Welcome Guest [Log In] [Register]

Bảng thống kê bài viết

Bài viết mới nhấtNgười viết cuối
Càng nhìn càng hiểu rõ - Biết lắng biết thương sâu

Mùa hè của em
Đã về đã tới...
»»--(¯`°gia đình mây thong dong kính chào°´¯)--»»





Username:   Password:
Add Reply
Nhận diện vui buồn -- Lá thư tu học tháng 1
Topic Started: Feb 2 2012, 07:19 PM (819 Views)
maythuong
Member Avatar
Administrator
Chào anh chị em,
Con xin gởi gia đình lá thư tu học đầu năm.
Đầu năm thường thường mình nói đến những điều vui phải không? Nhưng con xin viết về sự thực tập của con. Sự thực tập thì không hẵn là vui mà không hẵn là buồn, chẳng qua là sự nhận diện được vui buồn mà thôi.

Anh chị em có thấy có lúc mình cảm thấy vui, ham thích thực tập nhưng có lúc mình cảm thấy chán chán, chẳng muốn làm gì không? Khi mình chán thì mình thường làm gì? Chắc là kiếm cái gì vui vui để làm cho bớt chán. Uhm, nhắn tin cho một người bạn, gọi điện thoại “tám” chơi, rủ bạn bè đi chơi đâu đó, mở phim lên xem hoặc chơi game... Trong khi thực tập cùng gđ, MT cũng có những cảm xúc như vậy. Những cảm xúc đó làm cho mình giải đãi, lười biếng và chẳng muốn thực tập gì hết. Rồi MT từ hỏi “Tại sao mình chán?”. Chán cũng có nguyên nhân của nó, cũng như giận một người nào đó cũng có nguyên nhân xa gần. Khi đi tìm nguyên nhân của sự “chán”, MT nhận ra rằng bởi vì mình không có niềm vui trong sự thực tập. Mà tại sao mình không có niềm vui? À tại vì MT không biết trân quý những điều kiện hạnh phúc, MT không thấy những điều kiện hạnh phúc đang có mặt cho mình.

Nhìn lại, MT thấy mình may mắn hơn rất nhiều người. Mình có gia đình tâm linh để nương tựa trong khi đó nhiều người còn lang thang chưa tìm cho mình một nẻo quay về. Mình có con đường để thực tập hạnh phúc trong khi nhiều người chưa tìm ra một con đường cho họ, mặc dù có thể họ có đủ tiền tài, danh vọng, bằng cấp trong tay nhưng họ không có hạnh phúc. Mình có nhiều anh chị em bên cạnh mình để yểm trợ cho mình những lúc khó khăn, sa ngã. Mình được ba mẹ yêu thương... Ừ những điều này nghe quen tai quá anh chị em nhĩ mà đôi lúc mình lại quên, mình "lờn" với những điều kiện đó. MT thấy rằng đôi khi mình sống trong điều kiện hạnh phúc thì mình lại cho đó là bình thường, đợi cho “Vô thường” nhắc nhỡ rồi mình lại tỉnh ra, mà khi tỉnh ra một thời gian rồi lại quên nữa, mình cũng có tập khí hay quên. Cho nên, mình nên thực tập chánh niệm để mình có thể nhận diện ra chúng, để mình tìm lại hạnh phúc, để mình xua đi những cơn buồn chán mà có nhiều niềm vui trên con đường thực tập.

Khi viết những dòng này, con cũng cảm thấy hơi xấu hổ vì mình "nói thì nhiều mà làm thì chưa được bao nhiêu", con tự nhắc nhỡ mình sẽ thực tập tốt hơn.

Thở vào, con đang có mặt cho gia đình.
Thở ra, gia đình đang có mặt cho con.
Mỉm cười.

Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Lá thư tu học · Next Topic »
Add Reply

Locations of Site Visitors