| Đã về đã tới... »»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»» |
| Lá thư cho tuổi thơ | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 22 2012, 12:54 AM (888 Views) | |
|
|
Feb 22 2012, 12:54 AM Post #1 |
![]()
Administrator
|
Thời gian còn đi học là một điều thật là mầu nhiệm đối với tôi, dù là học tiểu học, trung học hay đại học. Cho đến bây giờ, khi ngẫm nghĩ lại, tôi mới nhận ra điều đó mặc dù tôi chưa bước qua ngưỡng cửa học hành để đi làm kiếm tiền tự lo cho bản thân. Tôi cảm thấy sao mà may mắn khi mình còn được đi học. Thời gian đi học giống như thời gian mình được sống với tuổi thơ của mình vậy. Mà tuổi thơ thì được vui chơi, được tự do, được yêu thương, được rãnh rỗi. Tôi thích làm điều gì thì làm, chỗ nào vui thì đi chơi mặc dù đôi khi đi chơi nhiều thì bị ba mẹ la rầy “Sao mà đi chơi hoài vậy con? Không lo học hành chi hết”. Ừ thì chơi thì chơi, học thì học. Học xong rồi đi chơi, đi chơi xong rồi về học. Đi học cũng vui thiệt. Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, bài hát nghe quen quá phải không mọi người. Bữa hôm trước tôi mới nghe chị Mây Từ Bi hát đó, chị nấu ăn ngon mà hát cũng hay nữa, giọng hát của chị thì ngọt không thua gì món súp chị nấu đâu (hì hì, chưa thấy ai mà so sánh kỳ cục như em chị nhĩ?). Cuộc sống phải có niềm vui, nếu mà sống không vui thì mình sống chán lắm. Niềm vui thì nhiều, mình thích điều gì thì mình làm thôi nhưng mình biết chọn cái niềm vui nào mà mình được nuôi dưỡng, đừng làm tổn hại đến ai là hay lắm. Trong khi làm mình thấy vui, làm xong rồi nhìn lại cũng thấy vui, vậy thì mình cũng đáng sống lắm và cuộc sống cũng thật là thú vị. Ngồi yên cũng là một niềm vui, chẳng phải làm gì, chẳng phải nghĩ ngợi gì cho mệt óc, chỉ ngồi thở thôi rồi nghe cả mưa rơi, nghe tiếng đồng hồ ”Tích, tắc”, nghe tiếng còi xe chạy ngoài đường phố nhộn nhịp “Bíp, bíp”, nghe người bán hàng rong “Bắp đây, bắp đây”, “Ai bánh chưng, bánh ú không?”. Tôi thấy sự sống đang có mặt và tôi cũng biết rằng tôi cũng đang có mặt cho chị, cho em, cho anh, cho ba, cho mẹ, cho Thầy... ![]() Khi tôi mệt mỏi, tôi nghĩ ngơi bằng cách nằm võng đu đưa, thả mình trên võng giống như mình đang bơi ngửa khi đi tắm biển vậy, chỉ có điều mình không nhìn thấy bầu trời xanh với những đám mây trắng bay thôi. Hơi thở đi vào và hơi thở đi ra. Và dần dần tôi cũng tỉnh táo hẵn lên rồi đi làm việc hoặc lấy sách ra đọc. Có khi đánh mất chánh niệm, tôi trở về và tự hỏi “Nãy giờ mình đang làm chi hè?”,”Mình đang ngồi hồi nãy giờ." "Mình đang đi hồi nãy giờ." "Mình đang nằm hồi nãy giờ.” Rồi sự sống cũng trở về, tôi lại nhận ra tôi đang làm cái gì ở đây. Thôi, tôi lại nhác viết nữa rồi, tôi dừng ở đây nhé, khi khác lại viết tiếp... |
| Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai! | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Những bài viết · Next Topic » |








3:27 AM Jul 12
