều gì mà chỉ là viết ra sự cảm nhận của mình trong khi thực tập. Đôi lúc, ngồi yên, con quán chiếu và thấy rằng ba mẹ của mình đã suốt đời lao nhọc vất vả để kiếm miếng cơm manh áo cho mình mà không có thì giờ để sống, để tận hưởng những mầu nhiệm của sự sống. Con cũng muốn giúp ba mẹ lắm nhưng không biết làm cách nào, thôi thì mình làm trước, mình sống sao cho có an lạc, có thảnh thơi thì ba mẹ thế nào cũng cảm nhận được. Mình không có nói bằng miệng nữa mà mình nói bằng cuộc sống hằng ngày của mình, con nghĩ rằng điều đó sẽ đủ sức thuyết phục hơn nhiều. Có những buổi tối thực tập, con đã ý thức được điều đó và ngồi thật yên cho ba, cho mẹ. Con thở cho ba cho mẹ và cảm thấy hơi thở nó êm dịu và nhẹ đi vì khi thở có ý thức thì nó sẽ làm mình chú tâm vào hơi thở hơn. Khi lạy xuống cũng vậy, với ý thức đó, con lại đem thân và tâm trở về, con đang cùng ba mẹ và ông bà tổ tiên lạy xuống, lúc đó con cảm nhận được hình hài của mình là một sự tiếp nối mầu nhiệm. Gốc rễ tâm linh xin bồi đắp Suối nguồn huyết thống nguyện khai thông Khi thực tập mình có thể làm được hai việc cùng một lúc, mình có thể vừa bồi đắp được gốc rễ tâm linh và mình cũng vừa khai thông được gốc rễ huyết thống. Cả hai điều đó có mặt trong con người của mình. Khi mình có cảm giác được khai thông rồi thì tự nhiên mình thấy mình là một sự tiếp nối mầu nhiệm từ tổ tiên xa xưa cho đến mãi ngàn sau, mình không bị giới hạn từ lúc mình sinh ra cho đến khi mình mất đi nữa, dòng suối của huyết thống đang chảy trong mình và đang theo mình chảy về tương lai. Và dòng suối của tâm linh mà mình tiếp nhận từ thầy tổ cũng đang chảy trong mình và cũng đang theo mình đi về tương lai nữa. Mình sẽ bồi đắp để gốc rễ tâm linh ngày càng đi sâu vào tâm thức, cắm rễ thật nhiều để mình càng ngày càng có vững chãi và thảnh thơi. Mình nhận ra rằng chính nhờ gốc rễ tâm linh của mình mà mình đã khai thông được suối nguồn huyết thống, những phương pháp thực tập như những mũi sắt nhọn chọc thủng những chổ ách tắc để dòng nước chảy qua. Và cũng nhờ gốc rễ huyết thống mà mình mới có cơ hội phát triễn và bồi đắp thêm gốc rễ tâm linh. Hai điều đó có mối liên quan khăn khít với nhau. Vu lan về, con xin chúc cho các anh chị em luôn giữ gìn sự thực tập của mình để có thể đem mùa vu lan trải dài cho đến tận năm sau, mong cho hai gốc rễ tâm linh và huyết thống của mỗi người sẽ ngày càng phát huy. Vu lan 2012 |
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |








3:27 AM Jul 12
