| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Nghệ thuật khổ đau -- Lá thư tu học tháng 5 | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: May 28 2012, 11:37 PM (845 Views) | |
|
|
May 28 2012, 11:37 PM Post #1 |
![]()
Administrator
|
Chào gia đình, Có nhiều lúc trong cuộc sống mình cảm thấy rối ren, mất phương hướng, lạc lõng... những lúc đó mình cảm thấy mình thật là kém cõi, rồi mình tiếc nuối đến quá khứ, những lầm lỗi, những vụng về mình đã gây ra, bây giờ làm thế nào đây? Một lúc sau mình chợt lo lắng về tương lai, không biết tương lai của mình sẽ đi về đâu? Giữa muôn trùng suy nghĩ, mình chợt nghe lời Bụt dạy: Đừng tìm về quá khứ Đừng tưởng tới tương lai Hãy an trú vững chãi và thảnh thơi... Mình bắt đầu sự thực tập cùng với gđ tâm linh. Thở vào, con ý thức là con đang có mặt. Thở ra, con mỉm cười. Sau những hơi thở vào ra, hiện tại đã trở về. Mình ý thức rõ rằng mình đang ngồi đây. Theo dõi hơi thở, những tiếng động xung quanh làm cho thực tại thêm sống động. Tiếng con thằn lằn chắp miệng “Chách chách” như nhắc mình rằng “Em cũng đang có mặt đây ạ, đừng quên em nhé”. Thưa gia đình, vừa qua gđ đã tổ chức một chuyến đi Huế để dự Ngày Quán Niệm và cũng để được tham vấn và học hỏi hai vị giáo thọ lớn ở Làng về. Gđ hạnh phúc khi được tham gia Thiền Trà, Thực Tập và Nghe Pháp Thoại cùng đại chúng. Bài pháp thoại hôm đó có đề tài là “Nghệ thuật khổ đau” do Thầy Pháp Đăng chia sẻ. Nội dung pháp thoại con cũng xin tóm lượt lại để anh chị em nào không đi được thì có cơ hội hiểu thêm và thực tập. Mở đầu bài pháp thoại thầy giảng cho thiếu nhi nhưng thực ra đó cũng là những điều căn bản của sự thực tập. Trong đời sống hằng ngày, vì thất niệm nên chúng ta không thực sự biết mình đang sống. Mình hay chạy về quá khứ hay lo lắng cho tương lai hay theo bận đuổi theo những đam mê của hiện tại. Mình bị lưu lạc ở một phương trời nào, mình là một con người xa lạ. Hiện tại là một điều rất mầu nhiệm. Có bao giờ bạn nhìn kỹ một bông hoa chưa? hay ngắm màu xanh của lá cây hay cảm nhận hơi ấm của ánh nắng mặt trời lướt qua làn da. Ăn một chén cơm bạn có thể liên kết với đồng lúa vàng, với ánh mặt trời, với người nông dân, với dòng sông... Ăn một trái chuối trong chánh niệm cảm thấy ngon hơn nhiều... ![]() Thầy tiếp tục giảng pháp thoại với đề tài “Nghệ thuật khổ đau”. Khổ đau là một ân sũng, một món quà và cũng là một bài học cho bản thân. Nhờ có khổ đau nên mình mới biết thế nào là hạnh phúc. Khổ đau là nền tảng để cho hạnh phúc có mặt. Tuy nhiên, mình phải biết nghệ thuật xử lý khổ đau để có thể chuyển hóa chúng. 1. Thứ nhất, là mình phải chấp nhận khổ đau. 2. Ôm lấy khổ đau. 3. Không phản ứng, không tưởng tượng. 4. Nhận diện đơn thuần 5. Làm lắng dịu 6. Thấy được gốc rễ của khổ đau nhờ thực tập chánh niệm. Khổ đau là sự thật thứ nhất, thấy được gốc rễ khổ đau là sự thật thứ hai. Những điều sau đây làm cho ta khổ đau: 1. Ám ảnh bởi sự đam mê, ham muốn hưởng thụ khoái lạc. 2. Ám ảnh của sự chống đối, kháng cự. Khi mình chống đối, kháng cự thì chính mình khổ đau trước hết cho nên Bụt dạy về phương pháp “Bất bạo động”, ôm lấy niềm đau mà đừng xua đuổi hoặc chạy trốn. 3. Ám ảnh bởi cái thấy của mình. Cái thấy là sự hiểu biết của mình, mình nắm giữ và ghì chặt cái thấy đó nên khổ đau vì vậy mình phải thực tập buông bỏ cố chấp. 4. Ám ảnh bởi sự không cố định, không chắc chắn. Khi mình thiếu niềm tin vào con đường mình đi, vào pháp môn mình hành trì, vào thầy, vào tăng thân thì mình lao đao, khổ đau, lên xuống. Mà vì sao mình thiếu niềm tin, bởi vì mình thiếu thực tập, mình không đem lý thuyết áp dụng vào thực tế nên những lời Thầy dạy mình rất mơ hồ. 5. Ám ảnh bởi sự kiêu căng, tự đắc. Khi mình có sự so sánh hơn thua hoặc bằng với người khác thì trong mình có những phiền não xuất hiện như đố kỵ, tự ti, mặc cảm... Mình nên thực tập hạnh khiêm cung, hạnh của đất. 6. Ám ảnh về sự đam mê của hiện hữu. Đam mê ở đây gồm có mê tiền, danh vọng, sắc đẹp, game online... 7. Ám ảnh bởi sự ngu si hoặc vô minh. Những điều ám ảnh trên sai sử và điều khiển ta, làm cho ta đau khổ. Thấy được những nguyên nhân đó thì mình phải biết cách thực tập để thoát ra. Tâm chúng ta có những hạt giống hạnh phúc và cũng có những hạt giống khổ đau. Ta phải biết tưới tẩm những hạt giống hạnh phúc như niệm, định và tuệ, đồng thời nhận diện và chuyển hóa những hạt giống khổ đau. Ánh sáng của chánh niệm sẽ nhận diện những hạt giống đó và những hạt giống xấu sẽ không khiến ta làm những điều gây đau khổ cho bản thân và người khác. Đó là nội dung tóm lượt bài pháp thoại của Thầy Pháp Đăng con xin gởi đến anh chị em. Con cám ơn chị Liên trong tăng thân Về Nguồn đã gởi con những tấm hình chụp lại ghi chép của Thầy trên bảng, nhờ vậy mà con có cơ hội chia sẻ với các anh chị em. Và con cám ơn sự yểm trợ của gia đình rất nhiều. Chúc mọi người có nhiều niềm vui trên con đường thực tập.
|
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic » |









10:13 PM Jul 11
