| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Cây táo và tình thương của mẹ | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Aug 17 2012, 05:21 PM (902 Views) | |
|
|
Aug 17 2012, 05:21 PM Post #1 |
![]()
|
CÂY TÁO VÀ TÌNH THƯƠNG CỦA MẸ Con, mây lắng nghe! Chào tất cả mọi thành viên yêu quý! Thật sự đã lâu lắm rồi con mới lắng lòng, đặt bút để viết vài dòng tâm sự của con trong bấy lâu nay, cũng là dịp con chia sẻ một chút ít tâm tư tình cảm về mẹ trong lễ Vu Lan sắp đến này! Cứ theo vòng luân hồi tự nhiên, thời gian cứ âm thầm trôi qua một cách nhanh chóng. Mấy hôm trước đây con vẫn còn đau đầu, căng thẳng về những cuộc thi nhưng rồi bây giờ con cũng đã kết thúc một thời học sinh vô tư, hồn nhiên và quậy phá. Lúc này đây sẽ là khoảng thời gian quan trọng để con chuẩn bị thật tốt hành trang bước vào đời, vào xã hội. Hành trang quan trọng nhất đối với con chính là hành trang về tinh thần. Trong thời gian con học thi, thật sự con không hề có chút nào là sự thoải mái, lúc nào cũng nặng trịch trong đầu học bài môn này, môn kia và trong lúc đó con cũng không được thực tập nhiều. Nhưng cũng thật may mắn cho con, những lúc căng thẳng và mệt mỏi đến cực độ, con đã dừng lại tất cả để thở. Nhắm mắt lại, thở thật chậm, thật chậm, thật nhẹ nhõm, thật an lạc trong mỗi hơi thở, chẳng mấy chốc con có được sự thoải mái trong tinh thần, tuy không nhiều nhưng cũng đã giúp cho con được phần nào. Thật sự con rất may mắn khi được biết đến pháp môn của sư ông và thầm cảm ơn một mái nhà tâm linh luôn có mặt cho con để tiếp thêm sức mạnh, năng lượng cho con. Và con càng biết ơn người đã cho con biểu hiện ra trong cuộc đời này để được hạnh phúc và gặp được nhiều niềm vui, may mắn như bây giờ chính là cha-mẹ thân yêu. Đặc biệt là mẹ. Không gì có thể hơn được tình mẹ, tình mẫu tử là một thứ tình thương vô cùng thiêng liêng. Từ lâu thật lâu rồi, có một cây táo lớn, với sum suê quả và có một cậu bé rất thích đến xung quanh chơi đùa với cây hàng ngày. Cậu trèo lên nó, ăn quả và nằm ngủ trưa dưới bóng mát và trong vòng tay âu yếm của cây. Cậu vô cùng yêu cây và cây cũng rất yêu, rất vui và hạnh phúc khi được chơi cùng cậu. Cứ như vòng tuần hoàn của quy luật tự nhiên, thời gian trôi qua, cậu bé ngày nào đã trưởng thành và cậu dần ít đi và thậm chí là không còn chơi bên cây hằng ngày nữa. Một ngày nọ, cậu trở lại bên cây và cậu nhìn cây thật buồn.:”Hãy đến... và chơi với tớ đi”, cây gọi cậu bé. ”Tớ không còn là một cậu bé nên tớ không chơi bên cây nữa đâu”, cậu bé trả lời. ”Tớ muốn chơi đồ chơi và tớ cần tiền để mua chúng.” Cây nói tiếp: ”Xin lỗi tớ không có tiền nhưng cậu có thể hái tất cả những quả táo của tớ và bán chúng”. Cậu bé cảm thấy vui mừng, cậu trèo lên và hái tất cả táo trên đó rồi vô tình đi về trong vui vẻ. Đã rất lâu kể từ ngày những quả táo trên cây được cậu bé hái hết mà không thấy cậu quay trở lại, cây buồn lắm. Thời gian trôi đi, cậu bé ngày ấy giờ đã trở thành một chàng thanh niên trưởng thành. Một ngày cậu quay trở lại bên cây, thấy cậu cây vui lắm: ”Đến đây và chơi vớ tớ đi nào”, cây nói. ”Tớ không có thời gian để chơi nữa rồi. Tớ phải làm việc vì gia đình của mình, tớ cần một căn nhà để sinh sống. Cây có thể giúp tớ không?”. ”Xin lỗi, tớ không có nhà nhưng cậu có thể chặt các nhánh của tớ để xây thành tổ ấm cho cậu” và sau đó chàng thanh niên chặt tất cả các nhánh cây của cây và đi về trong hạnh phúc. Cây vui mừng lắm khi trông thấy chàng trai hạnh phúc nhưng từ đó không thấy chàng trai quay lại nữa. Cây một lần nữa lại buồn và cảm thấy cô đơn. Vào một ngày hè nóng nực, chàng thanh niên ngày ấy bây giờ đã trở thành một người đàn ông và quay trở lại, cây thấy thế nên lấy làm vui mừng.”Hãy đến đây và chơi với tôi nhé”, cây nói. ”Tôi sắp già rồi, tôi muốn đi chèo thuyền để thư giãn sau những năm tháng mệt mỏi. Cây có thể cho tôi một con thuyền được không? ”, người đàn ông nói. ’’Hãy lấy thân cây của tôi để làm con thuyền cho cậu. Cậu có thể đi xa hơn và sẽ cảm thấy hạnh phúc”. Người đàn ông chặt thân cây để làm cho mình một chiếc thuyền. Ông chèo thuyền đi và không thấy quay trở lại vào một thời gian dài. Cuối cùng, người đàn ông trở về sau nhiều năm: ”Xin lỗi, cậu bé của tôi, nhưng tôi không còn bất cứ điều gì cho cậu nữa, không có táo cho cậu nữa”, cây nói. ”Không thành vấn đề, vì tôi cũng không còn răng để ăn nữa đâu”, người đàn ông đáp. ”Không có thân cây dài cho cậu leo lên”, cây nói. ”Tôi đã quá già và không đủ sức để làm việc đó nữa rồi”, người đàn ông đáp. ”Tôi thực sự không thể cho cậu bất thứ gì được nữa... Điều duy nhất còn lại là cái rễ chết này của tôi”, cây nói trong nước mắt. ”Bây giờ tôi không cần điều gì cả,tôi chỉ cần một nơi để nghỉ ngơi. Tôi mệt mỏi sau những năm tháng dài mà tôi phải trải qua”, người đàn ông trả lời. ”Vậy thì hay lắm! Rễ cây già này sẽ là nơi lý tưởng để cậu tựa vào và nghỉ ngơi trong phần còn lại, đến đây, hãy đến đây và ngồi xuống bên tôi nào”. Người đàn ông lặng lẽ ngồi xuống cạnh cây và cây vui mừng lắm, sự vui mừng được hòa lẫn trong nước mắt. ![]() Cây táo ấy cũng như là người mẹ, một người mẹ bao dung, một người mẹ cao cả và yêu thương. Câu chuyện này làm cho con phải suy nghĩ về bản thân mình, đã có lúc chúng ta cũng như cậu bé này vậy. Từ lúc bé thơ, chúng ta luôn vui đùa quấn quýt bên mẹ không rời nhưng khi lớn lên thì lại rời xa mẹ. Chỉ khi gặp chuyện gì rắc rối hoặc cần gì thì mới nhớ đến mẹ và quay trở lại. Thế nhưng mẹ vẫn luôn dang rộng đôi tay để ôm ấp và trao cho chúng ta mọi thứ mà mẹ có, chỉ vì mong muốn thấy được nụ cười trên đôi môi con thơ, chỉ vì muốn con thơ được vui, được hạnh phúc. Mẹ đối với con quan trọng hơn tất cả. Đã có nhiều lúc con cũng giống như cậu bé kia vậy, giật mình con nhận ra con vẫn chưa quá muộn để thay đổi. Trong thời gian vừa qua, con đã gián tiếp làm cho mẹ phải buồn rất nhiều, những giọt nước mắt trong tim mẹ cứ rơi dù mẹ vẫn cười nói vui vẻ, nhưng con hiểu điều đó. Và giờ đây, vẫn chưa là quá trễ để con có thể thay đổi, đồng thời sẽ giúp mẹ thật nhiều. Dù con có thế nào thì mẹ vẫn luôn bên con, yêu thương, chăm lo và giúp đỡ con. Vậy nên mới nói không gì thiêng liêng hơn tình mẹ. Con luôn thầm cảm ơn mẹ, cảm ơn rất nhiều vì con may mắn khi có mẹ là mẹ của con. Đôi bàn tay nhỏ bé của con có thể lau được giọt nước mắt trên mặt mẹ, đấm lưng mỗi lúc mẹ đi làm về mệt mỏi, nhổ tóc bạc cho mẹ, cả con và mẹ đều cảm thấy vui và vô cùng hạnh phúc. Thật sự đối với con để định nghĩa được chữ mẹ thì con không thể dùng từ ngữ nào để nói lên được, bởi nó rất lớn, lớn về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Đã quá lâu con vô tư khiến mẹ phải khổ tâm, giờ đây con đã trưởng thành để không làm mẹ phải buồn lòng nữa. Mẹ biết không, khi con viết những dòng tâm sự này, mọi ký ức vui buồn của con dành cho mẹ không ngừng ùa về. Nó như đang nhắc nhở con và làm con càng yêu mẹ hơn. Dòng sữa mẹ, dòng máu mẹ đang chảy trong con và con biết mẹ là con-con là mẹ. Dù con có ở đâu, làm gì hay nghĩ gì thì mẹ đều bên con, cùng con làm, cùng con hiểu, cùng con trong tất cả. Cảm xúc con lúc này đây không ngôn từ nào tả nổi và con chỉ muốn thét lên thật to cho cả thế gian này biết con yêu mẹ nhiều lắm, con may mắn và hạnh phúc khi mẹ là mẹ của con. “Mẹ ơi, con yêu mẹ!” Hạnh phúc là như vậy và con hy vọng cho mọi người, những ai đã từng làm cho mẹ buồn, mẹ khóc thì chưa phải là quá muộn để thay đổi. Hãy chuyển hóa những giọt nước mắt, những nỗi buồn ấy trở thành những giọt nước mắt, những niềm vui của mẹ khi thấy đứa con của mình đã lớn khôn. Đừng bao giờ quên mẹ khi mệt mỏi và gục ngã trên đường đời, dù biết mẹ không thể giúp được gì cho ta nhưng sẽ có một vòng tay ấm áp, một ánh mắt dịu hiền đến bên ta để giúp ta có tự tin hơn để đương đầu với thử thách.Với con, điều mà con luôn xem là niềm tự hào từ nhỏ cho đến bây giờ đó là người mẹ của con. Con cảm ơn mọi người đã bỏ chút thời gian quý báu để đọc những dòng chia sẻ của con, nếu con gì sai sót mong mọi người bỏ qua cho con, Hihi... Con yêu mọi người. Mây lắng nghe!!! |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |








3:27 AM Jul 12
