Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Thư gởi cho Ba
Topic Started: Aug 22 2012, 11:29 PM (1,106 Views)
maythuong
Member Avatar
Administrator
Đây là bài viết của một thành viên trong gia đình Mây nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu. Con gởi đến mọi người cùng đọc.

Thư gởi vị Bồ Tát của đời con,
Ba ơi! Còn khoảng 1 tháng nửa là đám giỗ Ba rồi nhưng năm nay có nhuận 1 tháng nên Má với mấy chị có làm một ít món chay giỗ Ba trước 1 tháng đó.

À mà Ba nè! Tối hôm trước giỗ Ba 1 ngày, con có cảm nhận được là Ba đang ở cùng con ngay tại nhà mình và như con nghĩ rằng thật sự là Ba đã về. Đêm đó, không hiểu sao con thấy nao nao trong bụng, không ngủ được nhưng vì đêm đã khuya mà mai phải lên giúp cho chị ba nên con cố gắng ngủ bằng cách mở nhạc tai nghe hết cỡ. Mơ màng được một lúc, con thấy được hình bóng quen thuộc của Ba với ánh mắt Ba nhìn con có vẻ hơi buồn và có một chút không hài lòng từ ánh mắt của Ba. Ba! Sao Ba không nói gì với con mà lại đi tới trang điểm cho Má? Hay Ba muốn Má đi theo Ba. Suy nghĩ bất chợt đó trong giấc mơ thôi mà làm con giật mình tỉnh dậy, tự nhiên 2 dòng nước mắt con trào ra một cách vô thức trong ánh sáng hiu hắt từ bóng đèn dầu trên bàn thờ của Ba.
Ba ơi! Con đã khóc một cách tức tưởi, khóc để giải tỏa bao sự dồn nén mà con giữ trong lòng. Chắc lúc đó vong linh Ba cũng đang ngồi cùng con đúng không Ba?

Ba có biết những lúc con lên mộ thắp hương cho Ba rồi nhớ lại những kỉ niệm khi chưa vắng bóng Ba, con lại nuốt nước mắt vào trong, không dám khóc trước phần mộ của Ba, nhưng tối hôm nay con kìm không được sự yếu đuối của mình trong khi con biết vong linh Ba đang ở đây. Đêm đó, con khóc vì một phần nỗi nhớ về Ba dâng tột độ, phần còn lại vì con mừng chuyện Ba mang Má theo Ba chỉ là trong giấc mơ mà thôi! Giấc mơ này ám ảnh con rất nhiều đó Ba! Sau vài ngày suy ngẫm con nhận ra sự sai lầm lớn trong con từ ngày Ba mất tới giờ đó là:
“Thứ quý giá nhất của đời con không chỉ là những thứ con đã mất đi vĩnh viễn mà còn là hạnh phúc hiện tại con đang có”
Posted Image
À Ba ơi! Ba còn nhớ trước 10 ngày Ba đi theo ông nội, Ba nói gì với con không? Ba nói là:
“Khi Ba không có ở nhà, con phải nhớ nghe lời mẹ với mấy chị đó nghe không?”. Lúc đó, con còn quá nhỏ để hiểu câu dặn dò đơn giản đó của Ba, để rồi bây giờ con nhìn lại thấy mình chưa làm được một chút nào lời dặn dò của Ba. Ba mất khoảng 4 năm thì nhà xảy ra một biến cố lớn mà người chịu mọi sự hiểu lầm và hậu quả của biến cố này lại là con. Lúc đó, con bất cần đời, con không còn tin vào bất kỳ ai trên đời này nữa, kể cả Má, người mang nặng đẻ đau ra con. Con lao đầu vào những cuộc nổi loạn, đánh nhau. Nhưng rồi tới một ngày, con trực bà nội trong bệnh viện và gây ra một sai lầm lớn. Đó là “tước đi cái quyền được nói của một kẻ sắp chết”. Và rồi con chạy trốn bằng cách đi tập võ, một phần để quên, một phần để thỏa chí anh hùng và phục vụ cho sự hiếu chiến của con. Nhưng con vẫn không quên được ánh mắt của chú và con đã làm một điều mà con nghĩ là buồn cười, thiếu khả quan nhất đó là “ Đi chùa, ngồi thiền”.

Mà Ba ơi! Vào gia đình tâm linh này lại là một cách khả quan đó Ba. Theo con được biết thì cách này có thể giúp con thay vì chạy trốn thì con đối mặt, mỉm cười với ánh mắt chú và quan trọng là con có thể đem chút công đức nhỏ bé của con xin Bụt cho Ba sớm được siêu thoát.

Con hư quá phải không Ba! Suốt thời gian qua con không có sống lấy một ngày để báo hiếu cho Ba ngay khi Ba đã mất, bây giờ con thấy tiếc và giận mình quá. Nhưng Ba hãy yên tâm, con sẽ không lập lại thảm họa này với Má đâu, vậy nên Ba đừng có đem Má của con theo Ba đó nghe Ba!

Ba biết không? Tối nào rãnh thì con cũng đến gia đình tâm linh, gia đình thứ 2 của con để thực tập trở về với chính bản thân mình. Ở đây, con đã cảm nhận được tình thương yêu của mọi người đối với nhau, con thấy rằng những vết thương ngày xưa dần dần được trị liệu. Con được ngồi yên và thực tập theo dõi hơi thở của mình, rồi chợt con nhận ra Ba. Ba ơi! Ba đang ngồi cùng với con đó, hơi thở của con là hơi thở của Ba, cái lạy của con là cái lạy của Ba. Trong lúc đó, con hiểu rằng Ba và con như chưa bao giờ từng xa cách, nỗi nhớ Ba đã vơi dần trong con. Mỗi tế bào của con đều có sự có mặt của Ba. Con đi Ba cũng đi, con ngồi Ba cũng ngồi. Con chỉ nhận ra Ba khi nào con trở về với bản thân mình. Con biết lúc nào Ba cũng bên con để yểm trợ cho con những lúc con gặp đau khổ trong cuộc đời.

Cũng nhờ phước đức của Ba Má mà hôm nay con có duyên được gặp Bụt, được học hỏi giáo pháp và được sống với gia đình tâm linh. Con đã dần thoát ra khỏi những vết xe đổ của cuộc đời mà xây dựng lại tương lai của mình, mà xây dựng tương lai cũng chính là xây dựng hiện tại. Nếu con có thể sống hạnh phúc trong hiện tại thì tương lai thế nào cũng tươi đẹp hơn. Khi thực tập một thời gian, con tìm thấy những hạt giống hạnh phúc của Ba Má có trong con rất nhiều, vậy mà trước đây con không biết, cứ để những hạt giống của giận hờn, trách móc... tưới tẩm làm cho con gây ra nhiều khổ đau cho bản thân và mọi người xung quanh. Nhưng những khổ đau đó đã làm cho con nhận ra được con đường hạnh phúc, con đã bớt tự trách mình, con đã không còn hối tiếc những gì mình đã làm bởi nó cũng là chất liệu cần thiết để con có được như ngày hôm nay. Con xin nguyện sống làm sao để con là sự tiếp nối đẹp đẽ của Ba Má.
Thôi thư cũng đã dài con ngừng bút ở đây. Ba hãy mỉm cười cùng con nhé! Chào Ba.
Đứa con ngoan của Ba.
Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mayanhtrang
No Avatar

Hay, rất là hay! Mà cái thành viên mô núp bóng ri, ra báo danh coi :D ???
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
may vi tha
No Avatar

hay lắm em ^^
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Những bài viết · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors