| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Ôm mẹ vào lòng | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: May 15 2012, 10:32 PM (1,138 Views) | |
|
|
May 15 2012, 10:32 PM Post #1 |
|
Sắp tới ngày của mẹ rồi không biết tặng gì cho chị ‘‘Mây đầu núi’’ đây? Chợt nghĩ tới lời thúc giục viết bài của chị ‘‘Mây đầu núi’’ nên em dùng vài lời văn vụng về của mình viết bài tặng mây chị ‘‘Đầu núi’‘, cho em xin phép gọi ‘‘mây mẹ’’ là chị nghen! Chị biết không? Sáng sớm hôm nay không biết tại sao trong đầu em lại vang lên câu hát ‘‘Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên, nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình...’’. Lúc đó có lẽ em đã cảm nhận trọn vẹn nhất ý nghĩa của bài hát này. Mà không biết lúc còn sinh thời nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có đi ra biển thực tập như mấy chị em mình không chị nhỉ? Và cũng thật hạnh phúc khi em cùng các anh chị mây thực tập và vui chơi trong chánh niệm vào mỗi buổi sáng. Dường như mọi người đã gác lại nhưng nỗi buồn, sự lo toan trong cuộc sống của ngày hôm qua, để chọn “1 niềm vui” cho ngày hôm nay. Em nghĩ niềm vui của chị là mỗi ngày nhìn thấy gia đình mình tràn đầy tình thương. Sáng nay, em được chị “Mây ánh trăng” chở qua biển. Ngồi sau chị, tự nhiên em nhớ lại cái hồi còn nhỏ mình được chị Hai chở đi nhà trẻ nhưng tâm trạng lúc này thì khác, có lẽ nỗi lo sợ lúc nhỏ được thay thế bằng hạnh phúc khi lớn. Nhưng lại giống nhau ở một điều, đó là cảm thấy mình thật nhỏ bé khi ngồi sau xe mây chị Ánh Trăng và đó cũng là cái cảm giác mà em luôn phải đối mặt khi ngồi chia sẻ với chị đó, chị ‘‘Mây đầu núi’' à. Khi đến nơi, em và chị Vy đã thấy mọi người trong gia đình thực tập được một lúc rồi! Và lúc đó em lén nhìn những gương mặt thân thuộc của các ace nhà mình xem thử lúc thực tập sẽ như thế nào? Và em thấy vẻ mặt ai cũng toát lên vẻ ung dung tự tại hết. Em cũng tranh thủ ngồi vào thực tập cùng gia đình. Khi ngồi thiền tại biển chắc chị cũng có cảm giác như em chị nhỉ? Đó là những cơn gió thoang thoảng mang theo vị mặn của biển, cùng với tiếng sóng biển rì rào như 1 bản giao hưởng của tạo hóa, ngồi thêm chút nửa thì chắc chị sẽ cảm nhận được sự ấm ấp của mặt trời lúc bình minh. Những yếu tố đó hợp lại làm tâm em thấy bình an quá chị ơi! Và đó là món quà vô giá mà thiên nhiên đã ban tặng cho chị em mình đó. Tranh thủ lúc các ace xả thiền và trò chuyện với nhau, chị biết em đã làm gì không? Em đã dang rộng 2 tay mình ra ôm lấy ‘‘ĐẤT MẸ’' đó chị! Chị biết không? Khi được ôm mẹ, em biết được nhiều điều hay lắm đó! Mẹ cho em biết mũi em đang thở và tim em đang đập cùng với Mẹ, trong tích tắc thôi mà Mẹ đã cho em thấy được những lầm lỗi mà em đã gây ra trong quá khứ. Thật sự là đã từ rất lâu rồi em mong muốn tấm lòng mình trải một phần nhỏ nào đó giống như của Đất mẹ thôi nhưng em nghĩ sẽ rất lâu em mới làm được điều này? Vì hiện tại em thấy lòng mình nhỏ những hạt cát vậy. Cuộc sống vốn rất vô thường nên được ôm đất mẹ, tiếp xúc toàn bộ cơ thể mang nhiều lỗi lầm của em và được đất mẹ chấp nhận, em thấy thật hạnh phúc, yên bình quá chị ơi!. Chợt nổi băn khoăn lớn của em lại xuất hiện và em thì thầm với mẹ “Mẹ ơi! Con cảm thấy sự tu tập của con quá chậm chạp, vậy làm sao con cảm hóa được nhóm bạn của con đây?”. Em cảm thấy thật là xấu hổ khi hỏi mẹ câu này chị à! Bởi lẽ nếu mẹ hỏi lại em là “Tại sao con tu chậm tiến?” thì em phải trả lời sao đây? Trong khi chính em là người biết rõ câu trả lời đó nhất. Mây chị ơi lúc đó những suy nghĩ trái chiều nhau cứ đua tranh xuất hiện trong đầu em. Trong lúc hỗn loạn đó thì bỗng em nghe:“Mấy đứa nhìn thằng Gấu kìa!”. Chị biết ai nói không? Đó là chị “Mây Từ Bi” đó! Chắc là “mẹ đất” nhờ chị Hương lôi em về với giây phút hiện tại đó, phải không chị? Tạm gác lại nỗi băn khoăn, trăn trở của mình bằng cách tự nhủ với bản thân mình là em sẽ dùng phương pháp “Mưa pháp thấm dầm đất tâm” (Em học được phương này từ 1 sư cô bên Làng đã chia sẽ trên trang Làng Mai). Sau đó em đầu óc em không còn suy nghĩ gì nữa bởi vì những tiếng cười, tiếng nói chuyện dễ thương của các ace đã ngưng dòng suy nghĩ của em đó chị. Sau 1 hồi vui chơi thì 1 đám mây đã ngồi lại uống trà với nhau. Trong lúc bàn luận sôi nổi về chủ đề các món ăn thì chị lại nói ‘‘Bữa nay cô Nga bắt đầu không ăn được hạt nêm rồi!’’ (chắc mấy ace ai cũng biết đó là cái dạ dày của chị không còn ngoan ngoãn nghe lời chị nữa rồi) em lặng lẽ nhìn vẻ mặt chị lúc này đã lộ lên 1 mỗi niềm gì đó mà em chưa kịp đặt tên thì chị đã vui trở lại! Em không biết đằng sau nụ cười của chị là nỗi niềm gì nhưng thấy chị cười em cũng phần nào an tâm và không suy nghĩ nhiều nữa. Mà chị nè, em nói nhỏ chị nghe (Tới đây ngoài chị Nga thì các ace mây không được đọc đó nghen! hihihi) em đã thêm tên chị vào trong danh sách "Những vị Bụt không tòa sen" của em rồi đó! Mà chắc chị biết đã là BỤT rồi thì sẽ đươc bất tử nên chị cứ yên tâm là chị luôn sống trong em.Đáng lẽ bài viết này sẽ đến tay chị sớm hơn rồi nhưng cũng tại cái máy tính của em trở chứng mà cũng nhờ vậy nên tối nay em mới tham lam chia sẻ thêm vài dòng nữa với chị! Tối chủ nhật vừa rồi em về với gia đình hơi trễ nhưng may mắn là không bỏ qua những giây phút xúc động của gia đình, em thật sự cảm động khi những giọt nước mắt hạnh phúc đã lăn trên má chị, giá như thời gian lúc này ngừng trôi chị nhỉ! Và ngay sáng ngày mai em sẽ chạy ra biển ôm lấy bà mẹ vĩ đại nhất của em và khoe với mẹ rằng “Mẹ ơi! Con đã có thêm 1 người chị, người mẹ nữa chấp nhận 1 đứa em, đứa con mang nhiều lầm lỗi, giống như mẹ vậy đó! (Tất nhiên là có cả người mẹ huyết thống của con nữa đó mẹ)" và em hứa với mẹ rằng em sẽ cố gắng làm cho "Những vị Bụt không tòa sen" của em phải khóc thật nhiều, khóc bằng những giọt nước mắt hạnh phúc khi em nhận ra lầm lỗi của mình để thành công trong cuộc sống, chứ không phải là khóc với những giọt nước mắt xót xa khi em dẫm đạp lên vấp ngã của chính mình. Em thầm cảm ơn những người mẹ đã có mặt cho em trong cuộc đời này. |
![]() |
|
|
|
May 17 2012, 12:08 PM Post #2 |
|
Bài viết dễ thương quá, đi vào người đọc một cách thật nhẹ nhàng. cảm ơn em, Mây hòa hợp, sáng nay chị đi học nhưng lại tiếp nhận những năng lượng không được lành từ môi trường xung quanh và của chính bản thân chị. Cảm ơn bài viết của em. Bao nhiêu lầm lỗi cũng do tâm Tâm tịnh còn đâu dấu lỗi lầm Sám hối xong rồi lòng nhẹ nhõng Ngàn xưa mây bạc vẫn thong dong |
| we are the clound of one sky | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |



hihihi) em đã thêm tên chị vào trong danh sách



3:27 AM Jul 12
