Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Gieo hạt tình thương - Lá thư tu học tháng 8
Topic Started: Aug 20 2012, 09:41 AM (1,003 Views)
Mayanhtrang
No Avatar

Tháng nay, Mây Thương bảo con viết lá thư tu học. Thiệt lòng là con chẳng biết viết như thế nào, con tu học có ra gì đâu, con chỉ làm theo nhưng gì con hiểu và cho là đúng đắn. Em ấy nói là con có thể viết cả những điều tốt và không tốt, vậy con sẽ nói ra những suy nghĩ trong lòng con. Con có nhiều suy nghĩ vớ vẩn lắm, nhưng đây là suy nghĩ gần nhất:

Có một bữa, con được phân công đọc lời quán nguyện, 4 cái lạy. Con đọc vừa đủ chậm để con có thể lắng nghe và thấu hiểu những điều Kinh dạy vì con nhớ mình đọc đâu đó rằng: đọc và phải nhìn vào cuộc sống hằng ngày xem có thể áp dụng điều đó được hay không và áp dụng như thế nào?:

-Lạy thứ nhất: lạy Quan Thế Âm Bồ Tát: trong cái lạy này, con xin nguyện lắng nghe cho cuộc đời bớt khổ.
-Lạy thứ hai: Lạy Đức bồ Tát Văn Thù Sư Lợi: nguyện nhìn sâu vào sự vật, để thấy được gốc rễ của khổ đau.
-Lạy thứ ba: Lạy Đức Bồ Tát Đại Hạnh Phổ Hiền: nguyển đem mắt và trái tim đi vào cuộc sống. Buổi sáng mang lại niềm vui cho người, buổi chiều giúp người bớt khổ.
-Lạy thứ tư: Lạy Đức bồ Tát Địa Tạng Vương: nguyện đến những nơi khổ đau, địa ngục, nguyện không tạo ra một địa ngục nào nữa trên thế gian này...

Con đọc xong mà lòng con rối rắm, một cảm giác khó tả chận ngang con, con bâng khuâng hỏi sao mình có thể làm những điều nguyện ấy. Nguyện như vậy có quá nhiều không? Tất cả những lời nguyện này trái ngược với tất cả những gì con đang suy nghí, lựa chọn và làm theo từ trước đến giờ, những gì con cho là đúng đắn.

Sao con phải nghe nhiều đến thế, từ trước đến giờ con chỉ lựa chọn những gì tốt cho thân tâm con, vì con biết khi con nghe quá nhiều đau khổ, con cũng sẽ đau khổ theo, và con sẽ không giữ được thân tâm con trong sáng. Vậy mà bây giờ Bụt bào con phải học theo hạnh Bồ Tát lắng nghe với tâm không thành kiến, không phán xét, không phản ứng…

Sao con phải nhìn với con mắt không thành kiến? con cũng có những suy nghĩ của con, của bản thân con, con cũng có những nguyên tắc của minh. Sao con phải nhìn sâu để phải thấy được gốc rễ của khổ đau. Sao con lại phải nhìn những khổ đau đó?

Sao con lại đến những nơi bóng tối khổ đau, sao con lại đi tìm những nơi tuyệt vọng và áp bức còn đang trấn ngự. Con không làm vậy trước giờ: con tránh những điều ấy nếu có thể, và nếu con đã biết thì con sẽ giúp nhưng chỉ khi con nhìn thấy sự cố gắng, sự tích cực của bản thân người đó. Vậy đó, Những lời Phật dạy trái ngược hoàn toàn với những nguyên tắc của con, con phải làm thế nào đây? Nghe theo hay không nghe theo? Nghe theo thì con còn lại gì cho bản thân con?

Con loanh quanh với những câu hỏi của mình, không lối thoát. Con thấy mình chỉ là hạt cát so với nhưng gì Phật đã làm, mà không phải hạt cát, con nhỏ hơn hạt cát nữa, bé….rất bé. Con nghĩ nghĩ, con cũng không nghĩ ra, rồi con chuyển sang Giận, con giân Bụt, giận các vị Phật đã làm như thế, giận các Vị đã làm được và đã muốn chúng con làm như thế. Con cũng giận cả người đã đưa con quyển Kinh và kêu con đọc bốn cái lạy này.

Buổi sáng, con thức dậy sớm như thường lệ, những suy nghĩ lại ùa về trong con, con ra biển, đi đến với gia đình, nhưng càng tới gần bước chân con càng chậm lại, con không muốn gặp ai cả, con cũng không muốn nghe ai, con bước chậm, bước chậm và ngồi xuống giữa tất cả các bước chân qua lại, con ngồi xuống và nhìn những người ngư dân kéo lưới: bóng dáng đó, sức lao động đó, bình minh đó, biển đó. Nhìn những con người lao động vất vả, hăng say, con thấy lòng con dịu xuống. Con nằm đó, để những dòng suy nghĩ tự do chạy lên chạy xuống trong đầu, mặc kệ. Rồi con đi xuống biển tắm, bơi lội không biết ngày mai sẽ như thế nào đây?

Con chỉ biết một điều cơn giận của con thật là vô lý? Sao con có thể giận Bụt, giận Bồ Tát, sao con có thể giận em ấy, em ấy có làm gì đâu? Chỉ bằng những câu hỏi “phải như thế này… phải như thế khác” là con đã không làm đúng với tinh thần đạo Bụt rồi, làm với một sự tự do, làm cũng như không làm thì mới nên làm. Con sẽ giận như vậy trong bao lâu? 1 ngày, 2 ngày, 3 ngày...? Vì con vô lý nên chắc sẽ chỉ một lần này thôi, con đã định ngày mai sẽ đi biển lại bình thường. Buổi chiều con nhận được tin nhắn của Mây Thương là có đem về một chai dầu gội, nhìn quen quen nên nghĩ có thể là của con. Em ấy thật trẻ con, ý nghĩ như vậy làm con bật cười: Tất cả các chai dầu gội giống nhau, sao lại nghĩ đó là chai dầu gội của con? Hihihi.
Posted Image
Rồi con nghĩ có thể có một lý do mà Bụt cho con đọc cái lạy này, người có mong một sớm một chiều chúng con có thể làm được như vậy đâu? Mà là một cách gieo hạt giống tốt vào trong một con người, chúng con có thể nghe, chúng con có thể hiểu, chúng con có thể thực hành, có thể không được nhiều như vậy, có thể chỉ là một xíu xiu, một chữ hoặc 2 chữ thôi nhưng cũng có thể làm vơi bớt nỗi khổ đau của chính bản thân con và muôn loài. Địa ngục đâu phải chỉ là 1 hoặc 2 cái, mà có thể có rất nhiều cái nhỏ xung quanh con, con đâu cần phải làm gì lớn, mà tuỳ vào khả năng và sự thực tập của mình mà thôi.

Offline Profile Quote Post Goto Top
 
maytuyet
No Avatar

cảm ơn chị Mây ánh trăng nhiều lắm, em đọc bài viết của chị chậm rãi và em thấy giật mình vì sao em không có những suy nghĩ như chị, hay là em đọc là chỉ đọc mà không suy nghĩ, không có sự nhìn sâu, đọc như một con vẹt ... cảm ơn chị nhiều lắm lắm ... đôi lúc cái thắc mắc của chị cũng sẽ " đánh thức" được người khác ... Mình là con của Bụt nên mình cũng sẽ làm được như Bụt, trước tiên là làm những việc nhỏ nhỏ trước, anh chị em mình cùng làm nhé... Thương cả nhà Mây
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors