| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Mùa yêu thương | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 16 2012, 06:56 PM (889 Views) | |
|
|
Aug 16 2012, 06:56 PM Post #1 |
Tâm Nguyệt Anh
|
MÙA YÊU THƯƠNG Như vậy là mùa an cư kiết hạ đang khép lại để chào đón một mùa vu lan ấm áp tình người. Tháng bảy đầu thu, lá vàng rơi nhè nhẹ làm xao xuyến lòng người, những cảm xúc về cha về mẹ lại trở về trong mỗi chúng ta. Con nhớ ngày xưa cuối tuần mẹ thường đưa con về ngoại, chiếc xe đạp cọc cạch nhảy nhót trên đường làng. Mỗi lần xe đi ngang hàng râm bụt thì con lại bảo mẹ dừng lại hái hoa cho con vì con thích ngắm hoa lắm. Đến giờ con gái mẹ vẫn thích hoa lắm mẹ à. ![]() Khói lam chiều bay nhè nhẹ trên nóc bếp, mẹ và bà đang thổi cơm cho cả nhả đấy mà, bọn trẻ con trong xóm đang vui đùa trước sân. Không biết mẹ còn nhớ không nè, khung cảnh chiều hôm ấy đẹp lắm, nhà mình ở trên núi cao mây phủ bồng bềnh se se lạnh, con ngồi bên bếp lửa ấm áp vùi hạt mít dưới lớp tro nghe tiếng lửa cười. Bà con quê mình sống với nhau bằng tình cảm chân thật, tình làng nghĩa xóm thật thân thương, có cái gì ngon cũng đều đem biếu nhau. Sau mùa thu hoạch nhà mình luôn được ăn bắp luộc và khoai nướng. Mít thì nhiều vô kể, thơm khắp cả khu vườn. Nhiều đến nổi mà nhà mình ăn không hết phải đem ra sau hè cho mấy em bò ăn. Con được 6 tuổi thì nhà minh chuyển về thành phố vì mẹ nghĩ về đó cuộc sống nhà mình sẽ bớt vất vả hơn và các con có điều kiện học hành hơn nhưng mà về đây mọi thứ vẫn thế. Mẹ vẫn vất vả tảo tần với bốn chị em con. Tóc mẹ màu xanh đã chuyển sang màu khói bếp, vất vả đè nặng trên vai chẳng lúc nào thảnh thơi. Dù vậy mẹ vẫn cố gắng lo cho chúng con bằng bạn bằng bè, vẫn dành cho chúng con những gì tốt đẹp nhất trong khả năng của mẹ. Con lớn dần thành cô học sinh lớp 12 ôm ấp trong lòng mơ ước được bước vào cổng trường đại học như các bạn cùng trang lứa. Tối hôm trước ngày con đi thi đại học, mẹ lẳng lặng nhìn con đốt hương thắp cho ông bà rồi lẳng lặng chờ con đi ngủ mẹ lại đốt hương thắp cho ông bà… Rồi con đậu đại học, mẹ vừa mừng vừa lo. Mẹ tự hào vì con gái mẹ đậu đại học. Và mẹ lại lặng lẽ nuôi 4 chị em con cho đến lúc ra trường. Sau này khi con tốt nghiệp đại học đi làm rồi mẹ mới nói cho con biết hôm ấy mẹ cầu nguyện gì. Mẹ đã thắp hương nói với ông bà rằng xin cho con không đậu đại học vì sợ rằng không đủ khả năng nuôi con 4 năm ở trường đại học, bảo con bỏ kết quả đại học ở nhà thì mẹ lại không đành lòng. Nghe mà đau lòng quá phải không mẹ, sao lại một mình yên lặng cố gắng bươn chải giữa dòng đời. Người ta mói :” thượng đế không thể ở khắp mọi nơi và mọi lúc nên người mới sinh ra mẹ”. Và với con, mẹ là bồ tát với đất tâm rộng lớn bởi đất luôn đón nhận tất cả mà không bao giờ suy nghĩ điều gì. Đất nhận rác và phân để cho ra những bông hoa xinh xắn. Và đất cũng nhận những hạt mưa trời trong ngọt để cho cây cao xanh mát cho đời. Mẹ cũng vậy đó, dù là cay đắng hay ngọt bùi mẹ vẫn âm thầm lặng lẽ hy sinh. Trái ngọt bao giờ mẹ cũng dành cho chúng con còn những cay đắng tủi buồn lại giấu kín trong lòng Chiều nay ngồi đọc sách con tình cờ đọc lại bài thơ: Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ. Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha. Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ. Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha. Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn. Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con. Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không! Xin đừng làm mẹ khóc! Tác giả ơi vậy mà con cứ làm mẹ buồn hoài bởi vì con và mẹ khác nhau về quan điểm sống. Cách sống khác nhau nên nội kết trong mỗi người khác nhau. Con biết con cần phải làm mới và thiết lập sự truyền thông nhưng cần phải có thời gian mẹ nhỉ! Đã không ít lần mẹ rơi nước mắt vì chúng con, trong đó có những giọt nước mắt hạnh phúc khi con mình hạnh phúc và những giọt nước mắt đau khổ khi thấy con mình vấp ngã trên đường đời. Ở tuổi xế chiều của mẹ rồi mà thấy mẹ cứ tất bật với cuộc sống chẳng bao giờ thảnh thơi. Mẹ à, bây giờ mẹ hãy ngồi xuống đây với con, uống một tách trà nóng rồi nhà mình ngồi ngắm ánh trăng đêm nhé. Mẹ hãy ngồi thật yên trong tĩnh lặng và nhìn lại ngày xưa, để thấy rằng mình chưa bao giờ sống một phút giây nào cho bản thân mình cả, tuổi xuân xanh mẹ đã vùi lấp trong cuộc sống bộn bề. Con muốn thấy mẹ mỗi chiều thong dong đi dạo phố, nhìn ngắm đàn bồ câu trắng bay, chúng lững thững bước đi trên bãi cát trắng mịn dễ thương lắm mẹ à. Và mẹ sẽ thấy những hình ảnh đẹp khác, xa xa ngoài công viên những cụ già dắt tay nhau đi dạo phố. Mẹ đừng lo cho chúng con nữa, chúng con lớn rồi sẽ tự học cách đứng vững trên đôi chân của mình mẹ à. Giờ mẹ hãy sống cho mình mẹ nhé |
| Cư trần lạc đạo hãy tùy duyên:) | |
![]() |
|
|
|
Aug 17 2012, 11:10 AM Post #2 |
|
Mây an lạc viết bài hay quá! |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |







3:27 AM Jul 12
